Tham Tiền Gặp Đúng Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tham Tiền Gặp Đúng Người

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 7

Mới tiễn đàn anh về chưa được bao lâu thì chuông cửa lại vang lên.

Tưởng anh ấy quên đồ gì, tôi cà nhắc ra mở cửa.

“Anh quên đồ… sao…”

Lời chưa nói hết, tôi mới nhìn rõ người trước mặt là Cố Cẩn.

“Tổng giám đốc Cố, muộn thế này… anh đến tìm em có chuyện gì không ạ?”

Sắc mặt anh lúc này vô cùng tệ, lạnh đến mức đáng sợ.

Ánh mắt nhìn tôi như đang bốc cháy giận dữ.

Không nói một lời, anh bước thẳng vào nhà.

Nhìn quanh một vòng rồi quay lại đứng trước mặt tôi.

Tôi hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Anh đến gấp đến nỗi tóc rối bời, cà vạt nới lỏng, ngực phập phồng mạnh mẽ.

Tôi chưa bao giờ thấy một Cố Cẩn mất kiểm soát đến vậy.

“Tổng giám đốc Cố, anh sao vậy?”

“Không phải công ty gặp chuyện gì rồi chứ?”

Anh bỗng bước lên một bước, kéo tôi ôm vào lòng.

“Anh đồng ý với lời tỏ tình của em. Em không phải muốn ăn kẹo cưới sao?”

“Vừa hay anh cũng muốn ăn.”

Tôi đứng đơ như tượng. Gì vậy trời, chuyện gì đang xảy ra thế?

Tôi lùi khỏi vòng tay của Cố Cẩn, lúc này gương mặt anh dịu dàng đến lạ.

Không nhịn được, tôi giơ tay lên sờ trán anh. Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Không sốt mà… Tổng giám đốc Cố, anh vẫn ổn chứ?”

Anh nắm lấy tay tôi, giữ chặt trong lòng bàn tay mình.

“Anh nhận lời tỏ tình của em rồi, em không vui à?” TruyenLau.com

“Hay là… tất cả trước giờ em đều lừa anh?”

Nhìn thấy vẻ mặt anh bắt đầu lạnh xuống dần dần, tôi cảm thấy nếu thừa nhận, e là ngày mai tôi không còn cơ hội nhìn thấy mặt trời.

Tôi lập tức nặn ra một nụ cười tươi rói: “Sao có thể chứ, tất nhiên là thật lòng rồi!”

“Vậy thì tốt. Giờ có thể hôn anh một cái được không, bạn gái?” Website TruyenLau.com

Giọng anh nhẹ nhàng, ánh mắt sáng rực đầy mong đợi.

Chưa từng thấy Cố Cẩn dịu dàng đến thế, cảm giác như con nai từng c/h/ế/t trong tim tôi lại sống dậy rồi.

Thấy tôi mãi không phản ứng, anh có chút thất vọng lên tiếng:

“Em nói đúng, anh già rồi…”

Không để anh nói tiếp, tôi lập tức hôn lên môi anh.

Ngay khoảnh khắc môi chạm môi, tôi cảm nhận rõ cơ thể anh khẽ run lên.

Tôi định rút về sau nụ hôn kiểu “chuồn chuồn lướt nước” đó…

Ai ngờ anh lại phản ứng cực nhanh, giữ lấy sau đầu tôi, hôn thêm lần nữa – mãnh liệt và sâu hơn.

Không biết bao lâu sau, anh mới chịu buông ra.

Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì anh đã bế bổng tôi lên.

Đặt thẳng tôi ngồi lên đùi anh.

Khoan đã, tình tiết này có phải hơi nhanh quá không?

“Ngồi thế này hôn mới đỡ mỏi.”

Tôi chịu không nổi nữa, đẩy nhẹ vai anh.

Anh vừa bị tôi đẩy liền lập tức đổi gương mặt sang vẻ tủi thân.

Nhìn mà tôi không đành lòng, lặng lẽ rút tay lại.

Cứ cảm thấy có gì đó sai sai…

Từ hôm đó trở đi, không biết là do anh không thèm giả vờ nữa hay thực sự bị gì…

Ban ngày ở công ty, chỉ cần xung quanh không có ai, là anh tranh thủ hôn hít thân mật với tôi.

Giữa ban ngày ban mặt, tôi lo bị đồng nghiệp bắt gặp muốn c/h/ế/t.

Mỗi lần phản kháng, Cố Cẩn lại làm vẻ mặt u sầu.

Rồi hỏi tôi: “Chẳng lẽ những gì em từng nói khi tỏ tình với anh đều là giả sao?”

Nhìn mặt anh mỗi lúc một đen hơn, tôi nào dám thừa nhận.

Vội vàng dỗ dành: “Tất nhiên là em thật lòng mà!”

Bị anh dính như keo suốt mấy ngày liền, tôi suýt quên mất lý do ban đầu mình theo đuổi Cố Cẩn là gì.

Tôi lén liên lạc với mẹ của Cố Cẩn sau lưng anh.

“Dì ơi, dì thấy con thế này coi như đã hoàn thành nhiệm vụ rồi chứ ạ?”

“Lần trước gặp còn gọi mẹ, giờ quen con trai mẹ rồi lại đổi cách xưng hô à.”

Người phụ nữ trang điểm kỹ càng, dựa lười biếng trên ghế sofa.

Tôi đâu dám cãi lại “dì thần tài” của mình.

Lập tức đổi giọng ngọt như mía lùi: “Mẹ ơi~ mẹ còn nhớ lời hứa với con chứ?”

“Yên tâm đi, mẹ không quên đâu.” Bà ấy vừa vỗ vỗ tay tôi vừa nói.

“Nhưng mà… lúc đầu chúng ta đã thỏa thuận là con phải cưới con trai mẹ đấy nhé. Nhỡ đâu con cầm tiền rồi chạy thì sao?”

Khóe miệng tôi giật giật — quả nhiên, thương nhân thì chẳng ai dễ tin.

Đã thế thì đừng trách tôi chơi lớn.

Tôi lập tức lao đến nhà Cố Cẩn trong đêm.

Mở cửa ra, bên trong tối om, tôi còn tưởng anh không có nhà.

Vừa định quay người đi thì ánh mắt lướt qua thấy đèn trong phòng làm việc đang sáng.

Giọng nói trầm thấp của anh vang lên từ bên trong.

Còn có cả giọng của mẹ anh — chính là người đã nói chuyện với tôi hồi chiều.

Tay giơ lên định gõ cửa khựng lại giữa không trung, tôi như bị ma xui quỷ khiến, đứng c/h/ế/t trân ngoài cửa.

“Mẹ, mẹ lại nói gì với Khả Phàm nữa đúng không?”

“Con có chuyện gì mà mẹ không thể nói chứ?”

“Con thích người ta, mà suốt ngày mặt lạnh như tiền, chẳng có chút chủ động nào hết. Chẳng giống mẹ ngày xưa chút nào.”

“Vậy nên hôm đó mẹ cố ý nói những lời đó trong văn phòng?”

Giọng Cố Cẩn có chút bất lực.

“Cũng không hẳn là cố ý… Nhưng biết đâu Khả Phàm sẽ cầu hôn con thì sao, tự con phải biết nắm cơ hội.”

Thông tin trong đoạn đối thoại này nhiều đến mức tôi chưa tiêu hóa kịp.

Cuối cùng, tôi lặng lẽ rời khỏi nhà Cố Cẩn.

Về tới nhà, tôi nằm vật ra giường, đầu óc rối bời.

Không hiểu nổi rốt cuộc tình huống bây giờ là sao nữa.

Tôi bị tính kế à? Cố Cẩn thích tôi? Mà từ bao giờ vậy?

Nghĩ không thông, thôi thì… khỏi nghĩ nữa.

Nhưng tạm thời tôi vẫn không muốn đối mặt với anh.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu