Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Dựa Vào Gia Thế Để Bạo Hồng

Chương 29

Bình minh ngày hôm ấy tại Bắc Thành không giống bất cứ ngày nào khác. Cả thành phố như được bao phủ bởi một làn sương mờ ảo, nhưng ngay khi ánh mặt trời đầu tiên ló dạng, toàn bộ trục đường chính dẫn đến dinh thự họ Lục đã bừng sáng dưới sắc trắng tinh khôi của hàng vạn đóa hoa bách hợp được vận chuyển thần tốc bằng chuyên cơ từ các cánh đồng hoa tại Hà Lan và Thụy Sĩ. Đây không chỉ là một đám cưới, mà là một sự kiện lịch sử, nơi quyền lực chính trị của nhà họ Thẩm và đế chế tài chính của nhà họ Lục chính thức giao thoa.

 

Tại phòng trang điểm chính của dinh thự, không gian thoang thoảng mùi hương trầm quý phái. Thẩm Ngôn Hy ngồi tĩnh lặng trước tấm gương lớn kịch trần, để các chuyên gia hàng đầu từ Paris chăm sóc từng sợi tóc. Cô diện trên mình chiếc váy cưới "L’Éclat" (Sự Rạng Rỡ) - một kiệt tác Haute Couture được thực hiện bởi 20 nghệ nhân trong suốt 3000 giờ lao động. Chiếc váy có phần đuôi dài hơn 5 mét, đính kết từ lụa satin thượng hạng và hơn 10.000 viên kim cương nhỏ li ti, tạo nên hiệu ứng lung linh như một dải ngân hà mỗi khi cô chuyển động.

 

Lục Tư Kỳ, cô em chồng giờ đây đã hoàn toàn bình phục, đang lăng xăng giúp các trợ lý chỉnh lại tà váy cho chị dâu. Gương mặt cô tiểu thư từng hống hách giờ đây tràn đầy sự vui sướng và chân thành: "Chị dâu, em đã đi dự không biết bao nhiêu đám cưới của giới tài phiệt ở Đức, nhưng chưa bao giờ thấy ai đẹp và quyền lực như chị. Chị chính là nữ thần thực thụ của gia đình chúng em."

 

Trước mắt Thẩm Ngôn Hy, bình luận hôm nay hiện lên với một sắc vàng rực rỡ, lấp lánh như bụi kim cương, phủ kín cả không gian:

 

[Trời ơi, tôi đang khóc thực sự đây! Nhìn Hy Hy kìa, vẻ đẹp này không một ống kính nào có thể lột tả hết được!]

[Mọi người chú ý: Lục tổng đã chuẩn bị một bất ngờ lớn tại lễ đường. Đây là món quà mà anh ấy đã ấp ủ từ kiếp trước cho đến tận bây giờ!]

[Bố Thẩm đang đứng ở cửa kìa, ông ấy đang cố kìm nén nước mắt đấy. Một vị Bộ trưởng thép mà cũng có lúc yếu lòng thế này.]

 

Đúng lúc đó, Thẩm Quốc Chính bước vào. Ông mặc bộ đại lễ phục chỉnh tề của Nghị viện, n.g.ự.c đeo những huân chương danh giá nhất. Nhìn thấy con gái mình trong bộ váy cưới lộng lẫy, vị chính trị gia vốn nổi tiếng sắt đá cũng phải khựng lại, đôi mắt ông đỏ hoe. Ông tiến lại gần, đôi bàn tay hơi run rẩy đặt lên vai cô: "Ngôn Hy... nếu mẹ con còn sống, bà ấy chắc chắn sẽ là người hạnh phúc nhất đêm nay. Con đã đi một quãng đường dài đầy gian nan, và ta tự hào vì con đã không gục ngã."

 

Thẩm Ngôn Hy đứng dậy, cô ôm c.h.ặ.t lấy cha mình, cảm nhận hơi ấm và sự bảo bọc mà ông đã dành cho cô suốt hai kiếp người. "Con cảm ơn bố. Cảm ơn bố đã luôn tin tưởng và là chỗ dựa vững chắc nhất cho con."

 

Đúng 10 giờ sáng, tiếng chuông từ nhà thờ cổ trong khuôn viên dinh thự vang lên trầm hùng. Cánh cửa lễ đường khổng lồ mở ra, để lộ một không gian được trang trí bằng hàng ngàn dải pha lê rủ xuống từ trần nhà, tạo cảm giác như đang đứng dưới một bầu trời đầy sao. Toàn bộ quan khách gồm các nguyên thủ quốc gia, các tỷ phú từ Munich, London và những ngôi sao hạng A của giới giải trí trong nước lẫn làng Hollywood đều đồng loạt đứng dậy. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Thẩm Ngôn Hy khoác tay cha, chậm rãi bước đi trên t.h.ả.m lụa trắng. Phía cuối lễ đường, Lục Cận Ngôn đứng đó, lịch lãm trong bộ vest đen thủ công tinh xảo nhất. Ánh mắt anh dán c.h.ặ.t vào cô, sâu thẳm và nồng nàn đến mức khiến cả không gian như ngưng đọng. Trong mắt anh, cô không chỉ là Ảnh hậu, không chỉ là thiên kim nhà bộ trưởng, cô là mạng sống, là lý do để anh đ.á.n.h đổi cả tuổi thọ để mang cô trở về.

 

Khi Thẩm Quốc Chính đặt bàn tay của Thẩm Ngôn Hy vào tay Lục Cận Ngôn, ông khẽ nói: "Cận Ngôn, ta giao báu vật lớn nhất đời mình cho con. Hãy bảo vệ nó bằng cả tình yêu thương của con." Lục Cận Ngôn cúi đầu trang nghiêm: "Con thề với bố, bằng cả linh hồn và danh dự suốt đời của con, con sẽ yêu thương và che chở em ấy đến khi con lìa đời." Website TruyenLau.com

 

Vị linh mục cơ đốc giáo bước lên, giọng nói của ông vang vọng khắp lễ đường bằng cả tiếng Đức và tiếng bản địa: "Hôm nay, trước sự chứng kiến của Chúa và mọi người, hai linh hồn này sẽ hòa làm một. Lục Cận Ngôn, anh có đồng ý yêu thương, trân trọng và bảo vệ Thẩm Ngôn Hy, dù khi thịnh vượng hay lúc gian nan, dù khi mạnh khỏe hay lúc ốm đau, cho đến khi cái c.h.ế.t chia lìa không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

"Con đồng ý." Câu trả lời của Lục Cận Ngôn không hề do dự, nó chứa đựng sức nặng của cả hai kiếp người.

 

"Thẩm Ngôn Hy, con có đồng ý..." "Con đồng ý." Thẩm Ngôn Hy trả lời ngay cả khi vị linh mục chưa kịp dứt lời, khiến cả lễ đường vang lên những tiếng cười ấm áp và những tràng vỗ tay chúc phúc nồng hậu. Cô nhìn sâu vào mắt anh, nhìn thấy vết sẹo đã hoàn toàn biến mất trên cổ tay anh, minh chứng cho việc định mệnh đã hoàn toàn được chữa lành “vết kẹo” tiền kiếp.

 

Họ trao cho nhau cặp nhẫn cưới "Eternal Bond" (Tơ Duyên Vĩnh Cửu) được chế tác từ kim cương đen và trắng quý hiếm. Khoảnh khắc môi họ chạm nhau trong nụ hôn thề nguyện, hàng ngàn cánh hoa bách hợp từ trên cao rơi xuống như một cơn mưa tuyết trắng xóa.

 

Buổi tiệc tối diễn ra trên siêu du thuyền "The Oracle" neo đậu giữa dòng sông chảy qua trung tâm thành phố. Pháo hoa rực sáng cả bầu trời trong suốt 30 phút, vẽ nên hình ảnh phượng hoàng tung cánh giữa những chòm sao.

 

Bà Trịnh Nhã Phương nâng ly rượu champagne, bà nhìn con dâu với ánh mắt tràn đầy sự hài lòng và nể phục: "Ngôn Hy, con đã thực sự khiến ta hiểu thế nào là khí chất của một vương hậu. Chào mừng con chính thức bước vào gia tộc của chúng ta."

 

Lục Tư Kỳ thì chạy lại ôm chầm lấy chị dâu: "Chị dâu, tối nay chị phải dạy em cách giữ bình tĩnh trước đám đông nhé! Chị ngầu quá đi mất!"

 

Giữa tiếng nhạc giao hưởng du dương và những lời chúc tụng của giới tinh hoa, Lục Cận Ngôn dắt Thẩm Ngôn Hy ra phía mạn thuyền, nơi chỉ có hai người và ánh trăng bạc chiếu rọi.

 

"Ngôn Hy, em có biết không? Ở kiếp trước, vào đúng ngày này, tôi đã ngồi một mình trước mộ em." Giọng anh thì thầm vào tai cô, mang theo một chút dư âm của nỗi đau cũ. "Lúc đó, tôi đã thề rằng nếu có thể làm lại, tôi sẽ cho em một đám cưới rực rỡ nhất thế gian."

 

Thẩm Ngôn Hy tựa đầu vào n.g.ự.c anh, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông đã vì cô mà đi ngược thời gian. "Cận Ngôn, em biết. Em cảm nhận được tất cả. Cảm ơn anh đã không bỏ cuộc, cảm ơn anh đã mang em trở về với tình yêu này."

 

[Một kết thúc đẹp đến nghẹt thở! Đây chính là định nghĩa của hạnh phúc!]

[Nhìn xem, ngay cả các vì sao đêm nay cũng như đang mỉm cười chúc phúc cho họ!]

[Showbiz, thương trường, gia tộc... tất cả đều đã phủ phục dưới chân họ. Chúc mừng Lục phu nhân và Lục tổng!]

 

Đám cưới kết thúc, nhưng dư âm của nó sẽ còn lưu truyền trong giới hào môn suốt nhiều thập kỷ sau đó. Thẩm Ngôn Hy và Lục Cận Ngôn, họ không chỉ là một cặp đôi tài phiệt – thiên kim, minh tinh, họ là biểu tượng của việc con người có thể dùng ý chí và tình yêu để chiến thắng cả sự sắp đặt của định mệnh.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu