Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Dựa Vào Gia Thế Để Bạo Hồng

Chương 34: DI SẢN CỦA PHƯỢNG HOÀNG (HOÀN)

Mười năm sau đám cưới thế kỷ, Bắc Thành đã thay đổi rất nhiều với những tòa nhà chọc trời và công nghệ hiện đại, nhưng dinh thự nhà họ Lục vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính, thanh bình vốn có. Tại đây, một thế hệ mới đã bắt đầu lớn lên, mang trong mình dòng m.á.u tinh anh của cả hai gia tộc quyền lực nhất: Thẩm và Lục.

 

Lục Thiên Ân, con trai cả của Thẩm Ngôn Hy và Lục Cận Ngôn, mười tuổi đã bộc lộ khí chất lạnh lùng, quyết đoán giống hệt cha mình. Cậu bé không thích đồ chơi điện t.ử hay những buổi tiệc tùng của giới tiểu thư công t.ử, mà thường xuyên dành thời gian trong thư viện của ông ngoại cậu Thẩm bộ trưởng. Lục Thiên Ân có khả năng ghi nhớ các đạo luật phức tạp của Nghị viện và sơ đồ kinh tế của tập đoàn chỉ sau một lần đọc.

 

Trong khi đó, cô em gái Lục Tuệ Lâm, tám tuổi, lại là hình ảnh phản chiếu hoàn hảo của Thẩm Ngôn Hy thời kỳ rực rỡ nhất. Tuệ Lâm sở hữu đôi mắt trái xoan biết nói và năng khiếu nghệ thuật bẩm sinh. Cô bé không chỉ giỏi piano mà còn thường xuyên lén mẹ tự dàn dựng những vở kịch nhỏ với đám người hầu trong nhà. Đặc biệt, Tuệ Lâm có một trực giác nhạy bén đến kinh ngạc, đôi khi cô bé nhìn một người và có thể nói đúng họ đang vui hay buồn, giống như thể cô bé cũng sở hữu một dạng "tuệ nhãn" di truyền từ mẹ.

 

Một buổi chiều cuối tuần, Thẩm Ngôn Hy đang ngồi trong vườn hướng dẫn bé Tuệ Lâm vẽ tranh, trong khi Lục Cận Ngôn và Lục Thiên Ân đang chơi cờ vây ở phía đối diện.

 

"Mẹ ơi, tại sao mẹ lại đặt tên cho quỹ từ thiện của chúng ta là Phước lành của công minh ạ?" -Tuệ Lâm vừa tô màu vừa ngây thơ hỏi.

 

Ngôn Hy dừng cọ, cô nhìn vào đôi mắt trong veo của con gái, khẽ vuốt tóc cô bé: "Bởi vì trong thế giới này, đôi khi bóng tối sẽ che mờ sự thật. Mẹ muốn các con hiểu rằng, dù có chuyện gì xảy ra, sự công bằng chính là ngọn đèn soi sáng con đường mình đi. Nó không chỉ là những tờ trát từ tòa án công bằng, mà nó nằm ở trong trái tim chúng ta."

 

Lục Thiên Ân lúc này bỗng đặt một quân cờ xuống, đôi mắt sắc sảo nhìn về phía mẹ: "Mẹ, con đã đọc hồ sơ cũ về gia tộc Lyon và nhà họ Lâm. Con hiểu tại sao mẹ lại làm vậy. Khi con lớn lên, con sẽ bảo vệ em gái và mẹ, để không ai dám dùng những trò bẩn thỉu đó với gia đình mình một lần nữa."

 

Lục Cận Ngôn nhìn con trai, ánh mắt anh hiện lên sự hài lòng sâu sắc. Anh biết rằng Thiên Ân sẽ là một người kế thừa xứng đáng, thậm chí còn xuất sắc hơn cả mình. Anh quay sang nắm lấy tay Thẩm Ngôn Hy, mỉm cười: "Em thấy chưa? Di sản của em không chỉ là những giải thưởng Oscar hay doanh thu kỷ lục, mà chính là những đứa trẻ hiểu chuyện này."

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hệ thống bình luận đã biến mất từ lâu, nhưng trong khoảnh khắc này, Thẩm Ngôn Hy bỗng thấy một gợn sóng ánh sáng nhỏ hiện lên xung quanh hai đứa trẻ, một dấu hiệu của sự chúc phúc mà có lẽ chỉ mình cô cảm nhận được. Cô biết rằng, dù không có bàn tay vàng chỉ lối, các con của cô cũng sẽ tự viết nên những huyền thoại cho riêng mình.

  TruyenLau.com

Mẹ Lục và Lục Tư Kỳ cũng vừa từ Đức trở về để dự sinh nhật Tuệ Lâm. Lục Tư Kỳ giờ đây đã là một nhà thiết kế trang sức nổi tiếng, đi bên cạnh cô là nhiếp ảnh gia Lâm Triết và cậu con trai nhỏ hiếu động. Cả gia đình quây quần bên bàn tiệc ngoài trời, tiếng cười nói vang vọng khắp không gian.

 

"Chị dâu, Tuệ Lâm nói lớn lên nó muốn đóng phim giống chị đấy, em sẽ là người tài trợ trang sức cho nó!" Lục Tư Kỳ hào hứng nói.

  TruyenLau

Thẩm Ngôn Hy nhìn quanh vòng tròn gia đình, từ người cha kính yêu Thẩm Quốc Chính đang mỉm cười nhân hậu, đến người chồng luôn dành cho cô ánh mắt thâm tình, và những đứa con đang lớn khôn từng ngày. Cô nhận ra rằng, vinh quang lớn nhất của cuộc đời mình không phải là đứng trên đỉnh cao của Hollywood, mà là sự viên mãn bình dị này.

 

Tối hôm đó, khi hai đứa trẻ đã ngủ say, Thẩm Ngôn Hy và Lục Cận Ngôn cùng đứng trên ban công nhìn lên bầu trời sao.

 

"Cận Ngôn, anh có hối hận vì đã đ.á.n.h đổi 20 năm tuổi thọ để mang em trở về không?" - Cô khẽ hỏi.

 

Lục Cận Ngôn ôm cô vào lòng, hơi thở ấm áp phả bên tai cô: "Nếu được chọn lại một ngàn lần, anh vẫn sẽ chọn như thế. Ngôn Hy, nhìn các con xem, nhìn hạnh phúc của chúng ta xem... Đó không phải là đ.á.n.h đổi, đó là sự đầu tư thành công nhất của đời anh."

 

Dưới ánh trăng bạc, phượng hoàng đã tìm thấy tổ ấm, và Oracle đã tìm thấy tương lai hạnh phúc nhất của chính mình. Những sóng gió của kiếp trước và kiếp này đã thực sự kết thúc, chỉ còn lại tình yêu bền vững như những vì sao trên trời cao, tiếp nối mãi mãi qua những thế hệ sau.

HẾT.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu