Tham Tiền Gặp Đúng Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tham Tiền Gặp Đúng Người

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 3

Không ngờ hôm nay anh lại rời công ty sớm như vậy.

Bình thường tụi tôi tan làm cả rồi mà ảnh còn chưa thèm đứng dậy.

Nổi tiếng là “con nghiện công việc”.

Như vậy là quá bất thường, lúc đi anh còn liếc tôi một cái.

Xem ra hôm nay màn tỏ tình của tôi làm anh tức thật rồi.

Cơ hội tốt thế này, tất nhiên tôi phải hí hửng bám theo.

Lúc anh vừa lên xe, tôi lập tức mở cửa ngồi vào ghế bên cạnh.

Anh rõ ràng bị hành động của tôi làm giật mình.

Nhíu mày: “Giờ này vẫn chưa hết ca làm của em.”

Từ lúc bắt đầu… à nhầm, theo đuổi anh ấy, tôi đã có tinh thần “chó cùng rút dây điện”.

Tôi cong mắt cười, giọng ngọt nhất đời:

“Em biết mà~ nhưng mà anh đi rồi, em đâu còn tâm trí làm việc nữa.”

Tôi chớp chớp đôi mắt long lanh vô tội nhìn anh.

Cố Cẩn không đáp, chỉ mở cửa xe xuống và quay lại văn phòng.

Lần này đến lượt tôi ngẩn tò te.

Được rồi, tôi công nhận, anh ấy đúng là cao thủ từ chối người khác.

Không sao cả, vì tiền mà, chút khó khăn này có đáng gì đâu.

Sáng hôm sau tôi mò vào văn phòng anh từ sớm. TruyenLau.com

Để lại ấn tượng sâu sắc, tôi dậy từ lúc gà gáy để chuẩn bị bữa sáng.

Vì đến sớm nên văn phòng vẫn chưa có ai.
Website TruyenLau.com
Tôi tranh thủ ngồi thử ghế sếp, cảm giác làm “chủ tịch” thật là đỉnh.

Dùng chân đẩy một phát, cái ghế trượt “vèo” sang bên.

Khi ghế vừa xoay lại thì Cố Cẩn không biết từ lúc nào đã đứng ngay trước mặt tôi. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Áo sơ mi ôm lấy vóc dáng cao ráo, tay áo xắn nhẹ lộ ra cánh tay cơ bắp chắc khỏe.

Dưới đó là vòng eo săn gọn, rồi thì…

Khụ khụ, mặc dù anh gần bốn mươi rồi nhưng thật sự nhìn không ra chút nào.

Cố Cẩn là kiểu người kỷ luật đến mức đáng sợ.

Tôi nhìn đến đỏ cả mặt.

Anh khẽ cười thấp giọng: “Nhìn đã mắt chưa?”

Tôi thành thật gật đầu, cho đến khi thấy sắc mặt anh trầm xuống…

Lúc đó tôi mới bừng tỉnh nhận ra mình đang làm gì.

Bản năng sinh tồn nổi dậy, tôi bật dậy “vèo” một cái.

Lập tức chỉnh lại ghế, cười trừ lấy lòng.

Anh chỉ lạnh lùng liếc tôi một cái, nhưng không nói gì.

“Cô đến sớm vậy, tìm tôi có chuyện gì?”

Tôi suýt quên luôn mục đích chính, vội kéo tay anh định mời ngồi.

Anh không nhúc nhích, chỉ nhìn chằm chằm vào tay tôi.

Tôi biết điều, rụt ngay tay lại.

Bề ngoài vẫn cười tươi như hoa, bên trong thì chửi rủa không ngừng.

“Chậc, đụng một cái cũng không cho. Đừng nói là… anh không được đấy nhé?”

Ý nghĩ vừa nảy ra, tôi lập tức không nhịn được mà liếc anh ấy từ đầu đến chân.

Lắc đầu thầm tiếc nuối. Đúng là… đáng tiếc thật.

“Anh Cố… tổng à, mau ngồi đi~”

“Dậy sớm đến công ty thế này chắc chưa kịp ăn sáng đúng không? Em biết anh không có thói quen ăn sáng.”

“Nhưng mà không ăn sáng hoài thì sao được, còn trẻ thì không sao, chứ về sau thì… khó nói lắm.”

“Vì vậy em đặc biệt làm cho anh một phần bữa sáng yêu thương nè~ Ăn nhanh còn nóng!”

Tôi kéo hộp giữ nhiệt lại gần đặt trước mặt anh.

“Em đang nói tôi già à?”

Không phải đâu đại ca, em đang lo lắng cho sức khỏe của anh mà…

Nịnh khéo kiểu gì cũng được, chứ đừng lỡ tay mà đụng trúng cái tuổi.

“Làm sao mà vậy được ạ, anh là người đàn ông ở độ tuổi này mà em thấy đẹp trai nhất, body giữ dáng đỉnh nhất luôn đó!”

“Nghe em nói vậy, chắc là em gặp nhiều người lắm rồi hả?”

“Cũng… tàm tạm ạ.”

Vừa dứt lời thì Cố Cẩn đã nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu, sắc mặt u ám.

Sau đó lạnh nhạt phán một câu: “Ra ngoài đi.”

Tôi cũng không hiểu mình nói trật chỗ nào, rõ ràng nãy còn ổn lắm mà…

Đúng là đàn ông lớn tuổi, tính khí thất thường.

Tuần đó có lẽ là quãng thời gian tôi làm việc “chăm chỉ tự nguyện” nhất kể từ lúc vào công ty.

Mỗi ngày đều đúng giờ mang “sự ấm áp” đến cho Cố Cẩn, quan tâm sức khỏe, tinh thần của anh.

Tiện thể rắc thêm tí “đường”.

Chính là mấy câu ngọt ngào của tôi – dù thật ra tôi không giỏi nói lời đường mật – nên phải lên mạng tìm.

Copy & paste là chân ái.

[Em thích ăn đồ ngọt)

[Thích ăn kẹo )

[Thứ em thích ăn nhất chính là kẹo cưới của hai đứa mình

Nhưng những tin nhắn tôi gửi cứ như rơi vào hố đen vũ trụ, không có hồi âm.

Cố gắng cả tuần không có tí tiến triển nào.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu