Sếp tôi sắp bước sang tuổi bốn mươi mà vẫn chưa có bạn gái.
Mẹ anh giận đến mức đích thân kéo tới công ty, vừa mắng vừa dọa, cuối cùng còn hùng hồn tuyên bố:
“Chỉ cần ai chịu làm con dâu tôi, tôi cho ngay ba mươi triệu tiền tiêu vặt!”
Những lời sau đó tôi chẳng còn nghe rõ, chỉ nhớ mỗi câu “ba mươi triệu”.
Thế là tôi xông thẳng vào văn phòng, ôm chặt lấy sếp, hôn một cái, rồi nắm tay mẹ anh ngọt ngào gọi:
“Mẹ ơi, con đồng ý!”
Kết quả là bị Cố Cẩn lạnh lùng từ chối.
Nhưng vì ba mươi triệu, thất bại một lần cũng chẳng sao.
Dù tôi kiên trì tấn công thế nào, anh ấy vẫn không chút động lòng.
Cho đến khi tôi chuẩn bị bỏ cuộc, thì chính anh lại chủ động tìm đến nhà tôi.
1.
Vẻ mặt ấm ức: “Anh lớn tuổi rồi, không chịu nổi cảnh bị bỏ rơi nữa đâu.” TruyenLau
Tết cận kề, nghĩ đến chuyện phải về quê ăn Tết, tôi cắn răng mua một chiếc áo khoác ba triệu.
Với một đứa vừa trả xong tiền thuê nhà như tôi, số tiền đó đúng là một cú đau nhói tận tim.
Nghèo đến mức hoa mắt chóng mặt, nhưng tôi vẫn phải cắn răng chịu đựng, tiếp tục làm việc chăm chỉ như con ong thợ.
TruyenLau
Cầm tập hồ sơ trên tay, tôi định tìm sếp xin chữ ký.
Chưa kịp gõ cửa, bên trong đã vang lên giọng phụ nữ the thé:
“Con nhìn lại mình đi, sắp bốn mươi tuổi rồi đấy!” TruyenLau.com
“Là con trai duy nhất của nhà họ Cố, mà đến giờ mẹ vẫn chưa thấy con thích cô gái nào.”
“Hay là… con thích đàn ông? Nói thật với mẹ đi để mẹ chuẩn bị tinh thần.”
Nghe đến đây tôi cũng tò mò không chịu nổi, thế là bỏ luôn đạo đức nghề nghiệp để hóng chuyện.
Dán cả người vào cánh cửa, tôi nghe thấy giọng anh trầm thấp xen chút bất lực:
“Mẹ, con mới ba mươi bảy tuổi thôi.”
“Thế khác gì bốn mươi? Sau Tết làm tròn cũng thành bốn mươi cả thôi!”
“Mẹ mặc kệ, hôm nay mẹ nói rõ. Năm sau nhất định phải dẫn người yêu về ra mắt. Mẹ đã chuẩn bị sẵn ba mươi triệu tiền tiêu vặt cho con dâu, mà chẳng có ai để đưa, mẹ tức muốn phát điên rồi đây này!”
Ba mươi triệu? Bà thật sự nói ba mươi triệu sao?
Không thể nào nhầm được, tôi vừa nghe đã thấy lòng xao động.
Cơ thể còn nhanh hơn đầu óc, tôi vô tình đẩy cửa bước vào.
Sự xuất hiện của tôi khiến cả căn phòng im phăng phắc.
Ba người nhìn nhau, tôi là người đầu tiên hoàn hồn, rồi làm ngay hành động liều lĩnh nhất đời mình.
Tôi tiến đến gần Cố Cẩn, khẽ đặt một nụ hôn lên má anh.
Sau đó quay sang nắm tay mẹ anh, dịu dàng nói:
“Mẹ ơi, con đồng ý.”
Đây chắc chắn là hành động can đảm nhất trong suốt hai mươi bảy năm cuộc đời tôi.
Người ta nói, ai can đảm thì có cả thế giới.
Nếu bị đuổi việc, ít ra tôi vẫn được nhận tiền bồi thường. Nghĩ đến đó, tôi lại càng cười rạng rỡ.
Trong ba người, chỉ có mình tôi là hớn hở, còn hai mẹ con họ thì sững sờ không nói được gì.
Cố Cẩn còn chưa kịp phản ứng, mẹ anh đã vội kéo tôi ra ngoài nói chuyện riêng.
“Cô đừng tưởng tôi không biết, cô hoàn toàn không phải bạn gái của con tôi.”
Đáng tiếc, tiền chưa kịp cầm, nụ hôn thì đã tặng không, còn tiện thể đắc tội luôn với sếp.
Người khôn thì biết tiến biết lùi, tôi cúi đầu xin lỗi:
“Dì nói đúng, cháu không phải bạn gái anh ấy… thật sự xin lỗi dì.”
Tham Tiền Gặp Đúng Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.