Ta đưa tay ra, nhận lấy chén trà ấy.
“Đứng lên đi.”
Ta đặt chén trà xuống, giọng nói cố giữ bình ổn, không để lộ ra dù chỉ một tia d.a.o động.
Tạ Vân Thư và “Nguyễn Thanh Tư” đồng thời tạ ơn, rồi mới đứng dậy, động tác cung kính không sai mảy may.
“Đã lập gia thất, liền không còn là trẻ con nữa.”
TruyenLau.com
Ta chậm rãi mở miệng, giọng điệu trầm ổn, lời lẽ dựa theo những gì đích mẫu từng nói trong ngày đích huynh thành thân năm xưa.
“Sau này cần biết chừng mực, tự giữ lấy mình, vợ chồng hòa thuận, sớm ngày vì nhà họ Tạ khai chi tán diệp.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Nhi t.ử xin ghi nhớ lời mẫu thân dạy bảo.”
Tạ Vân Thư khom người đáp lời, thần sắc khiêm cung, không lộ nửa phần bất kính. Website TruyenLau.com
“Con dâu xin ghi nhớ.”
“Nguyễn Thanh Tư” đứng bên cạnh cũng khẽ cúi đầu đáp, giọng nói mềm nhẹ yếu ớt, mang theo vài phần rụt rè của tân phụ.
Nghi thức kính trà vì thế mà kết thúc một cách gọn ghẽ.
Tạ Vân Thư lấy cớ còn phải đến thư phòng xử lý công vụ, liền cáo lui trước, không ở lại lâu.
Còn “Nguyễn Thanh Tư” thì bị giữ lại.
Theo quy củ trong phủ, con dâu mới vào cửa cần ở lại hầu hạ bà mẫu một lúc, không thể thất lễ.
3
Trong chính sảnh lúc này chỉ còn lại hai người “bà – nàng dâu” bọn ta.
Xa xa nơi cửa, hai nha hoàn lặng lẽ đứng hầu, cúi đầu im lìm, không dám phát ra nửa điểm động tĩnh.
Ngay khi bóng dáng Tạ Vân Thư khuất hẳn, sắc mặt của “ta” bỗng nhiên thay đổi.
Vẻ rụt rè, nhu thuận khi nãy như bị lột bỏ sạch sẽ, không còn sót lại chút nào.
Đôi mắt nàng trở nên sắc bén lạnh lẽo, ánh nhìn từ trên cao rơi thẳng xuống người ta, mang theo sự dò xét khắt khe cùng chán ghét không hề che giấu.
“Xem ra,” nàng khẽ cong môi, giọng nói hạ thấp đến mức lạnh buốt, “ngươi thích nghi không tệ đấy.”
Nàng hạ thấp giọng nói, gần như là thì thầm, nhưng từng chữ từng câu đều lạnh lẽo đến thấu xương.
“Hảo con dâu của ta.”
Ta khẽ hé môi, cổ họng khô rát như bị cát mài qua, lại không phát ra nổi lấy một tiếng đáp lời.
Quả nhiên… là Thẩm thị.
Thẩm thị dường như rất hài lòng với phản ứng ấy.
Ánh mắt nàng chậm rãi lướt qua mặt ta, rồi dừng lại nơi cổ tay, trên chiếc vòng ngọc phỉ thúy xanh biếc đang lặng lẽ nằm đó, dừng lại thoáng chốc, mới ung dung dời đi.
“Quả thực là tiện nghi cho ngươi.”
Nàng khẽ bật cười, nụ cười nhạt như sương sớm.
“Một tiểu thứ nữ mà thôi, vậy mà cũng có được phúc khí thế này.”
“Tại sao…”
Ta rốt cuộc cũng cất được tiếng, hai chữ thoát ra khàn đặc, như bị ép ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c.
“Tại sao ư?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nguyễn Thanh Tư” thong thả ngồi xuống, đầu ngón tay tùy ý xoay xoay chén trà trên bàn, tư thái ung dung mà lạnh nhạt.
“Ngươi — một tiểu thứ nữ — thì hiểu được điều gì?”
“Ta hao tâm tổn trí bồi dưỡng ra một đứa con trai như vậy, đâu phải để ngươi ngồi không mà hưởng trọn thành quả.”
Nàng khẽ cong môi, trong nụ cười lại thấp thoáng một tia mệt mỏi khó gọi tên.
“Hậu viện quạnh quẽ lạnh lẽo, ta cũng chỉ có bấy nhiêu an ủi mà thôi…”
“Thôi,” nàng khẽ khoát tay, giọng nói trở nên lạnh nhạt, “nói với ngươi cũng vô ích.”
Nàng nghiêng người lại gần, hơi thở lạnh lẽo gần như phả thẳng lên mặt ta, mang theo áp lực khiến người ta không rét mà run.
“Nghe cho rõ đây.”
Giọng nàng hạ thấp xuống, từng chữ tách ra rơi vào tai ta, lạnh lẽo như băng.
“Chuyện này — trời biết, đất biết, ngươi biết, ta biết. Nếu dám để lộ nửa chữ…”
Nàng cố ý dừng lại.
Trong đôi mắt vốn lạnh nhạt kia, đột nhiên lóe lên một tia hung quang âm u, khiến người ta không rét mà run.
“Ta có vô số cách, khiến ngươi — cùng với người mẹ đáng ghét của ngươi — cùng nhau ‘bệnh c.h.ế.t’.”
Sau lưng ta lập tức túa ra một tầng mồ hôi lạnh, sống lưng căng cứng như bị kim châm.
Ta không hề nghi ngờ Thẩm thị có thể làm được những chuyện ấy.
Một nữ nhân có thể một tay nắm giữ Quốc công phủ, dưới gối không con ruột mà vẫn thu dưỡng con cháu chi thứ, còn bồi dưỡng hắn thành danh thành tài, thủ đoạn tuyệt đối không phải hạng người tầm thường.
“Nhưng… nhưng như vậy không công bằng…”
Giọng ta run rẩy, yếu ớt đến mức ngay cả chính mình cũng nghe thấy sự hèn mọn trong đó.
“Ta chỉ là… một thứ nữ…”
“Thứ nữ?”
Thẩm thị như đã đoán trước lời ta nói, khẽ bật ra một tiếng cười khinh miệt, rất thấp, rất lạnh.
“Con gái thứ xuất của một viên quan ngũ phẩm bé nhỏ, gả vào cao môn liền nơm nớp lo sợ, bước đi như trên băng mỏng?”
Nàng liếc nhìn ta, ánh mắt đầy mỉa mai.
“Xin lỗi, đó là ngươi.”
Nàng hơi ngẩng cằm, tư thái cao ngạo tự nhiên toát ra.
“Còn ta, là Quốc công phu nhân tôn quý, trong tay có quyền, cũng có thừa thủ đoạn.”
Ánh mắt nàng dần trở nên u sâu, tựa như vực tối không đáy.
“Hơn nữa,” nàng chậm rãi nói, giọng mang theo một tia trần trụi khó nghe, “thân thể này của ngươi trẻ trung xinh đẹp, khiến người ta nếm rồi liền nghiện. Nếu không phải vậy, ta cũng chẳng cần phải đổi với ngươi.”
Nói đến đây, nàng khẽ phẩy tay, như thể đã mất hết kiên nhẫn để tiếp tục dây dưa.
“Thôi, nói nhiều cũng vô ích.”
Nàng thu lại vẻ mất kiên nhẫn, giọng nói lạnh lẽo mà dứt khoát.
“Ta chỉ cần ngươi nhớ cho thật kỹ, từ nay về sau, ngươi là ta, ta là ngươi. Hiểu chưa?”
Ta không đáp lời.
Trong lòng rối ren như tơ vò, vô số suy nghĩ va chạm lẫn nhau, nhất thời không phân rõ được nên tiến hay lùi.
Ta Trở Thành Mẫu Thân Của Phu Quân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.