Ta Trở Thành Mẫu Thân Của Phu Quân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta Trở Thành Mẫu Thân Của Phu Quân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 4

Thẩm thị thấy ta chần chừ, tưởng rằng ta còn ôm ý phản kháng, ánh mắt lập tức trầm xuống, hàn ý bức người như lưỡi d.a.o rút khỏi vỏ.

 

“Tiểu thứ nữ,” nàng cười lạnh “đừng có cho mặt mà không biết dùng.”

 

Giọng nàng hạ thấp, từng chữ đều nặng nề như đè thẳng lên cổ họng ta.

 

“Nghĩ cho kỹ đi, hảo con dâu của ta.”

 

“Xem là ngươi tự mình đem chuyện hoang đường này nói rõ với Vân Thư, bị hắn xem như kẻ điên mà giam lại trước.”

 

“Hay là…”

“mẹ ngươi c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử, nhà họ Nguyễn tan cửa nát nhà.”

 

Ta: “……” TruyenLau

 

Trong l.ồ.ng n.g.ự.c ta dâng lên một nỗi kháng cự mãnh liệt, gần như muốn bật thành tiếng.

 

Ta thực sự không muốn đáp ứng. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Thế nhưng, khi nghĩ đến con đường vinh hoa phú quý trải sẵn trước mắt, nghĩ đến bậc thềm thông thiên chỉ cần bước lên là có thể chạm tới, ta cuối cùng vẫn lựa chọn buông tay khỏi chút tự tôn và chống cự còn sót lại.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ta khẽ cúi đầu, chậm rãi gật nhẹ.

 

Giọng nói nhỏ đến mức gần như hòa tan vào không khí, nhưng lại mang theo sự thuận phục rõ ràng.

 

“Mọi việc… đều nghe theo bà mẫu.”

 

Thẩm thị nhìn ta một cái.

 

Trong ánh mắt nàng, sự đề phòng dần rút đi, thay vào đó là vẻ đắc ý và cao ngạo không hề che giấu, như thể mọi thứ vốn dĩ đã nằm trong tầm tay.

 

“Như vậy mới đúng.”

 

“Đã là Quốc công phu nhân, tự nhiên phải làm những việc Quốc công phu nhân nên làm.”

 

“Từ ngày mai trở đi, ta sẽ lấy cớ mỗi ngày kính trà, đích thân dạy ngươi cách quản lý nội viện, xử trí thỏa đáng những mối quan hệ nhân tình thế thái trong phủ.”

 

“Ngươi phải học cho thật kỹ, chớ để lộ dù chỉ nửa điểm sơ hở.”

 

Nàng bỗng nghiêm giọng, từng chữ nặng nề như rơi xuống.

 

“Đặc biệt là Vân Thư.”

 

“Trước mặt hắn, ngươi chính là Thẩm Minh Trân, là mẫu thân trên danh nghĩa của hắn.”

 

“Từ ánh mắt, giọng nói, đến thói quen thường ngày, tuyệt đối không được sai lệch.”

 

Ta khẽ gật đầu, thấp giọng đáp lời.

 

Trong lòng ta hiểu rất rõ.

 

Nàng muốn ta trở thành một con rối, đứng nơi tiền viện, thay nàng chống đỡ quyền lực và thể diện của Quốc công phu nhân.

 

Còn bản thân nàng, thì ẩn mình trong thân xác “Nguyễn Thanh Tư”, nấp sau rèm son gối phượng, mượn hoan lạc nam nữ để lấp đầy cô tịch, cùng người nàng lựa chọn song túc song phi.

 

Sau khi mọi việc đã dặn dò xong xuôi, Tạ Vân Thư tới tìm.

 

Hai người liền sánh vai rời đi, để lại ta một mình trong chính sảnh trống trải.

 

4

 

Những ngày sau đó, dưới sự chỉ dẫn của Thẩm thị, ta dốc sức diễn trọn vai Quốc công phu nhân.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sinh hoạt thường nhật của nàng, thói quen ăn uống, ngữ điệu khi nói chuyện, chừng mực trong đối nhân xử thế, từng điều từng việc, ta đều phải học, phải nhớ, phải bắt chước đến mức không sai một mảy.

 

May mắn thay, ta vốn là thứ nữ.

 

Có thể sống yên ổn đến hôm nay, đã đủ chứng minh sự thông tuệ cùng nhẫn nhịn của ta.

 

Quan sát sắc mặt, suy đoán lòng người, từ lâu đã trở thành bản năng sinh tồn, vì thế những ngày tháng này, ta vẫn c.ắ.n răng chịu đựng được.

 

Chỉ có một điều khiến ta khó chịu nhất.

 

Đó là mỗi ngày đều phải tiếp nhận “con trai” và “con dâu” tới thỉnh an.

 

Mà Tạ Vân Thư, từ đầu đến cuối, lại chưa từng phát giác ra nửa phần khác thường nơi mẫu thân mình.

 

Hắn rốt cuộc cũng là nam t.ử, lại chỉ là con nuôi.

 

Dẫu tình cảm dành cho Thẩm Minh Trân có sâu đậm đến đâu, giữa mẫu t.ử trên danh nghĩa ấy, vẫn luôn cách một tầng khoảng cách không thể nói rõ.

 

Chính vì vậy, việc ta thay nàng đứng ở vị trí này, lại bớt đi không ít trở ngại.

 

Có lẽ hắn cũng từng mơ hồ nhận ra, Thẩm Minh Trân dạo gần đây trầm mặc hơn trước, sắc diện không còn hồng hào như thuở ban đầu.

 

Nhưng Thẩm thị tuổi tác đã cao, lại vì hôn sự của hắn mà hao tâm tổn trí, những biến hóa ấy nhìn vào, cũng coi như hợp tình hợp lý.

 

Vì thế, hắn càng thêm hiếu thuận chu toàn.

 

Mỗi lần tới thỉnh an đều nói nhiều hơn vài câu, khi thì nhắc đôi chuyện vụn vặt trong triều, khi thì kể vài lời về thu hoạch ở điền trang ngoài phủ, chỉ mong khiến mẫu thân an tâm.

 

Còn đối với “Nguyễn Thanh Tư”, hắn vẫn giữ thái độ ôn hòa lễ độ, cử chỉ chu đáo, trông chẳng khác gì một đôi phu thê mới cưới, ân ái hòa thuận, khiến người ngoài nhìn vào không khỏi sinh lòng ngưỡng mộ.

 

Nếu không biết rõ nội tình, e rằng ngay cả ta cũng sẽ cho rằng đây là một đôi bích nhân do trời se duyên.

 

Chỉ tiếc rằng, mỗi khi Tạ Vân Thư vừa rời đi, vị “nàng dâu hiếu thuận” kia liền lập tức thay đổi sắc mặt trước mắt ta.

 

Sự cung kính vừa rồi trong khoảnh khắc hóa thành chán ghét và mất kiên nhẫn, không hề che giấu.

 

Những ngày đầu, quả thực khó chịu đến cực điểm.

 

Ở nhà mẹ đẻ, ta vốn chỉ là thứ nữ, có cũng được, không có cũng chẳng ai bận tâm.

 

Ta là quân cờ dùng để trèo cao môn hộ, là vật hy sinh có thể bị bỏ đi bất cứ lúc nào.

 

Bởi vậy, lúc ban đầu giao đến tay ta chỉ là những việc lặt vặt như chi tiêu thường nhật, lễ nghĩa qua lại, nhân tình thăm hỏi.

 

Nhưng dần dần, khi ta quen tay quen mắt, sổ sách điền trang, cửa tiệm trong ngoài, việc điều phối nhân sự trong phủ cũng lần lượt rơi vào tay ta xử lý.

 

Con đường thông thiên mà ta từng mơ hồ hình dung, hóa ra còn rộng lớn hơn rất nhiều so với tưởng tượng ban đầu.

 

Với thân phận Thẩm Minh Trân, nữ chủ nhân của tòa Quốc công phủ nguy nga này, chỉ một câu nói của ta cũng đủ quyết định sinh kế đi ở của một nha hoàn.

 

Chỉ một ý niệm, cũng có thể ảnh hưởng lời lỗ của cả một vụ làm ăn.

 

Thậm chí còn có thể khiến những kẻ từng khinh thường ta phải cúi đầu thu lại vẻ ngạo mạn năm xưa.

 

Khi chìa khóa kho bạc nặng trĩu yên vị trong tay ta.

 

Khi các quản sự ma ma đứng trước mặt ta, khoanh tay cung kính chờ lệnh.

 

Khi vị đích mẫu ở nhà mẹ đẻ — kẻ từng hô tới gọi lui ta, từng cắt xén nguyệt lệ của ta — nay phải gượng cười tới cửa, dè dặt xưng hô ta một tiếng “Quốc công phu nhân”,

 

Từng lời từng cử chỉ đều lộ rõ vẻ nịnh nọt.

 

Ta lần đầu tiên cảm nhận được một thứ khoái cảm chưa từng có trong đời.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu