Ta thật lòng không muốn quản chuyện rách việc này.
Thậm chí còn từng nghĩ, nếu Liễu di nương có thể nhân cơ hội này dập bớt vài phần ngạo khí của Thẩm thị, cũng chưa hẳn là chuyện xấu.
Nhưng làm đến mức này, thì đã quá đáng.
Một tiểu thiếp hôm nay dám được đằng chân lân đằng đầu, công khai sỉ nhục chính thất phu nhân trước mặt hạ nhân. Nếu ta không ra mặt, sau này quy củ trong phủ còn đặt ở đâu?
Uy nghiêm của ta — vị đương gia chủ mẫu của Quốc công phủ — còn giữ thế nào nữa?
“Thay y phục.”
Website TruyenLau.com
Khi ta đến nơi, bên ngoài viện của “Nguyễn Thanh Tư” đã vây kín bọn nô tỳ thò đầu ngó nghiêng.
Thấy ta xuất hiện, đám người lập tức im bặt như bị bóp cổ, vội vàng nhường ra một lối.
TruyenLau.com
Trong sân, Liễu di nương đang cầm khăn lau nước mắt, giọng nói mềm mại nũng nịu:
“…Tỷ tỷ cần gì phải như vậy? Chỉ là một cây trâm thôi, nếu tỷ tỷ thích, nói với muội một tiếng là được, muội để thế t.ử thưởng thêm một cây nữa, cớ sao phải làm ra chuyện hạ tiện thế này?” Website TruyenLau.com
“Nay người, tang vật đều đủ cả, tỷ tỷ để mặt mũi Quốc công phủ đặt vào đâu đây?”
Bên cạnh nàng, một bà t.ử mặt mũi xa lạ quả nhiên đang cầm trong tay một cây trâm vàng ròng, đầu trâm là đóa mẫu đơn chạm khắc thô vụng.
“Nguyễn Thanh Tư” mặc một bộ y phục đã cũ, đứng dưới hành lang, hai ngón tay siết c.h.ặ.t vạt áo, sắc mặt trắng bệch.
Môi nàng khẽ run, dường như muốn nói gì đó, nhưng tức đến mức không thốt ra nổi một chữ.
Chỉ có đôi mắt kia, trừng trừng nhìn Liễu di nương cùng nha hoàn đang quỳ phía dưới, trong đó cuộn trào kinh nộ, nhục nhã, cùng cả sự chật vật chưa từng có.
Đã từng có lúc, chỉ cần một ánh mắt của Thẩm thị cũng đủ khiến cả phòng nô bộc câm như hến.
Mà nay, nàng lại bị một tiểu thiếp thấp hèn, ngay trước mặt hạ nhân, giày vò đến mức này.
Ánh mắt ta chậm rãi quét một vòng khắp sân, cuối cùng dừng lại trên người nha hoàn đang quỳ.
Quả nhiên là kẻ xuất thân từ nhà họ Nguyễn.
Nha hoàn kia cảm nhận được ánh nhìn của ta, thân thể run lên, theo bản năng cúi gằm đầu xuống.
“Làm ầm ĩ cái gì.” ta mở miệng.
Giọng nói không lớn, nhưng trong khoảnh khắc khiến cả sân lặng như tờ.
Liễu di nương thấy ta, trên mặt thoáng hiện vẻ hoảng loạn. Nhưng nàng liếc mắt nhìn bà t.ử bên cạnh một cái, nụ cười liền nhanh ch.óng trở lại.
Nàng bước lên phía trước, khom người hành lễ:
“Thiếp thân thỉnh an phu nhân. Quấy rầy thanh tĩnh của phu nhân, thật sự là—”
“Ta hỏi.”
“Làm ầm ĩ cái gì.”
Giọng ta lạnh hẳn xuống, không giấu chút kiên nhẫn nào.
“Bẩm… bẩm phu nhân,” Liễu di nương hạ giọng, “là thiếp thân làm mất một cây trâm, vừa khéo lại lục được trên người nha hoàn trong viện của tỷ tỷ…”
“Vậy sao?”
Ta nhìn sang nha hoàn kia, “Cây trâm là ngươi trộm?”
Nha hoàn bò tới trước mặt ta, giọng run rẩy:
“Là… là phu nhân bảo nô tỳ…”
“Được rồi.”
Ta cắt lời nàng ta, giọng nói lạnh nhạt mà sắc bén.
“Kẻ xuất thân tiểu môn tiểu hộ, chưa từng thấy đồ tốt thì cũng thôi, rõ ràng là tự mình tham tài còn dám vu oan loạn c.ắ.n.”
“Ngươi tưởng chủ t.ử nhà ngươi cũng giống ngươi, chưa từng thấy việc đời hay sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Loại nô tỳ bất trung, bất nghĩa, bất nhân như vậy, Quốc công phủ không thể giữ lại.”
“Kéo ra ngoài, đ.á.n.h c.h.ế.t bằng trượng. Thi thể đưa trả về nhà họ Nguyễn.”
Ta xoay người, ánh mắt rơi thẳng lên Liễu di nương.
“Còn ngươi.”
“Hôm nay ngươi dẫn người tới viện thiếu phu nhân, là để thỉnh an, hay là cố ý gây sự?”
Sắc mặt Liễu di nương trong nháy mắt biến đổi.
“Phu nhân minh giám.”
“Thiếp thân sao dám.”
“Thiếp thân chỉ là nhất thời nóng ruột, dù sao cây trâm ấy là thế t.ử ban thưởng, là vật thiếp thân vô cùng yêu quý…”
“Vật yêu quý?”
Ta liếc nhìn cây trâm trong tay bà t.ử, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh.
“Chất lượng vàng đỏ như vậy, tay nghề thô kệch như thế, cũng đáng để ngươi hưng sư động chúng?”
“Thiếu phu nhân là chính thất do thế t.ử minh môi chính thú, còn ngươi chỉ là một tiểu thiếp.”
“Chỉ dựa vào lời nói một phía của hạ nhân mà dám chỉ trích chủ mẫu trộm cắp, là ai cho ngươi lá gan đó?”
“Quy củ Quốc công phủ, ngươi chẳng lẽ không để vào mắt lấy nửa phần?”
Liễu di nương nghe vậy, mặt mày trắng bệch, “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống.
“Phu nhân nguôi giận!”
“Liễu di nương ngôn hành vô lễ, xông phạm chủ mẫu.”
“Phạt cấm túc một tháng, sao chép 《Nữ Giới》 một trăm lần.”
“Toàn bộ nô bộc đứng xem hôm nay, mỗi người phạt nửa tháng nguyệt lệ, để răn đe.”
“Được rồi.”
“Còn ai muốn nói gì nữa không?”
Trong sân lặng ngắt như tờ.
Không ai dám lên tiếng.
Ta hài lòng gật đầu, phất tay cho mọi người lui ra.
Rồi xoay ánh mắt, nhìn Nguyễn Thanh Tư đang đứng dưới hành lang.
Đã từng có lúc, chính Thẩm thị cũng đứng ở vị trí này, ung dung phát lệnh, dứt khoát xử trí kẻ bất an phận.
Còn hiện tại, mất đi danh phận Quốc công phu nhân, một người sắc sảo như nàng, cũng chỉ có thể đứng lặng dưới mái hiên, lưng thẳng như cột, cứng cỏi níu giữ chút tôn nghiêm đang chực sụp đổ.
Nội viện thâm sâu vốn là như vậy.
Không có quyền thế chống lưng, thì dù là hổ sa đồng bằng, đến kẻ hèn mọn nhất cũng dám đạp lên một bước.
Đầu ngón tay ta vô thức miết nhẹ chiếc vòng ngọc lạnh buốt nơi cổ tay.
May thay, hiện giờ ta là Thẩm Minh Trân.
9
Người trong sân nhanh ch.óng tản sạch.
Ta giơ tay, ra hiệu cho ma ma theo hầu cũng lui xuống, trong viện chỉ còn lại hai người chúng ta.
Ta biết, nàng nhất định có lời muốn nói.
“Ngươi sớm đã biết rồi, đúng không?”
Nàng mở miệng, giọng nói lạnh lẽo như sương, chẳng còn nửa phần đắc ý thuở ban đầu.
Ta Trở Thành Mẫu Thân Của Phu Quân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.