Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Dựa Vào Gia Thế Để Bạo Hồng

Chương 27

Sau thành công rực rỡ tại buổi tiệc từ thiện, bầu không khí tại Lục gia tuy vẫn còn khách sáo nhưng đã bớt đi phần gay gắt. Tuy nhiên, Lục Tư Kỳ với tính cách tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ tại Đức vẫn không cam tâm. Cô ta luôn tìm cách chứng minh rằng Thẩm Ngôn Hy chỉ là kẻ "gặp may" nhờ thế lực của Bộ trưởng Thẩm.

 

Sự việc bắt đầu vào một buổi chiều cuối tuần, khi Lục Tư Kỳ tự mình lái chiếc xe thể thao mới mua đi gặp nhóm bạn cũ từ Munich vừa sang chơi. Do quá phấn khích và muốn thể hiện kỹ năng lái xe trên những con đường đông đúc của Bắc Thành, Tư Kỳ đã va chạm mạnh với một chiếc xe vận tải lớn tại vùng ngoại ô. Vụ t.a.i n.ạ.n không chỉ khiến chiếc xe nát vụn mà còn khiến cô ta bị kẹt cứng trong cabin, giữa hiện trường vắng vẻ và khói xe bắt đầu bốc lên nghi ngút.

 

Lúc này, Thẩm Ngôn Hy đang trên đường đi dự một buổi họp báo gần đó. Nhờ hệ thống bình luận liên tục phát tín hiệu cảnh báo màu đỏ thẫm, cô đã nhận ra sự việc ngay lập tức.

 

[KHẨN CẤP! Lục Tư Kỳ gặp t.a.i n.ạ.n ở tọa độ X! Bình xăng xe đang bị rò rỉ, chỉ còn 10 phút trước khi đám cháy bùng phát!]

[Vệ sĩ của cô ta đã bị ngất xỉu, không ai gọi được cứu hộ kịp lúc đâu! Hy Hy, chỉ có em ở gần đó nhất!]

[Hãy dùng kỹ thuật thoát hiểm mà em đã học trong phim The Last Oracle để phá cửa xe!]

 

Thẩm Ngôn Hy không chút do dự, cô yêu cầu tài xế quay đầu xe gấp, lao thẳng về phía hiện trường. Khi đến nơi, hình ảnh hiện ra thật kinh hoàng: chiếc xe thể thao biến dạng, Lục Tư Kỳ đang hoảng loạn khóc lóc bên trong nhưng đôi chân bị kẹt cứng, không thể di chuyển.

 

"Chị dâu... cứu em... em không muốn c.h.ế.t!" Tiếng kêu cứu đứt quãng của Lục Tư Kỳ khi thấy Thẩm Ngôn Hy xuất hiện.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Bỏ qua mọi hiềm khích cũ, Ngôn Hy cởi phăng chiếc áo khoác hàng hiệu, quấn vào tay để tránh mảnh kính vỡ. Cô dùng chiếc bình chữa cháy nhỏ trong xe mình, đập liên tiếp vào cửa kính bị kẹt. Khói đen bắt đầu bốc lên mỗi lúc một nhiều. Bằng sự bình tĩnh lạ kỳ và sức mạnh từ những ngày tập luyện gian khổ cho các vai hành động, Thẩm Ngôn Hy đã kéo được Lục Tư Kỳ ra ngoài chỉ vài phút trước khi một tiếng nổ nhỏ vang lên, ngọn lửa bao trùm lấy xác xe.

 

Cô bế thốc Lục Tư Kỳ ra xa, đặt lên t.h.ả.m cỏ và nhanh ch.óng thực hiện các bước sơ cứu cơ bản. Khi xe cứu thương và Lục Cận Ngôn cùng bà Lục đến nơi, họ chỉ thấy Thẩm Ngôn Hy đang ngồi bệt dưới đất, bàn tay rướm m.á.u vì mảnh kính nhưng vẫn đang nắm c.h.ặ.t t.a.y để trấn an cô em chồng đang run rẩy. TruyenLau.com

 

Nhìn thấy con gái mình bình an vô sự trong vòng tay của người mình vốn luôn ghét bỏ, Trịnh Nhã Phương lặng người. Trái tim của một người mẹ dù cứng rắn đến đâu cũng không khỏi tan chảy trước sự bao dung của Thẩm Ngôn Hy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
TruyenLau.com
Tại bệnh viện, sau khi bác sĩ thông báo Lục Tư Kỳ chỉ bị chấn thương phần mềm và cần nghỉ ngơi, phu nhân Lục bước ra hành lang, nơi Thẩm Ngôn Hy đang ngồi lặng lẽ để y tá băng bó vết thương ở tay. Lục Cận Ngôn đứng bên cạnh, ánh mắt đầy xót xa và trân trọng.

 

Bà im lặng một hồi lâu, rồi chậm rãi ngồi xuống bên cạnh Thẩm Ngôn Hy. Đây là lần đầu tiên hai người phụ nữ ngồi gần nhau mà không có sự đối đầu của tiền bạc hay địa vị.

 

"Tại sao cô lại cứu nó?" Bà Lục hỏi, giọng bà không còn vẻ đanh thép thường ngày mà mang theo một chút nghẹn ngào. "Cô biết nó luôn tìm cách hại cô, và nếu không có nó, con đường bước vào Lục gia của cô sẽ rộng mở hơn nhiều."

 

Thẩm Ngôn Hy ngước nhìn mẹ chồng, đôi mắt hạnh đào vẫn trong veo như nước hồ thu: "Thưa mẹ, con cứu em ấy vì em ấy là em gái của Cận Ngôn, là người thân của anh ấy. Và hơn hết, con là một diễn viên, một thiên kim, nhưng trước đó con là một con người. Con không thể đứng nhìn một mạng người biến mất vì những hiềm khích nhỏ nhen. Sự công nhận mà con theo đuổi không bao gồm việc bỏ mặc kẻ khác trong lúc hoạn nạn."

 

Bà Lục khẽ thở dài, bà cầm lấy bàn tay đang băng bó của Ngôn Hy, lần đầu tiên trong đời bà hạ thấp cái tôi cao ngạo của mình xuống: "Ngôn Hy... có lẽ tôi đã sai. Tôi luôn dùng thước đo của tiền bạc và danh gia vọng tộc để đ.á.n.h giá con người, mà quên mất rằng nhân cách mới là thứ quý giá nhất. Cảm ơn cô đã cứu con gái tôi."

 

Lục Tư Kỳ ở bên trong phòng bệnh, nghe thấy toàn bộ cuộc trò chuyện qua khe cửa, cô ta òa khóc nức nở. Sự hối hận muộn màng nhưng chân thành trỗi dậy. Cô ta hiểu rằng, sự "xấc xược" của mình trước đây chỉ là vẻ ngoài trống rỗng trước khí chất của một người phụ nữ thực thụ như Thẩm Ngôn Hy.

 

Bình luận bùng nổ sắc hồng ấm áp:

[Cảm động quá! Sự chân thành đã chiến thắng định kiến!]

[Nhìn kìa, mẹ chồng đã bắt đầu nhìn Ngôn Hy bằng ánh mắt của người nhà rồi!]

[Lục Tư Kỳ chắc chắn sẽ trở thành fan cuồng số một của chị dâu sau vụ này cho xem!]

 

Tối hôm đó, Trịnh Nhã Phương đích thân yêu cầu đầu bếp chuẩn bị những món ăn mà Ngôn Hy thích nhất. Trong bữa cơm gia đình, bà nhìn Thẩm Ngôn Hy và Lục Cận Ngôn, thong thả nói: "Chuyện đám cưới của hai đứa... tôi nghĩ không nên trì hoãn thêm nữa. Ngôn Hy, từ giờ trở đi, cô là người của Lục gia. Ai dám nói xấu cô, chính là đụng đến nhà họ Trịnh và họ Lục này."

 

Lời tuyên bố của bà như một sự nhượng bộ cuối cùng, cũng là sự thừa nhận danh chính ngôn thuận nhất dành cho Thẩm Ngôn Hy. Cánh cửa hào môn từng đóng c.h.ặ.t, giờ đây đã mở rộng chào đón nàng Ảnh hậu bằng sự nể trọng và tình thương.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu