Bà ấy ngồi đối diện, nhẹ nhàng nhấp một ngụm cà phê.
Liếc tôi một cái, rồi như thể hạ quyết tâm:
“Dì biết cháu làm vậy vì điều gì. Hoàn thành nhiệm vụ dì giao cho cháu.”
“Dì sẽ cho cháu thêm ba mươi triệu nữa.”
Tâm trạng đang ủ ê bỗng chốc bốc cháy trở lại.
“Thật… thật không ạ?!”
“Chỉ là chút tiền vặt thôi.”
“Dì ơi, dì cứ nói, cháu nhất định hoàn thành!”
“Rất đơn giản, quyến rũ con trai dì, khiến nó chịu cưới cháu.”
“Khụ khụ khụ—”
Tôi sặc nước bọt của chính mình.
“Không phải chứ, chẳng phải nhà giàu các người đều coi trọng môn đăng hộ đối sao?”
“Con trai dì có thực lực, không cần mấy chuyện hình thức đó.”
Nói là vậy, nhưng tôi vẫn do dự.
Bà nhìn ra sự lưỡng lự của tôi: “Cháu không muốn thì thôi, dì sẽ không ép buộc. Dì có thể tìm người khác ngay bây giờ.”
Nghe tới đây, sáu mươi triệu sắp tới tay mà sắp bay mất tiêu.
Không được! Tôi vội vàng gật đầu cái rụp:
TruyenLau.com
“Không vấn đề gì! Cháu nhất định làm được!”
Làm mẹ của tổng tài đúng là chịu chơi.
Vừa chốt xong thỏa thuận liền chuyển khoản cho tôi năm trăm ngàn, nói là mời tôi ly cà phê.
Tôi rưng rưng tiễn “mẹ chồng tương lai” về. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiền đúng là món bổ dưỡng tốt nhất cho phụ nữ.
Trước kia đi làm thì thần kinh căng như dây đàn, bây giờ thì tinh thần phơi phới.
Mang theo tâm trạng hưng phấn quay về chỗ ngồi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vừa ngẩng đầu đã suýt hét lên — Cố Cẩn đang đen mặt nhìn chằm chằm tôi.
Mừng quá hóa quên, suýt nữa tôi quên mất “nhân vật chính” của nhiệm vụ lần này.
Làm lơ ánh mắt lạnh tanh kia, tôi lấy hết can đảm xông tới trước mặt anh.
Ánh mắt đầy tình cảm nhìn anh chằm chằm:
“Anh Cố, em có một bí mật muốn nói với anh.”
“Suỵt, để em nói hết đã.”
“Thật ra… em thầm thích anh từ lâu lắm rồi. Anh có thể làm bạn trai em không?”
Sau một khoảng lặng c/h/ế/t chóc.
Anh mới lười biếng ngẩng mắt liếc tôi một cái.
Giọng lạnh như băng: “Tống Khả Phàm, đầu óc em bị kẹp cửa à?”
Lời tỏ tình của tôi chẳng lẽ không đủ chân thành sao?
Sao anh lại nói ra lời vô tình như vậy chứ?
Bảo sao anh có gương mặt đẹp đến thế mà vẫn ế chỏng chơ.
Tự nhiên lại khiến tôi nhớ về lúc mới vào công ty.
Chỉ cần liếc nhìn Cố Cẩn thôi đã như “nhất kiến chung tình”.
Tim đập loạn nhịp.
Đáng tiếc, sau khi cùng anh làm việc một thời gian…
Con nai trong lòng tôi bị đông lạnh c/h/ế/t luôn rồi.
Lúc mới vào, tôi theo không kịp tốc độ làm việc của anh.
Tăng ca đến khuya là chuyện thường ngày ở huyện.
Làm không tốt, anh mắng không cần chửi bậy, mà đâm thẳng vào tim đen.
Nếu không phải lương anh trả cao, tôi đã vẫy tay chào tạm biệt từ lâu.
Giờ đây, vì giấc mộng làm giàu, tôi một lần nữa thắp lửa trong lòng.
Tôi làm lơ lời anh nói, nhấc mông ngồi nghiêng lên bàn làm việc của anh.
Giả giọng ngọt như mía lùi: “Anh Cố à~ anh thật sự không cân nhắc gì đến em sao?”
Anh mím môi không nói, nhưng bầu không khí xung quanh thì mỗi lúc một lạnh xuống.
Biết ngay là không thể được đằng chân lân đằng đầu, tôi lập tức nhảy xuống, đứng ngoan ngoãn trước mặt anh.
“Giám đốc Cố, em đi làm đây, anh cũng cố lên nhé!”
Nói xong là tôi chuồn lẹ, tuyệt đối không để bị bắt lại mà ăn mắng.
Tham Tiền Gặp Đúng Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.