Sau Khi Tối Tăm Thụ Sống Lại

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Tối Tăm Thụ Sống Lại

CHƯƠNG 87: SINH MỆNH NỐI DÀI, TÌNH HẬN TRIỀN MIÊN

Mãi sau này Tần Vụ mới hay, việc rơi xuống hồ băng giữa mùa đông khó chịu đến nhường nào.
Trớ trêu thay, kiếp trước mãi đến khi Phù Dung qua đời, hắn mới nghe Chương Lão thái y kể lại chuyện này.
Thoạt đầu, một ngọn lửa vô danh bỗng bùng lên trong lòng Tần Vụ.
Hắn không hiểu rốt cuộc Phù Dung đã xảy ra chuyện gì, chuyện lớn đến vậy mà y lại tự mình chịu đựng suốt một năm trời, chẳng hé răng với hắn nửa lời.
Nếu Phù Dung nói với hắn, hắn nhất định đã lập tức tìm đại phu cho y, cho y uống t.h.u.ố.c bổ, chăm sóc y thật tốt, thì có gì mà không thể dưỡng tốt được?
Phù Dung cứ thế mà không biết quý trọng bản thân.
Trong cơn thịnh nộ, Tần Vụ căn bản không thể nào nghĩ thông rốt cuộc Phù Dung đã xảy ra chuyện gì.
Hắn mặc kệ tất cả, Phù Dung bệnh, hắn sẽ chữa cho y.
Phù Dung đã c.h.ế.t, hắn sẽ khiến y sống lại.
Dù thế nào đi nữa, hắn cũng muốn Phù Dung ở bên cạnh mình.
Thế nên, mấy năm sau khi Phù Dung mất, hắn vẫn luôn bận rộn tìm tiên hỏi đạo, chinh chiến Tây Bắc; trong vô số đêm không ngủ, hắn luôn muốn thấy dáng vẻ đáng thương, nước mắt lưng tròng của Phù Dung.
Tần Vụ nghĩ, trước tiên phải tranh thủ thời gian khiến Phù Dung sống lại, rồi sau đó sẽ từ từ bù đắp cho y.
Hắn muốn phân rõ nặng nhẹ, việc nào cần kíp, và việc cấp bách nhất là khiến Phù Dung sống lại.
Mãi cho đến khi ——
Trong cảnh mơ của Phù Dung, Tần Vụ đã vận chuyển bốn pho tượng tà thần từ bộ lạc Phụ Ly về đô thành, sai thuộc hạ đào bốn hố sâu ở bốn góc đông, tây, nam, bắc của lãnh cung, rồi chôn các pho tượng thần vào đó.
Đôi mắt của bốn pho tượng thần ấy hướng thẳng về phía lãnh cung, giống hệt như khi chúng ở địa cung, nhìn chằm chằm lãnh cung với ánh mắt âm trầm.
Trong lãnh cung, thân thể Phù Dung vẫn lặng lẽ nằm trong quan tài thủy tinh.
Tần Vụ cúi người xuống, giúp y lau đi lớp bụi bám trên mặt.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Phù Dung thật sự ngồi trên chiếc thuyền giấy nhỏ, lơ lửng bên cạnh, cũng lặng lẽ nhìn cảnh tượng này.
Phù Dung không thể nói rõ, khi thấy cảnh tượng như vậy, trong lòng y rốt cuộc có cảm xúc gì.
Y yêu Tần Vụ sao? Đương nhiên là yêu.
Nếu không yêu, y cũng sẽ không dốc hết tất cả như vậy, chỉ vì Tần Vụ có thể đạt được ước nguyện.
TruyenLau Y hận Tần Vụ sao? Đương nhiên cũng hận.
Y hận Tần Vụ luôn lạnh nhạt với y, hận Tần Vụ cố ý hù dọa y, hận Tần Vụ luôn ức h.i.ế.p y.
Y còn… hận Tần Vụ không yêu y.
Tần Vụ sẽ cho y ăn ngon, mặc xiêm y đẹp, dùng đồ tốt, nhưng Tần Vụ chưa bao giờ nói yêu y, dù Phù Dung có cầu xin, hắn cũng không nói.
Cứ như thể chỉ cần nói thích y, là sẽ thua một cuộc thi đấu nào đó vậy.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Yêu và hận luôn đan xen trong lòng y, quá đỗi nồng liệt, đến nỗi Phù Dung cũng không thể phân rõ được.
Chẳng bao lâu sau, Tần Vụ đứng lên, đậy nắp quan tài thủy tinh lại, rồi xoay người rời khỏi lãnh cung.
Phù Dung cưỡi chiếc thuyền giấy nhỏ, cũng theo sau.
Tần Vụ vượt vạn dặm xa xôi vận chuyển thần tượng về, chính là để khiến Phù Dung sống lại.
Hắn không thể chờ thêm một khắc nào nữa.
Chiều tà buông xuống, bọn lính giương cao đuốc, khai quật hố sâu trong bóng đêm.
Tần Vụ xắn tay áo lên, tiến lên phía trước, sắc mặt xanh mét, không nói một lời, bắt đầu đào hố.
Xung quanh vô cùng tĩnh lặng, chỉ có tiếng Chương Lão thái y lẩm bẩm mắng mỏ từ đằng xa vọng lại, ông lão vẫn không biết mệt mỏi.
“Ngươi làm thế này cho ai xem?”
“Ngươi thâm tình bây giờ, ha.”
“Y đã c.h.ế.t, ngươi ngay cả một tiếng khóc cũng không có.”
Phù Dung đi theo bên cạnh Tần Vụ, lặng lẽ nhìn sườn mặt căng thẳng của hắn, có chút bừng tỉnh nhận ra.
A? Y đã c.h.ế.t, Tần Vụ cũng chưa từng khóc vì y sao?
Thôi được, nhìn cái bộ mặt khó coi này của hắn, khẳng định là không khóc rồi.
Hắn rốt cuộc…
Lúc này, Phù Dung nghe thấy Tần Vụ thấp giọng nói: “Y lại không c.h.ế.t, khóc cái gì?”
Khóc chỉ lãng phí thời gian, lãng phí sức lực, chi bằng gặp thêm vài phương sĩ, tìm thêm vài cách để khiến Phù Dung sống lại.
Thì ra hắn nghĩ như vậy à.
Không biết đã qua bao lâu, đuốc đã cháy hết, ánh lửa mờ ảo.
May mà trời sắp sáng, bận rộn suốt một đêm, công việc của bọn họ cũng sắp hoàn thành.
Tần Vụ nhìn thuộc hạ dùng dây thừng treo tượng đá lên, chậm rãi thả vào hố.
Khi khối tượng đá cuối cùng an ổn rơi xuống, lớp đất cuối cùng được lấp lên, cuối cùng cũng coi như đại công cáo thành.
Tần Vụ thấp giọng phân phó: “Trở về nghỉ ngơi.”
Còn hắn thì trở về lãnh cung.
Hắn ở trong sân tẩy sạch bụi đất trên người, lại thay một bộ xiêm y sạch sẽ, sau đó đi vào trong phòng, lấy ra các loại khí cụ hiến tế đã chuẩn bị sẵn từ sáng sớm.
Tần Vụ ngồi xuống trước án, mở kinh thư, đốt lư hương.
Phù Dung ngồi ở trước mặt hắn, nghiêm túc nhìn hắn.
Tần Vụ cứ thế mà khiến y sống lại sao?
Y muốn sống lại sao?
Phù Dung nhìn Tần Vụ, thấy hắn loay hoay một hồi với những khí cụ mà y hoàn toàn không quen biết.
Rất lâu sau đó, cảnh vật xung quanh không có bất kỳ biến hóa nào, chỉ có gió lạnh từ ô cửa sổ mở rộng thổi vào.
Phù Dung khó hiểu, quay đầu nhìn quanh bốn phía, rồi lại nhìn Tần Vụ.
Tần Vụ mặt không chút biểu cảm thu dọn những thứ đó lại.
Phù Dung cúi đầu nhìn thân thể mình không có bất kỳ biến hóa nào.
Vậy là thất bại rồi sao?
Tần Vụ lại không có bất kỳ phản ứng nào, hắn đặt đồ vật gọn gàng, sau đó trở lại mép sập, nằm xuống giường, nằm song song bên Phù Dung trong quan tài thủy tinh.
Trên sập, đệm chăn chỉ mỏng một lớp, Tần Vụ từ dưới gối sờ ra một chiếc thuyền giấy nhỏ, đặt trên đầu ngón tay vuốt ve, nhìn sườn mặt an tĩnh của Phù Dung.
Tần Vụ chậm rãi chìm vào giấc ngủ.
Cũng phải thôi, hắn bận rộn lâu như vậy, lại một đêm không ngủ, đúng là nên ngủ một lát.
Phù Dung vốn dĩ đang ở trong mộng, tức là đang ngủ, y dường như không thể ngủ thêm trong mộng được nữa.
Y chỉ có thể chán nản nằm bò trên chiếc thuyền giấy nhỏ của mình, quan sát Tần Vụ.
Tần Vụ giống như thật sự suy sụp rất nhiều.
Tóc đã bạc trắng, trên cằm còn có râu lún phún; hắn luôn luôn bày mưu lập kế, gặp biến không kinh sợ, thế mà cũng có thể khiến bản thân ra nông nỗi này.
Bỗng nhiên, Tần Vụ nhíu mày, bật mở mắt.
Phù Dung bị hắn làm cho giật mình.
Tần Vụ bỗng nhiên đứng dậy, che miệng mũi mình lại, nhìn quanh bốn phía.
Hắn rõ ràng đang ở lãnh cung, vì sao lại cảm thấy mình bị nước bao phủ?
Hắn đầu tiên là nghi hoặc, sau đó rất nhanh liền hiểu ra chuyện gì đã xảy ra, ánh mắt mừng như điên, nhìn về phía quan tài thủy tinh.
Hắn từng đọc trong sách thuật pháp Phụ Ly, nếu muốn khiến người c.h.ế.t sống lại, sau khi bày trận pháp, liền phải chịu đựng nỗi thống khổ của người đó trước khi c.h.ế.t.
Giờ đây hắn cảm thấy mình bị nước bao phủ, chẳng phải chính là bằng chứng cho hiệu quả của trận pháp thuật pháp sao?
Tần Vụ mừng như điên, biết rằng đã thành công.
Phù Dung lại không biết điều đó, còn tưởng hắn điên rồi.
Thế nhưng, dòng nước lạnh buốt ập đến Tần Vụ càng lúc càng nhiều, lạnh buốt thấu xương, gần như muốn x.é to.ạc lục phủ ngũ tạng của hắn.
Tần Vụ luôn tự xưng mình thân thể cường tráng, không gì có thể ngăn cản, thế nhưng cũng không nhịn được mà nắm chặt nắm tay.
Hắn xuống sập, nửa quỳ bên cạnh quan tài thủy tinh, nắm lấy tay Phù Dung, mới cảm thấy khá hơn nhiều.
Thì ra trước khi c.h.ế.t, Phù Dung đã cảm nhận như thế này sao?
Đau đớn đến vậy, đau đến tê tâm liệt phế.
Tần Vụ quỳ rạp xuống bên cạnh quan tài thủy tinh, ghì c.h.ặ.t t.a.y Phù Dung.
Trong lúc hoảng hốt, trước mắt Tần Vụ hiện lên rất nhiều cảnh tượng.
Phù Dung nhỏ giọng nói với hắn: “Ta bị bệnh…”
Phù Dung mắt đỏ hoe nói với hắn: “Ta đang bị bệnh…”
Phù Dung nói: “Ta đang bị bệnh, ta không hề giả bệnh…”
Chỉ với những lời này, Tần Vụ đã có thể nghĩ đến vô số cảnh tượng.
Phù Dung đã nói với hắn vô số lần rằng y bị bệnh, nhưng khi đó, Tần Vụ đã làm gì?
Hắn nói y giả bệnh, cố ý, thậm chí còn cưỡng ép y…
Cuối cùng, cảnh tượng dừng lại ở buổi tối ngày Phù Dung rơi xuống nước.
Tần Vụ sai y ra ngoài truyền tin, đến tối, vẫn không thấy y trở về.
Tần Vụ sốt ruột, sai tất cả thuộc hạ ra ngoài tìm y.
Khi trở về, Tần Vụ về đến lãnh cung, thấy trong phòng bếp có ánh lửa, đẩy cửa ra nhìn thì thấy Phù Dung đang ngồi xổm bên trong.
Khi đó Tần Vụ đã làm gì với y?
Tần Vụ lạnh giọng chất vấn y: “Ngươi chạy đi đâu?”
Phù Dung nhỏ giọng nói gì đó, hắn trong cơn thịnh nộ, căn bản không muốn nghe Phù Dung nói gì.
Ngay sau đó, từ trong lòng Phù Dung rơi ra hai khối bánh đường, Tần Vụ nói: “Ta tìm ngươi cả đêm, ngươi lại ở bên ngoài ăn vụng thứ này sao?”
Nói xong lời này, hắn liền đóng sầm cửa bỏ đi.
Lúc này, hồ nước bao phủ miệng mũi hắn, bên tai Tần Vụ vang lên tiếng ầm ầm.
Lời Phù Dung nói, vào lúc này trở nên vô cùng rõ ràng.
Y nói ——
“Ta rơi xuống nước.”
Phù Dung ngay từ đầu đã nói cho hắn biết, là do hắn không chịu nghe.
Nếu khi đó hắn chịu nghe Phù Dung nói chuyện, chịu khó nhìn Phù Dung kỹ hơn một chút, thì làm sao không phát hiện được dưới ánh lửa mờ ảo, Phù Dung cả người đều ướt đẫm?
Hắn làm sao dám trách Phù Dung không nói cho hắn biết?
Phù Dung rõ ràng ngay từ đầu đã nói cho hắn rồi mà.
Tần Vụ khẽ hé miệng, nhìn Phù Dung trong quan tài thủy tinh, thấp giọng nói: “Phù Dung, xin lỗi, xin lỗi, ta biết sai rồi, ta sai rồi, ngươi không hề giả bệnh.”
Hắn nâng mặt Phù Dung, cúi đầu hôn lên trán y: “Xin lỗi.”
*
Trong phòng, Phù Dung đã ngủ, gọi không tỉnh, Tần Vụ khóa trái cửa phòng.
Lan Nương T.ử ở bên ngoài gõ cửa: “Bệ Hạ? Bệ Hạ?”
Tần Vụ cố gắng chống đỡ, lên tiếng: “Không sao đâu, y bệnh ta có thể chữa, các ngươi lui xuống đi.”
Lan Nương T.ử vẫn không yên tâm, còn định nói gì đó nữa.
Tần Vụ lạnh lùng nói: “Lui xuống.”
“Vâng ạ.”
Dù sao cũng không còn cách nào khác, Tần Vụ nói hắn có thể chữa, vậy cứ để hắn thử xem sao.
Lan Nương T.ử vẫn không quá yên tâm, do dự nhìn thoáng qua cửa phòng.
*
Lúc này, trong cảnh mơ của Phù Dung, đã qua rất nhiều năm.
Hôm nay, Tần Vụ cũng như mọi ngày, ngồi trước án, đốt lư hương, lẩm bẩm tụng kinh.
Phù Dung ở bên cạnh nhìn.
Mấy năm qua, thủ pháp dâng hương của Tần Vụ càng ngày càng thuần thục.
Ngay từ đầu hắn chỉ biết đốt hương, về sau học được cách đốt hương hình hoa sen, hương chữ vạn phúc văn, trông có vẻ rất lợi hại.
Hiện tại đây đã là việc hắn phải làm mỗi ngày.
Ngay cả khi hắn không lâm triều, cũng phải dâng hương.
Phù Dung không hiểu, bốn pho tượng thần kia đều đã chôn xuống nhiều năm rồi, y vẫn chưa sống lại, chẳng phải điều này chứng tỏ, biện pháp này căn bản vô dụng sao?
Vì sao Tần Vụ vẫn luôn dâng hương?
Phù Dung nghĩ, có lẽ là vì kiếp trước Tần Vụ vẫn luôn luyện tập dâng hương, nên sau khi trọng sinh, hắn mới thuần thục đến vậy.
Ban ngày dâng hương, buổi tối liền chịu đựng nỗi thống khổ của dòng nước lạnh buốt, tranh thủ thời gian phê duyệt tấu chương.
Ngày tháng cứ thế trôi đi trong làn khói nhẹ từ lư hương chậm rãi bay lên, từng ngày một.
Rất lâu, rất lâu sau.
Rốt cuộc có một ngày, Tần Vụ, người tự xưng cường tráng, cũng đổ bệnh.
Phù Dung thấy Tần Vụ tóc đã bạc trắng, lúc này mới bừng tỉnh kinh ngạc nhận ra, thì ra đã qua đi mấy chục năm rồi.
Mấy chục năm qua, mỗi tối Tần Vụ đều phải chịu đựng nỗi thống khổ của Phù Dung trước khi c.h.ế.t một lần, hắn có thể chống chịu đến bây giờ, đã là thể chất vượt xa người thường.
Sáng sớm, Tần Vụ ngả vào gối, từ dưới gối sờ ra chiếc thuyền giấy nhỏ kia, đặt trong lòng bàn tay vuốt ve một lát.
Ngay sau đó hắn liền có sức lực, cố gắng chống đỡ đứng dậy, bắt đầu dâng hương cho ngày hôm nay.
Phù Dung ngồi ở bên cạnh hắn, dung nhan không hề thay đổi, nghi hoặc nhìn hắn, nhỏ giọng hỏi: “Tần Vụ, hôm nay không thắp hương không được sao?”
Tần Vụ không nghe thấy, cúi mắt, hết sức chuyên chú đốt hương.
Chờ làm xong công việc mỗi ngày, cất lư hương gọn gàng, hắn mới cho thuộc hạ vào, bảo họ tìm một vị thái y đến đây.
Tần Vụ liền ngồi trước án, để thái y bắt mạch, phân phó: “Kê phương t.h.u.ố.c tục mệnh, ta sống thêm một ngày, liền thưởng ngươi một thỏi hoàng kim.”
Thái y kinh sợ, quỳ xuống tâu: “Bệ Hạ… Long thể Bệ Hạ thật sự là… Vẫn là nên tĩnh dưỡng thật tốt, miễn cưỡng dùng t.h.u.ố.c kéo dài tính mạng, cho dù có tục mệnh, e rằng cũng thống khổ vô cùng…”
Tần Vụ lạnh mặt, lạnh lùng nói: “Nghe không hiểu tiếng người sao?”
Thái y vội vàng dập đầu, liên tục đáp: “Vâng… Vâng…”
“Ta chỉ cần tục mệnh, có thể sống thêm mấy ngày, thì sống thêm mấy ngày, những chuyện khác ngươi không cần quản.”
“Vâng ạ.”
Thái y lên tiếng, vâng vâng dạ dạ lui ra ngoài.
Tần Vụ ngồi trước án, quay đầu nhìn thoáng qua quan tài thủy tinh đặt bên cạnh, thấp giọng nói: “Ngươi biết gì chứ? Ta đốt thêm một ngày hương, sau này Phù Dung sống lại, là có thể sống thêm một ngày.”
Phù Dung nghe thấy hắn nói lời này, bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó, hoảng hốt ngẩng đầu lên.
Thì ra, trận pháp của Tần Vụ căn bản không hề thất bại.
Hắn đã thành công.
Hắn đã có được cơ hội khiến Phù Dung sống lại.
Chỉ là sau khi Phù Dung sống lại, còn có thể sống bao lâu, điều này quyết định bởi ——
Hiện tại Tần Vụ sống được bao lâu, có thể vì y đốt hương được bao lâu.
Tần Vụ một mặt muốn lập tức nhìn thấy Phù Dung, một mặt lại không thể không kiềm chế bản thân, chịu đựng nỗi thống khổ mỗi đêm, kiên trì mỗi ngày dâng hương cho Phù Dung, chỉ để y kiếp sau có thể sống thêm mấy ngày.
Thì ra là vậy…
Thì ra là vậy.
Vì thế, Tần Vụ không tiếc mọi giá, cũng muốn níu giữ mạng sống của mình, không để mình c.h.ế.t nhanh như vậy.
Hắn muốn cùng Phù Dung sống thọ, đến khi cùng Phù Dung bạc đầu.
Phù Dung đứng sững lại, ngơ ngẩn nhìn Tần Vụ.
Tần Vụ lại dùng những loại t.h.u.ố.c độc hại, để kéo dài thêm mấy năm tính mạng cho mình.
Ngày ngày dâng hương, không dám chậm trễ.
Đêm nay, Tần Vụ nằm thẳng trên giường, thở hổn hển, cả người chìm trong hồ nước hư vô.
Hắn sớm đã quen rồi.
Từ lúc bắt đầu thống khổ vô cùng, đến bây giờ, hắn đã có thể chịu đựng rất tốt.
Phù Dung liền ngồi ở mép sập, muốn vươn tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán hắn, nhưng lại không chạm được gì.
Phù Dung nhìn dáng vẻ sắc mặt tái nhợt của hắn, rốt cuộc không nhịn được mà bật khóc lớn: “Tần Vụ, đủ rồi, ta sống thêm mấy chục năm là đủ rồi, ngươi mau c.h.ế.t đi, đừng sống thêm nữa, đừng sống thêm nữa…”
Phù Dung khóc lóc lắc đầu: “Ta không cần sống nữa, ngươi cũng đừng sống nữa, đủ rồi…”
Tần Vụ nâng tay lên, như thể đang vươn tay về phía Phù Dung.
Phù Dung vội vàng đến gần, nhưng Tần Vụ vẫn không nhìn thấy y, mà là vươn tay, từ dưới gối sờ ra chiếc thuyền giấy nhỏ kia.
Chiếc thuyền giấy nhỏ ấy chính là chiếc Phù Dung đã nắm trong tay trước khi c.h.ế.t, Tần Vụ giấu dưới gối mấy chục năm, sớm đã gần hỏng rồi.
Tần Vụ nắm chặt thuyền giấy, đặt lên ngực, nhắm mắt lại.
Phù Dung từ trên thuyền giấy ngã xuống, nhào vào bên cạnh Tần Vụ, khóc lóc kêu to: “Tần Vụ, ta tha thứ ngươi, tha thứ ngươi…”
Ngay sau đó, chiếc thuyền giấy nhỏ mà Phù Dung đang cưỡi dưới thân, nhanh chóng mục nát sụp đổ.
Đất rung núi chuyển, cảnh vật xung quanh kịch biến.
Tất cả cảnh vật trong lãnh cung đều lùi lại.
Phù Dung cũng rơi xuống đất, bị một lực lượng vô danh đẩy ra ngoài.
Trước khi rời đi, Phù Dung thấy Tần Vụ trên giường mở to mắt, đột nhiên xoay người ngồi dậy.
Tần Vụ không kịp phát hiện mình đã trở lại dáng vẻ trẻ tuổi, hắn theo bản năng nhìn về phía trước sập, liếc mắt một cái liền thấy, quan tài thủy tinh trước sập đã biến mất.
Hắn duỗi tay sờ xuống dưới gối, chiếc thuyền giấy nhỏ của Phù Dung cũng không thấy đâu.
Không thấy!
Tần Vụ tóc tai bù xù, bỗng nhiên đẩy cửa điện ra, gầm lên một tiếng giận dữ: “Người đâu!”
Phù Dung của hắn không thấy!
Chiếc thuyền giấy nhỏ của Phù Dung không thấy!
Ai đã động vào Phù Dung của hắn? Ai đã động vào chiếc thuyền giấy nhỏ của hắn?
Trả lại cho hắn!
Phù Dung thì bị lực lượng kia kéo ra ngoài, một đường lùi về phía ngoài cửa lãnh cung.
Trong nháy mắt, y dường như cuối cùng cũng chạm được chân xuống đất.
Phù Dung lấy lại tinh thần, trước mặt là cánh cửa gỗ mục nát của lãnh cung, bên tai là tiếng Hỉ công công không ngừng thúc giục.
“Phù Dung? Ngươi đừng trốn nữa, mau vào đi, đây là việc được giao cho ngươi đó.”
Phù Dung khẽ hé miệng, nhưng lại không phát ra được một chút âm thanh nào.
Giọng Tần Vụ trong lãnh cung bi thương đến cực điểm, như tiếng dã thú cầu xin trước khi c.h.ế.t: “Trả lại cho ta… Trả Phù Dung lại cho ta…”
Nhớ ghé qua thăm quan nhà chính Bé Bi nhé t/y ới!
Có rất nhiều truyện hay đã Hoàn đang chờ t/y khám phá đó!!!
Phù Dung cũng rốt cuộc nghe rõ, khoảnh khắc trọng sinh kia, Tần Vụ đã gọi gì.
Y nghẹn ngào rất lâu sau đó, nhẹ giọng nói: “Ta tha thứ ngươi.”
*
Trong phòng, Phù Dung rốt cuộc tỉnh lại từ trong mộng, mở to mắt.
Tần Vụ cũng từ hồ nước đứng dậy, rốt cuộc cũng hít thở được không khí.
Hai người liếc nhìn nhau, Tần Vụ mãnh liệt nhào tới, một tay ôm Phù Dung vào lòng.
Tần Vụ ghì chặt y, không chịu buông tay.
Tần Vụ thở hổn hển: “Ngươi dọa ta sợ c.h.ế.t khiếp, ta cứ nghĩ rằng…”
Cứ nghĩ những lư hương tục mệnh kia đều vô dụng, cứ nghĩ y lại muốn c.h.ế.t.
Phù Dung cũng vươn hai tay, ghì chặt lấy hắn, thậm chí còn dùng sức hơn cả Tần Vụ.
Tần Vụ cả người cứng đờ một chút, chần chừ cúi đầu nhìn y.
Phù Dung giống như vẫn chưa thoát khỏi giấc mộng, khóc lóc nói: “Tần Vụ, chúng ta cùng c.h.ế.t đi thì tốt hơn, ta không cần tục mệnh nữa, đau quá… đau quá đi…”
Tần Vụ ôm chặt y, cuồng loạn hôn lên gương mặt đẫm nước mắt của Phù Dung: “Không c.h.ế.t, ai cũng không c.h.ế.t.”
Phù Dung không hề né tránh, ngược lại bám lấy cổ hắn, ngẩng đầu, hôn trả hắn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu