Ta Trở Thành Mẫu Thân Của Phu Quân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta Trở Thành Mẫu Thân Của Phu Quân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 5

5

 

Thời gian trôi đi như nước chảy, thoáng chốc đã tròn một năm.

 

Một năm ấy, đủ để ta diễn vai Thẩm Minh Trân đến mức thuần thục như chính bản thân nàng.

 

Ta đã nắm rõ mọi quy tắc sáng tối trong Quốc công phủ, quản lý trung quỹ đâu ra đấy, thậm chí còn mạnh tay xử trí vài lão bộc ỷ già cậy công, âm thầm tham ô.

 

Đồng thời, ta cũng đề bạt được mấy người mới thật sự đắc lực.

 

“Nàng dâu” từ đó không còn phải ngày ngày đến viện của ta kính trà nữa.

 

Suốt một năm ấy, Tạ Vân Thư và thê t.ử “Nguyễn Thanh Tư” tương kính như tân, trở thành cặp phu thê ân ái nổi danh trong kinh thành.

 

Chỉ là, “Nguyễn Thanh Tư” nhập môn đã tròn một năm, thân thể chẳng những không khá lên, trái lại ngày một suy nhược.

 

Mà bụng nàng, trước sau vẫn không có chút động tĩnh.

 

Dưới hành lang vang lên tiếng chim hót lanh lảnh. TruyenLau

 

Ta đặt cuốn sổ điền trang còn đang xem dở xuống, khẽ xoa cổ tay đã bắt đầu mỏi.

 

Chiếc vòng ngọc phỉ thúy trượt xuống một chút, lành lạnh chạm vào da thịt. TruyenLau

 

Một năm rồi.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ta đã quen với mọi cảm giác của thân thể này.

 

Quen với sức nặng của châu ngọc trên người.

 

Quen dùng giọng nói của Thẩm Minh Trân — không cao không thấp, không gợn không lay — để phân phó và quyết đoán.

 

Những ngày tháng ban đầu bước đi như trên băng mỏng, ngày đêm kinh hoàng, dường như đã lùi rất xa.

 

Giờ đây, trên dưới Anh Quốc công phủ, không ai không kính sợ ta.

 

Ngoài hành lang, bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp nhưng cố ý hạ nhẹ, rồi dừng lại trước cửa.

 

“Phu nhân.”

 

Giọng ma ma thấp hơn thường ngày vài phần.

 

“Thiếu phu nhân mời ngài qua một chuyến, nói là bên nhà họ Nguyễn… có chút chuyện.”

 

Bàn tay đang nâng chén trà của ta khẽ dừng lại, nhẹ đến mức gần như không ai nhận ra.

 

Nhà họ Nguyễn.

 

Một cái tên đã trở nên xa lạ đến mức tưởng như thuộc về kiếp trước.

 

Từ sau lần gặp trước, khi ta gõ nhắc đích mẫu đừng mơ cao lên Quốc công phủ, nhà họ Nguyễn liền im hơi lặng tiếng.

 

Hơn một năm trôi qua.

 

Rốt cuộc cũng không nhịn được nữa sao?

 

“Ta biết rồi.”

 

Ta đáp một tiếng, giọng điệu bình thản, không gợn lấy nửa phần d.a.o động.

 

“Nếu thiếu phu nhân đã đứng ra xử lý, thì cứ để nàng xử lý.”

 

“Không cần chuyện gì cũng phải bẩm lại với ta.”

 

Người của nhà họ Nguyễn tìm đến, dĩ nhiên là tìm vị thiếu phu nhân hiện tại — “Nguyễn Thanh Tư”.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chuyện ấy, có liên quan gì tới ta, Anh Quốc công phu nhân Thẩm Minh Trân?

 

“Vâng.”

 

Ma ma khẽ đáp, rồi lặng lẽ lui ra ngoài.

 

Ta cúi mắt, cầm lại quyển sổ sách trước mặt.

 

Những con số chi chít vẫn ngay ngắn rõ ràng, nhưng tâm tư ta đã không còn đặt trọn ở đó nữa.

 

Thẩm thị mượn thân xác của ta, sẽ đối phó với đám “đỉa hút m.á.u” nhà họ Nguyễn thế nào đây?

 

Với thủ đoạn của nàng, e rằng tuyệt đối sẽ không nương tay.

 

Chỉ là…

 

Nàng chưa từng làm thứ nữ.

 

E rằng nàng không biết, một khi đoạn tuyệt đến mức ấy, sau đó sẽ phải đối mặt với những gì.

 

Nghĩ tới đây, trong lòng ta lại không nhịn được mà sinh ra một chút… mong đợi.

 

Quả nhiên, chưa đầy hai ngày sau, trong phủ đã bắt đầu râm ran những lời đồn mơ hồ truyền tới.

 

Nghe nói vị đích thiếu gia quen gây chuyện của nhà họ Nguyễn, vì sa đà c.ờ b.ạ.c mà thiếu một khoản nợ khổng lồ, bị người ta chặn cửa đòi tiền, làm ầm ĩ đến mức mất sạch thể diện, cuối cùng đành mặt dày cầu tới trước mặt thiếu phu nhân Quốc công phủ.

 

Thiếu phu nhân quả thực đã gặp hắn.

 

Chỉ là không ai biết, hai người đã nói những gì.

 

Chỉ biết rằng, vị thiếu gia ấy rời khỏi Quốc công phủ bằng cách bị người ta khiêng thẳng về nhà họ Nguyễn.

 

Một chân gãy nát.

 

Tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết vang khắp nửa con phố.

 

Nguyễn đại lão gia tức đến giậm chân thình thịch, trước mặt người ngoài lớn tiếng tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với đứa con trai bất hiếu ấy, từ đó về sau cũng không dám bén mảng tới cửa Quốc công phủ thêm lần nào nữa.

 

Hạ nhân trong phủ lén lút bàn tán sau lưng, đều nói không ngờ vị thiếu phu nhân ngày thường trông nhu nhược hiền hòa, khi đối phó với người nhà ruột thịt của mình lại dứt khoát gọn ghẽ đến vậy, quả thực có mấy phần… chương pháp.

 

Khi những lời xì xào ấy truyền đến tai ta, ta đang ngồi đối chiếu một lô đơn mua gấm vóc trong kho.

 

Ta chỉ khẽ khép lại sổ sách, thần sắc không hề gợn sóng.

 

Thẩm thị dĩ nhiên là có chương pháp.

 

Bẻ gãy một cái chân — vừa là cảnh cáo ta, vừa là trừng phạt nhà họ Nguyễn.

 

Thủ đoạn gọn ghẽ, tàn nhẫn, không lưu đường lui, quả thực rất hợp với phong cách hành sự của nàng.

 

Suốt một năm qua, tuy Tạ Vân Thư đối đãi với thê t.ử vẫn giữ vẻ ôn hòa lễ độ, nhưng chuyện mãi chưa có con nối dõi đã sớm lan khắp kinh thành.

 

Lời ra tiếng vào ngày một nhiều.

 

Mà sự nhẫn nại của hắn, cũng theo đó mà từng chút một bị bào mòn.

 

Thẩm thị đạt được tâm nguyện, lại chìm đắm trong mối tư tình cấm kỵ với con trai, tâm trí ngày càng u uất, khó chịu.

 

Giờ đây, ta lại miễn cho nàng việc ngày ngày phải tới kính trà, cắt đứt con đường duy nhất để nàng có thể trút giận trước mặt ta. Có uất ức mà không nơi phát tiết, nàng dĩ nhiên quay sang cho ta một cái “hạ mã uy”.

 

Chỉ là vị bà mẫu tinh minh của ta kia, rốt cuộc vẫn chưa nhận ra một điều —

 

Dùng nhà họ Nguyễn để uy h.i.ế.p ta, chẳng khác nào ép cá phải bán đi viên trân châu chôn sâu dưới đáy biển.

 

Nếu không phải vì năng lực có hạn, vì thời cơ chưa tới, ta đã sớm tự tay nghiền xương vùi tro cả nhà họ Nguyễn từ lâu rồi, cần gì phải đợi đến tay người khác.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu