Ai ngờ cái đứa thấy sắc là quên bạn, mới đi được nửa đường thì bị “crush” gọi, thế là bỏ tôi lại một mình.
Một mình chán quá tôi cứ đi dạo lung tung, đi ngang qua một nhà hàng thì liếc mắt thấy…
Tôi thấy gì thế này? Tôi vừa thấy Cố Cẩn đang thân mật nói chuyện với một người phụ nữ.
Mà người phụ nữ đó không ai khác, chính là trưởng phòng nhân sự mới vào công ty.
Là một mỹ nhân. Trước giờ cũng có nhiều người đoán cô ta có gì đó với Cố Cẩn.
Tôi cứ tưởng chỉ là tin đồn, nhưng nhìn tình cảnh bây giờ… thật sự không bình thường.
Hai người nói chuyện xong thì cùng nhau rời khỏi nhà hàng.
Tôi vội vã đi theo sau, mải nhìn họ mà không chú ý đường đi.
“Rầm” một phát, tôi vấp ngã thẳng xuống đất.
Đau quá, tôi hét oai oái.
Đầu gối bị trầy, còn đang rỉ m/á/u.
Ngẩng đầu lên lần nữa, bóng dáng của hai người đã biến mất từ lúc nào.
Không hiểu sao… rõ ràng lúc đầu theo đuổi Cố Cẩn chỉ vì tiền.
Nhưng nghĩ đến việc anh thật sự ở bên người khác…
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nghĩ lại cảnh lúc nãy, tôi lại thấy buồn không chịu được.
Tôi lê cái chân đau, tìm đến hiệu thuốc gần nhất.
Mua thuốc xong chuẩn bị ra về thì lại không thấy bậc cửa TruyenLau
Lần hai vấp ngã, tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Nhưng cơn đau như dự đoán lại không đến.
Ngược lại, tôi được một đôi tay rắn chắc đỡ lấy.
TruyenLau.com
“Em không sao chứ?”
Một giọng nam dịu dàng vang lên bên tai tôi.
“Đàn em à? Trùng hợp ghê, em cũng ở đây à?”
“Anh đến mua ít thuốc, còn em… không sao chứ?”
Anh ấy chỉ vào đầu gối bị thương của tôi.
Cơn đau lại ập đến lần nữa.
Anh đỡ tôi ngồi xuống, nhẹ nhàng bôi thuốc cho tôi.
“Thế này chắc không tiện đâu. Hay là để anh đưa em về nhé?”
“Xe anh đỗ ngay gần đây thôi.”
Tôi nhìn vào ứng dụng đặt xe, không hiểu hôm nay có sự kiện gì mà mãi vẫn hiện “đang xếp hàng”.
“Vậy thì làm phiền anh rồi.”
Chiếc xe dừng lại an toàn dưới khu chung cư.
Tôi xuống xe, cảm ơn: “Cảm ơn anh nha. Hôm nào để em mời anh ăn một bữa.”
Không ngờ anh ấy cũng xuống xe theo.
“Đã giúp thì giúp cho trót. Đưa Phật thì đưa đến Tây Thiên. Anh đưa em lên luôn nhé.”
Vì khách sáo nên tôi mời anh vào uống ly nước rồi hãy đi.
Nhưng ai ngờ, chỉ vì muốn thể hiện tí lòng hiếu khách…
Tôi với tay lấy chai nước trái cây, “lần vấp ngã thứ ba” chính thức diễn ra.
Đầu gối lại bị đập vào chân ghế.
Anh ấy vội vàng chạy đến, cười bất lực.
Đành phải giúp tôi bôi thuốc thêm lần nữa. Quê muốn độn thổ.
Mặt tôi đỏ rần, cổ cứng ngắc, đang định cảm ơn thì…
Một cuộc gọi bất ngờ vang lên, làm tôi giật bắn người.
Nhạc chuông riêng dành cho Cố Cẩn.
Theo thói quen, tôi bắt máy. Giọng trầm trầm của anh vang lên từ đầu dây bên kia.
“Tống…”
Cố Cẩn vừa mở lời, cơn đau ở chân khiến tôi không nhịn được mà bật thốt:
“Á… đau quá… nhẹ tay thôi!”
“Xin lỗi, sắp xong rồi.”
Anh đàn anh đang ngồi xổm trước mặt giúp tôi bôi thuốc bị câu nói đó làm hoảng hồn, tay chân luống cuống.
Tôi vội trấn an:
“Không sao, anh cứ tiếp tục đi.”
Hoàn toàn quên mất rằng… mình vẫn đang nghe máy cuộc gọi của Cố Cẩn.
Đến lúc tôi sực nhớ ra thì đã thấy cuộc gọi bị ngắt.
Tôi nhún vai, chắc là không có chuyện gì quan trọng đâu.
Nên cũng không nghĩ nhiều nữa.
Tham Tiền Gặp Đúng Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.