Ta Trở Thành Mẫu Thân Của Phu Quân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta Trở Thành Mẫu Thân Của Phu Quân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 9

“Liễu thị là do chính con quỳ gối cầu xin trước mặt ta, lén Nguyễn thị mà rước vào phủ.”

 

Ta chậm rãi nói, từng chữ đều như đã cân nhắc kỹ lưỡng, “Nữ nhân trong lòng mình, con cũng nên để tâm nhiều hơn.”

 

“Viện của Nguyễn thị ngày ngày hun những thứ hương liệu do con sắp đặt, con cũng dám để nàng ở đó.”

 

“Con là nam nhân thì không sao, nhưng Liễu thị là nữ t.ử, lỡ xảy ra chuyện gì thì phải làm sao?”

 

“Cho dù con không muốn con trai.”

 

Ta nhìn thẳng hắn, “Ta vẫn muốn có một đứa cháu nối dõi cho nhà họ Tạ.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

“Mẫu thân…”

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ta biết con ôm chí lớn.”

 

Ta cắt lời hắn, “Chính thê hiện tại quả thực cản đường, nhưng dù sao cũng là hôn sự do thánh thượng ban, không nên làm quá tay.”

 
Website TruyenLau.com
“Giờ danh tiếng phu thê ân ái đã truyền ra ngoài, thân thể yếu kém cũng đã được ngầm xác nhận.”

 

“Nếu Liễu thị không đợi được, thì nhân dịp này đi Thái y viện lấy t.h.u.ố.c cho ta, tiện thể cũng mang cho Nguyễn thị ít t.h.u.ố.c bổ huyết.”

 

“Máu đã mang độc.”

 

Ta khẽ cười, “Dưỡng càng nhiều, độc phát càng nhanh, con cũng sớm có cái để trông chờ.”

 

“Còn Liễu thị.”

 

Ta tiếp tục, “Tuy chỉ là con gái một viên lang trung Lại bộ, nhưng mẫu thân nàng là đích nữ của đại tướng quân, sau này ắt sẽ trợ lực cho con.”

 

“Những chuyện này, con nên sớm nói rõ với nàng.”

 

“Dù sao cũng là người sẽ làm chính thê.”

 

“Cần ổn trọng chút, đừng để nàng nghe lời gièm pha, suốt ngày bày trò trẻ con.”

 

Tạ Vân Thư không nói nữa, chỉ cúi đầu, thần sắc khó đoán.

 

Noãn các lặng như tờ, trong làn trà khí lượn lờ, chỉ còn nghe tiếng chim trong l.ồ.ng khẽ vỗ cánh.

 

“Mẫu thân còn nhớ chuyện năm ta bảy tuổi, ngã từ giả sơn xuống không?”

 

Hắn đột ngột lên tiếng.

 

“Ồ?”

 

Ta nhướng mày, “Còn có chuyện ấy sao?”

 

“Năm đó con gãy chân, nằm trên giường ba tháng.”

 

Hắn nói chậm lại, “Gió thu thổi, cây cối xào xạc, đêm nào con cũng khóc, nói ngoài cửa sổ có bóng người.”

 

“Là người đêm đêm ôm con, hát điệu quê nhà ru con ngủ.”

 

“Mấy hôm trước con nghe được nửa khúc ở nơi khác.”

 

Giọng hắn thấp dần, “Dạo này nhớ da diết, mẫu thân có thể hát lại cho con nghe một lần không?”

 

Ta nâng chén trà đã nguội bớt, mấy đóa quế vàng trong nước theo động tác khẽ lay động.

 

“Con muốn nghe khúc tiểu điệu ấy sao?”

 

Ta lắc đầu, “Không giấu con, thời gian đã quá lâu, mẫu thân thật sự không còn nhớ rõ nữa.”

 

“Vân Thư.”

 

Giọng ta trầm xuống, “Con cũng không còn là trẻ con, đừng mãi đắm chìm trong chuyện cũ.”

 

“Giờ đây con là gia chủ một nhà, là chỗ dựa của hơn trăm miệng ăn nhà họ Tạ.”

 

“Mẫu thân đã già rồi, không làm được chuyện gì lớn.”

 

“Nhưng cũng may.”

 

Ta nhấn từng chữ, “Không giống vài quả phụ cô độc khác, sinh ra thứ tâm tư dơ bẩn với con cái, khiến người ta chán ghét buồn nôn.”

 

“Ta chỉ cần giúp con ổn định hậu trạch, che chở người con muốn che chở.”

 

“Còn con, chỉ cần an tâm làm việc của mình.”

 

“Con là người làm đại sự.”

 

“Không được để tình cảm nam nữ trói buộc tay chân.”

 

“Cũng như lần này.”

 

Ta nhìn hắn, “Mẫu thân chỉ cấm túc Liễu thị một tháng, con đã tức tốc chạy tới.”

 

“Uổng cho ta còn nghĩ, trong một tháng này có thể ôm được đứa cháu mập mạp.”

 

“Thôi vậy.”

 

Ta khẽ thở dài, “Dù sao cũng là số mệnh.”

 

“Đêm đã khuya.”

 

“Ngày mai con còn phải lên triều.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Đợi mẫu thân uống trà xong, con liền về nghỉ đi.”

 

Ta vừa đưa chén trà lên miệng, Tạ Vân Thư bỗng “vút” một cái đứng bật dậy, hất văng chén trà khỏi tay ta.

 

Nước trà đổ xuống đất, loang dài đến tận hành lang.

 

“…Đa tạ mẫu thân dạy bảo.”

 

Giọng hắn bình thản đến lạ, “Chén trà an thần này đã nguội rồi, ngày mai nhi t.ử sẽ mang chén mới tới.”

 

“Con nhìn con kìa.”

 

Ta giả vờ bất đắc dĩ, “Vẫn hấp tấp như thế.”

 

Hắn không nói thêm câu nào, dường như đã hạ quyết tâm, xoay người rời đi, không hề ngoảnh lại.

 

Ta đứng dậy, chậm rãi bước tới trước bàn trang điểm.

 

Trong gương đồng, gương mặt Thẩm Minh Trân vẫn được bảo dưỡng cẩn thận, nét mệt mỏi nơi khóe mắt đầu mày đã nhạt đi, khóe môi lại nhiều thêm một tia cười.

 

Thẩm thị à.

 

Ngươi tưởng đứa con trai yêu dấu của ngươi có thể cứu ngươi sao?

 

Ngươi yêu hắn, nhưng hắn không yêu ngươi.

 

Hoặc cũng không hẳn như vậy.

 

Hắn cũng yêu ngươi, nếu không đã chẳng bưng tới bát canh an thần kia.

 

Chỉ là tình yêu này không phải tình yêu kia.

 

Huống chi đặt giữa đại nghiệp của bản thân, vinh nhục của nhà họ Tạ, và an nguy của người trong lòng.

 

Tình yêu của ngươi, chỉ khiến hắn cảm thấy ghê tởm.

 

11

 

Từ đó về sau, thân thể của thiếu phu nhân Quốc công phủ ngày một sa sút.

 

Thế t.ử nóng ruột, thái y của Thái y viện nối nhau ra vào phủ họ Tạ, hết lượt này đến lượt khác.

 

Nhưng dù là những phương t.h.u.ố.c bổ huyết dưỡng thân tốt nhất, cũng không chống nổi bệnh thế như núi đổ.

 

Nguyễn Thanh Tư hoàn toàn ngã bệnh không dậy nổi, chẳng bao lâu sau liền rời khỏi nhân thế.

 

Ngày đưa tang, thế t.ử khóc đến t.h.ả.m thiết.

 

Sứ giả do thánh thượng phái tới dò xét chân tướng trở về bẩm báo rằng, thế t.ử đau buồn chẳng khác nào mất mẹ ruột.

 

Thánh thượng vì thế cũng tiêu tan nghi ngờ, còn ban thưởng vài món để an ủi.

 

Dẫu sao, vị thiếu phu nhân Quốc công phủ thân thể yếu nhược, yểu mệnh này, cũng là do chính thánh thượng lựa chọn.

 

Từ đó, trong phủ chỉ còn lại một mình Liễu di nương, cùng một lão phu nhân như ta.

 

Trên đời này, không còn thứ nữ Nguyễn Thanh Tư của nhà quan văn ngũ phẩm nữa.

 

Chỉ còn lại Anh Quốc công phu nhân — Thẩm Minh Trân.

 

12 · Ngoại truyện

 

Năm thứ nhất sau khi Nguyễn Thanh Tư qua đời, Quốc công phủ thế t.ử Tạ Vân Thư có con, nhân đó xin phong cáo mệnh cho thiếp thất họ Liễu, nâng làm chính thê.

 

Năm thứ hai, lão phu nhân Quốc công phủ đột ngột bạo tễ, Tạ thế t.ử để tang ba năm, đóng cửa không ra.

 

Năm thứ năm, Tạ Vân Thư soán vị thành công, xưng đế, đổi quốc hiệu là “Minh”, để tưởng niệm sinh mẫu, sắc phong thê t.ử họ Liễu làm hoàng hậu.

 

Còn ta ư?

 

Nói ra thì khá phức tạp.

 

Ban đầu, ta có một cái tên, gọi là Nguyễn Thanh Tư.

 

Sau đó, ta đổi tên, gọi là Thẩm Minh Trân.

 

Còn hiện tại, ta tên là Tạ Trường Liễu.

 

Phụ thân ta là đương kim thánh thượng.

 

Mẫu thân ta là đương kim hoàng hậu.

 

Ta có ngoại tổ mẫu và a tổ yêu thương ta nhất.

 

Ta là Trưởng công chúa tôn quý nhất của triều Minh.

 

Nghĩ lại, ta còn phải cảm tạ phu quân, nhi t.ử, cùng phụ hoàng của ta.

 

Bởi vì bát canh an thần bị đ.á.n.h đổ trong đêm ấy, đã thành tựu tất cả những gì ta có hôm nay.

 

Cũng giống như ta từng nói với các ngươi —

 

Ta rất thông tuệ!

 

[Hết.]

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu