Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Dựa Vào Gia Thế Để Bạo Hồng

Chương 31: KÝ ỨC CỦA KẺ NGƯỢC DÒNG THỜI GIAN

Trong căn phòng làm việc tĩnh lặng tại trụ sở Lục Thị, Lục Cận Ngôn thường ngồi một mình rất lâu sau khi Ngôn Hy và các con đã ngủ say. Anh khẽ lật xem những bức ảnh cũ, đôi mắt sâu thẳm thoáng hiện lên một nỗi đau mà có lẽ cả đời này anh sẽ không bao giờ để Ngôn Hy biết được. Đó là ký ức về kiếp trước: một kiếp sống mà anh đã thất bại trong việc bảo vệ người con gái mình yêu nhất.

 

Ở kiếp trước đó, Lục Cận Ngôn là một kẻ cô độc và tàn nhẫn hơn bây giờ gấp bội. Anh yêu Thẩm Ngôn Hy từ khi cô còn là một cô bé hay trốn sau lưng Bộ trưởng Thẩm để lén nhìn anh. Nhưng sự cao ngạo của một kẻ thừa kế và sự vụng về trong tình cảm đã khiến anh đẩy cô ra xa. Khi anh nhận ra mình yêu cô đến nhường nào, thì Thẩm Ngôn Hy đã bị Diệp Linh và Lâm Giao hãm hại đến mức rơi vào vũng bùn của scandal và bị tống vào bệnh viện tâm thần.

 

Đêm đó, Luân Đôn mưa tầm tã. Lục Cận Ngôn xông vào bệnh viện với trái tim thắt lại, nhưng tất cả những gì anh nhận được chỉ là một cơ thể lạnh lẽo phủ tấm vải trắng. Ngôn Hy đã đi rồi. Cô c.h.ế.t trong sự cô độc, oan ức và ghê tởm thế giới này.

 

"Ngôn Hy..." Tiếng gào thét của anh năm đó bị tiếng mưa át đi, nhưng nó đã xé nát linh hồn anh.

 

Suốt ba năm sau cái c.h.ế.t của cô, Lục Cận Ngôn sống như một bóng ma. Anh dùng toàn bộ quyền lực tài chính để nghiền nát nhà họ Lâm và nhà họ Diệp, nhưng sự báo thù không mang lại cho anh cảm giác thỏa mãn. Mỗi đêm, anh đều mơ thấy ánh mắt tuyệt vọng của Thẩm Ngôn Hy nhìn mình qua song sắt bệnh viện.

 

Anh bắt đầu tìm kiếm những thứ không tưởng. Anh đi khắp thế giới, từ những tu viện cổ ở Tây Tạng đến những bộ lạc hẻo lánh ở vùng Amazon, chỉ để tìm một tia hy vọng mong manh về việc xoay chuyển luân hồi. Cuối cùng, tại một hang động cổ xưa ở vùng núi Alps, Đức - quê hương gốc của mẹ anh, anh đã gặp một vị linh mục già bị mù, người nắm giữ những bí thuật cổ xưa của dòng họ tài phiệt gốc Đức từng bị thất lạc.

 

"Cậu muốn đưa một linh hồn trở về?" Vị linh mục hỏi, giọng nói như từ cõi c.h.ế.t vọng về. "Cái giá không phải là tiền bạc, cũng không phải là mạng sống của cậu ngay lập tức. Cái giá là sự đ.á.n.h đổi bằng m.á.u thịt, 20 năm tuổi thọ và một nửa linh hồn sẽ bị giam cầm trong đau đớn mỗi khi bánh xe thời gian quay ngược."

 

Lục Cận Ngôn không hề do dự. Anh quỳ xuống giữa vòng tròn ma pháp bằng đá. "Chỉ cần cô ấy sống lại, chỉ cần cô ấy có cơ hội làm lại cuộc đời, dù tôi có phải tan thành mây khói ngay sau đó, tôi cũng sẵn lòng."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghi lễ bắt đầu. Một cơn đau xé tâm can ập đến khi vết sẹo trên cổ tay anh bắt đầu bị rạch sâu bởi một lưỡi d.a.o bạc. Máu của anh chảy xuống, hòa cùng những dòng ký tự cổ xưa. Mỗi một giây trôi qua, anh cảm thấy sinh mạng của mình bị rút cạn, nhưng trong tâm trí, anh chỉ thấy hình ảnh Thẩm Ngôn Hy đang mỉm cười dưới nắng xuân.
Website TruyenLau.com
 

"Hãy trao cho cô ấy một “đôi mắt” có thể nhìn thấu sự gian trá." Anh thầm cầu nguyện trong cơn mê sảng. "Để cô ấy không bao giờ bị lừa dối thêm một lần nào nữa."

 

Đó chính là nguồn gốc của hệ thống đạn mạc. Nó không phải là một món quà của thượng đế, mà là sự chắt lọc từ linh hồn và m.á.u của Lục Cận Ngôn. Anh chấp nhận trở thành một kẻ "trọng sinh" không hoàn chỉnh, mang theo ký ức đau thương để âm thầm dọn đường cho cô.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khi tỉnh lại ở kiếp này, việc đầu tiên anh làm là tìm đến phim trường nơi Thẩm Ngôn Hy đang quay bộ phim đầu tiên. Khi nhìn thấy cô đứng đó, sống động, khỏe mạnh và đang ngơ ngác nhìn những dòng chữ bay lơ lửng, Lục Cận Ngôn đã phải cố gắng hết sức để không nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy cô.

 

Anh đã hứa với lòng mình: Ở kiếp này, anh sẽ đóng vai một "người qua đường" quyền lực, một "kim chủ" lạnh lùng để cô tự mình trưởng thành, nhưng anh sẽ là bức tường thành vững chắc nhất ngăn cản mọi sóng gió. Mỗi khi Ngôn Hy dùng hệ thống bình luận để vượt qua thử thách, anh đều cảm nhận được vết sẹo trên tay đau nhức nhối, nhưng anh lại mỉm cười. Bởi vì mỗi cơn đau đó đều chứng minh rằng cô đang sống, và đang chiến thắng.

 
Website TruyenLau.com
Đêm nay, Lục Cận Ngôn khẽ khép lại cuốn sổ nhật ký. Anh nhìn sang phía giường, nơi Ngôn Hy đang ngủ say với nụ cười nhẹ trên môi. Vết sẹo trên tay anh đã biến mất hoàn toàn sau khi cô giành được Oscar và thực thi quyền lực của mình, đó là dấu hiệu cho thấy linh hồn của anh đã được cứu rỗi bởi chính sự mạnh mẽ của cô.

 

"Ngôn Hy, cái giá 20 năm hay cả linh hồn này, thực sự là món hời nhất mà tôi từng có được trong cuộc đời kinh doanh của mình."

 

Anh nằm xuống bên cạnh cô, kéo chăn che chở cho người phụ nữ đã trở thành cả thế giới của mình. Quá khứ tăm tối đã lùi xa, giờ đây chỉ còn lại những năm tháng bình yên mà anh đã dùng cả tính mạng để đ.á.n.h đổi.

 

Lục Cận Ngôn nhắm mắt, môi nở một nụ cười thanh thản. Ở kiếp này, anh không còn là kẻ cô độc. Anh là chồng, là cha, và là người canh giữ hạnh phúc cho thiên thần của mình.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu