Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Dựa Vào Gia Thế Để Bạo Hồng

Chương 30

Ba ngày sau đám cưới thế kỷ rúng động toàn cầu, khi những ồn ào của truyền thông bắt đầu lắng xuống, Thẩm Ngôn Hy và Lục Cận Ngôn chọn một buổi sáng thanh khiết nhất để thực hiện một chuyến đi riêng tư. Không có vệ sĩ rầm rộ, không có những chiếc siêu xe phô trương, họ đi trên một chiếc xe hơi giản dị hướng về phía nghĩa trang ngoại ô - nơi mẹ của Ngôn Hy, bà Thẩm Ninh, đang yên nghỉ.

 

Khu nghĩa trang cao cấp nằm trên một ngọn đồi thoai thoải, bao quanh bởi những hàng thông xanh ngắt và tiếng chim hót líu lo. Thẩm Ngôn Hy mặc một bộ váy lụa trắng đơn giản, tay ôm một bó hoa bách hợp và nhành ngọc lan, loài hoa mà mẹ cô yêu nhất lúc sinh thời. Lục Cận Ngôn đi bên cạnh, bàn tay anh luôn đan c.h.ặ.t lấy tay cô, như một điểm tựa vĩnh cửu.

 

Đứng trước ngôi mộ bằng đá cẩm thạch trắng được chăm sóc kỹ lưỡng, Thẩm Ngôn Hy lặng lẽ đặt bó hoa xuống. Cô quỳ xuống, dùng khăn lụa nhẹ nhàng lau đi chút bụi bẩn bám trên di ảnh của mẹ. Trong ảnh, bà Thẩm Ninh vẫn mỉm cười dịu dàng, đôi mắt bà y hệt như Ngôn Hy, chứa đựng cả một bầu trời bao dung.

 

"Mẹ ơi, con về rồi đây." Giọng Thẩm Ngôn Hy run run, nhưng đó là sự xúc động của niềm vui. "Con đã đòi lại được sự công bằng cho mẹ. Diệp Linh và những kẻ hãm hại gia đình mình đã phải trả giá sau song sắt. Và mẹ nhìn xem, đây là Lục Cận Ngôn - người đàn ông đã dành cả hai kiếp người để yêu thương và bảo vệ con."

 

Lục Cận Ngôn bước lên một bước, anh trang trọng cúi đầu trước mộ nhạc mẫu: "Mẹ, xin mẹ hãy yên tâm. Con sẽ dùng cả phần đời còn lại để bù đắp cho những tổn thương mà Ngôn Hy đã phải chịu. Con sẽ không để cô ấy phải cô đơn hay rơi lệ thêm một lần nào nữa."

 

Thẩm Ngôn Hy tựa đầu vào vai chồng, cô nhìn lên bầu trời xanh thẳm. Trước mắt cô, hệ thống bình luận vốn đã mờ nhạt bấy lâu nay bỗng hiện lên lần cuối cùng. Những dòng chữ không còn màu sắc rực rỡ, mà chuyển sang một màu trắng thuần khiết và trong suốt như sương sớm:

 

[Hy Hy, nhìn kìa! Mẹ em đang mỉm cười đấy. Bà ấy đã thanh thản rồi.]

[Khế ước đã hoàn toàn tan biến. Từ giây phút này, em không cần đến chúng tôi nữa. Hãy sống một cuộc đời thật rực rỡ bằng chính trái tim mình nhé!] Nguồn copy từ TruyenLau.com

[Tạm biệt Nữ hoàng màn ảnh, tạm biệt Oracle của chúng tôi. Chúc em hạnh phúc viên mãn!]

 

Những dòng chữ dần dần tan biến vào không trung, hòa cùng làn gió mát rượi của vùng ngoại ô. Ngôn Hy biết rằng, "bàn tay vàng" của sự trọng sinh đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Từ giờ trở đi, mỗi bước đi của cô sẽ là sự thật, mỗi thành công sẽ là thực lực, và mỗi phút giây bên Cận Ngôn sẽ là định mệnh do chính họ viết nên.

 
Website TruyenLau.com
Năm năm sau.

 

Dinh thự họ Lục tại Bắc Thành giờ đây không còn vẻ lạnh lẽo, tĩnh mịch như trước. Thay vào đó là tiếng cười đùa rộn rã của trẻ thơ. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trên t.h.ả.m cỏ xanh mướt trong vườn, hai đứa trẻ, một trai một gái đang đùa nghịch cùng chú ch.ó Golden. Bé trai lớn mang tên Lục Thiên Ân, có đôi mắt sâu thẳm và khí chất điềm tĩnh giống hệt bố. Bé gái nhỏ là Lục Tuệ Lâm, sở hữu đôi mắt trái xoan và nụ cười rạng rỡ của mẹ. Chúng là kết tinh của một tình yêu vượt qua cả ranh giới sinh t.ử.

 

Thẩm Ngôn Hy ngồi trên xích đu, cô vừa kết thúc một buổi phỏng vấn trực tuyến với tạp chí Vogue toàn cầu về dự án phim điện ảnh mới nhất do cô làm đạo diễn. Dù đã là bà mẹ hai con, nhưng khí chất "Nữ hoàng màn ảnh" của cô vẫn không hề thuyên giảm, thậm chí còn thêm phần mặn mà, đằm thắm.

 

Bà Trịnh Nhã Phương từ trong nhà bước ra, trên tay cầm hai chiếc áo khoác nhỏ. Bà giờ đây đã hoàn toàn là một người bà nội hiền từ, không còn vẻ sắc sảo của một tài phiệt gốc Đức. Bà mỉm cười nhìn Ngôn Hy: "Ngôn Hy, Cận Ngôn nói tối nay sẽ tự tay xuống bếp nhân kỷ niệm sáu năm ngày cưới đấy. Tư Kỳ cũng đang trên đường từ sân bay về, nó nói có quà đặc biệt từ liên hoan phim Berlin cho chị dâu."

 

Thẩm Ngôn Hy mỉm cười hạnh phúc: "Mẹ cứ chiều anh ấy quá, để anh ấy nghỉ ngơi đi ạ."

 

Đúng lúc đó, một vòng tay ấm áp bao bọc lấy cô từ phía sau. Lục Cận Ngôn đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc vợ. Anh nhìn hai đứa trẻ đang chạy lại gần, lòng tràn đầy một sự bình yên tuyệt đối. Sự nghiệp của anh đã vươn tầm thế giới, địa vị của nhà họ Thẩm trong Nghị viện đã vững như bàn thạch, nhưng với anh, tài sản lớn nhất chính là ba mẹ con đang ở trước mặt này.

 

"Ngôn Hy, em đang nghĩ gì vậy?" Anh thì thầm.

 

"Em đang nghĩ... nếu cuộc đời là một bộ phim, thì em chỉ muốn bộ phim này sẽ kéo dài mãi mãi." Ngôn Hy quay lại, nhìn sâu vào đôi mắt người đàn ông của đời mình.

 

"Nó sẽ kéo dài mãi mãi, phu nhân của tôi."

 

Dưới ánh hoàng hôn vàng rực rỡ của Bắc Thành, gia đình họ Lục quây quần bên nhau. Thẩm Ngôn Hy nhìn lại hành trình đã qua: từ một cô gái bị hãm hại đến c.h.ế.t trong oan ức, đến một Ảnh hậu Oscar vinh quang tột đỉnh. Cô hiểu rằng, sự trọng sinh không phải để cô trở nên quyền lực hơn kẻ khác, mà là để cô học cách yêu thương bản thân và bảo vệ những người mình trân quý.

 

Khúc ca về sự giải thoát và tình yêu vĩnh cửu đã kết thúc bằng một nốt nhạc viên mãn nhất. Thẩm Ngôn Hy, người con gái của định mệnh, cuối cùng đã tìm thấy bến đỗ bình yên của cuộc đời mình.

 

HẾT PHẦN CHÍNH

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu