Hành cung Yến Sơn cách kinh thành hơn một trăm dặm, đoàn xe của hoàng thượng phải đi hơn hai canh giờ mới tới nơi, hiện tại đã là bốn giờ.
Chu Thiên Giáng mang theo Chu Nhất và hai mươi danh hộ vệ trong phủ, lái chiếc “Ferrari” đứng đợi cách kinh thành ba mươi dặm, đợi thánh giá Thành Võ Hoàng tới.
Dựa theo triều chế, Hoàng thượng tế tổ hồi kinh chỉ cần trọng thần lục bộ đứng ngoài thành nghênh đón là được, không được hưng sư động chúng, càng không được nghênh đón từ xa.
- Đại nhân, thánh giá hoàng thượng đã tới.
Một gã hộ vệ đánh ngựa tới nói.
Chu Thiên Giáng đứng trên mui xe Ferrari nhìn nói.
- Mau kéo biểu ngữ lên, các ngươi mau rút lui vào rừng, đừng làm kinh động thánh giá.
Chu Thiên Giáng phân phó, mấy tên hộ vệ treo tấm lụa trắng phía trên có hàng chữ viết tay của Chu đại quan nhân…Thần, Chu Thiên Giáng hướng Hoàng thượng thỉnh tội.
Thành Võ Hoàng đang ngồi trong long liễn cùng Vệ Triển đánh cờ, đội ngũ chợt dừng lại, một gã quan cầm cờ cười ngựa chạy tới.
- Khởi bẩm Hoàng thượng, An Sát Sứ Chu Thiên Giáng đại nhân, ở phía trước thỉnh tội!
- Cái gì, thỉnh tội?
Thành Võ Hoàng ngẩn người.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hai gã thái giám bên ngoài nhẹ nhàng vén màn xe lên, ước chừng cách đó trăm mét có một tấm lụa trắng ngăn giữa đường, ngồi phía dưới là An Sát Sứ Chu đại quan nhân.
- Tiểu tử này đang làm gì vậy, ngồi đó thỉnh tội sao?
Thành Võ Hoàng nhìn Vệ Triển hỏi.
- Ha ha, bệ hạ, đoán chứng tiểu tử này đã gây rối, bằng không sẽ chẳng chạy tới đây thỉnh tội.
Vệ Triển cười ha hả nói. Website TruyenLau.com
- Cho tiểu tử đó lại đây.
Thành Võ Hoàng nói xong, thái giam buông màn xe xuống.
Một tên thị vệ giục ngựa tới trước Chu Thiên Giáng. TruyenLau
- Chu đại nhân, Hoàng thượng cho ngài qua đó.
Chu Thiên Giáng vừa nghe đã vội vàng đứng lên, ngồi xổm lâu như vậy chân cũng hơi tê rồi. Chu Thiên Giáng co duỗi hai chân rồi mới chầm chậm đi về phía long đuổi. Chu Thiên Giáng biết giờ không phải lúc cứng rắn, dù hắn có tài kinh thiên địa vị thì đứng dưới mái hiên của người ta vẫn phải cúi đầu.
- Hoàng thượng…đại hỷ a!
Chu Thiên Giáng đi tới bên long đuổi, ôm quyền gào to.
Màn xe lại vén lên, Thành Võ Hoàng vẻ mặt không hài lòng trách mắng.
- Tiểu tử, rốt cuộc ngươi tới báo tin vui hay đến thỉnh tội đấy!
- Hoàng thượng, thần trước báo tin vui sau thỉnh tội!
Chu Thiên Giáng cười tủm tỉm nói.
Thành Võ Hoàng nhìn Vệ Triển.
- Có nghe không, phỏng chừng tiểu tử này gây ra chuyện không nhỏ, còn biết nói chuyện vui trước cho trẫm cao hứng.
Vệ Triển cười cười không nói gì, sao y không biết Chu Thiên Giáng gây ra tai họa, vì có đại sự gì xảy ra, Mục Kỳ đều sớm dùng khoái mã báo lại rồi.
- Thiên Giáng, nếu tiểu tử ngươi báo tin vui thì có thể đứng nói chuyện. Nếu thỉnh tội, phải quỳ nói chuyện cho trẫm.
Thành Võ Hoàng nhìn Chu Thiên Giáng uy nghiêm nói.
- Vậy thần vẫn nên ngồi thì hơn.
Chu Thiên Giáng nói xong, thật đã ngồi xổm bên cạnh xe.
Thành Võ Hoàng cũng biết tính của Chu Thiên Giáng nên không so đo với hắn.
- Có chuyện gì, nói đi.
- Khởi bẩm bệ hạ, ngài đoán thần đã đoạt lại được bao nhiêu ngân lượng?
Chu Thiên Giáng nói xong, thuận tay rút cây cỏ bổng ngậm lên miệng.
Vừa nghe tới ngân lượng, Thành Võ Hoàng liền hứng thú.
- Thế nào, chẳng lẽ không hoàn thành ước định với trẫm nên tới thỉnh tội sao?
- Ha ha, ta nói sư phụ bệ hạ, ngài cũng quá coi thường học sinh của mình. Nói thực cho ngài, học trò đoạt lại tổng cộng...
Nói tới đây, Chu Thiên Giáng thấy không thể nói ra toàn bộ, có lẽ hai ngày nữa, Thành Võ Hoàng sẽ cướp bạc của hắn.
- Tổng cộng đoạt lại 15.200.000 lượng.
Chu Thiên Giáng báo ra một nửa. Dù sao, đoạt được bao nhiêu bạc chỉ có người của An Sát Viện biết, số dư còn lại chậm rãi lừa hoàng thượng ăn uống.
Nghe thấy con số này Thành Võ Hoàng sửng sốt, gương mặt lộ vẻ vui mừng. Trấn Nam đại doanh cần bạc chống đỡ địch, phương Bắc Văn Nhữ Hải cũng tới thời gian phát quân lương, còn có tình hình thiên tai các nơi, Thành Võ Hoàng đang cần bạc cứu cấp.
Vừa nghe vậy, Thành Võ Hoàng mỉm cười gõ bàn cờ.
- Thiên Giáng, lên long đuổi ngồi nói đi.
- Học trò không dám, ta sợ lát nữa ngài sẽ đá ta lăn ra mất.
- Bảo ngươi lên thì lên, dông dài cái gì!
Vệ Triển ở bên giận dữ mắng mỏ, trong lòng tự nhủ chuyện tiểu tử nhà ngươi tư tàng binh mã ta còn chưa nói với Hoàng thượng, nói ra rồi, ngươi có tám cái đầu cũng không đủ chém.
Chu Thiên Giáng khẩn trương bước lên long đuổi, mấy tên Cấm Vệ quân chạy đến gỡ biểu ngữ thỉnh tội của hắn xuống. Thành Võ Hoàng ra lệnh, đoàn xe tiếp tục đi về phía trước.
- Thiên Giáng, xem ra quan viên th*m nh*ng Đại Phong ta còn không ít a.
Thành Võ Hoàng cao hứng nhưng không khỏi có chút tức giận.
Mặc dù biết bọn quan viên tham lam thành tính, Thành Võ Hoàng cũng không ngờ họ có thể tham nhiều như vậy, chẳng phải biết Chu Thiên Giáng chỉ báo một nửa. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, số bạc này không phải tham trong chốc lát mà là thành quả do đám quan viên tích lũy bao năm, đã bị Chu Thiên Giáng lôi ra.
Triều Đại Phong an định hai ba mươi năm, kinh thương các nơi thu hoạch cũng không tệ, thuế cũng tương đối cao. Nhưng trải qua tầng tầng lột da, đến ngân khố quốc gia cũng chẳng còn nhiều, tất cả đều chảy vào tay đám quan viên này. Tích lũy tháng ngày, mới hình thành cục diện quan phú quốc nghèo (quan giàu nước nghèo).
- Bệ hạ, thần đã lập một danh sách quan tham, chuẩn bị ngày mai lâm triều sẽ dâng lên cho ngài. Đại Phong ta nếu muốn hùng bá thiên hạ uy chấn tứ hải, không từ bỏ lợi và hại khẳng định không được. Đương nhiên, phải gặp được minh quân trăm năm khó gặp như ngài và hiền thần trung tâm vì nước như ta mới có thể làm được những hành động vĩ đại như thế. Thần tin, trong tương lai không xa, Đại Phong ta dưới sự chỉ đạo anh minh của bệ hạ và sự mạnh mẽ cải cách của thần, chắc chắn sẽ hiện ra một cảnh sắc vui sướng quang vinh.
Chu Thiên Giáng “Kích động” nói xong, chỉ thiếu không cho mình một tràng pháo tay nhiệt liệt.
Thành Võ Hoàng và Vệ Triển nhìn nhau, nghe đến làhay, nhưng cảm giác, cảm thấy người này nói chuyện thật không biết xấu hổ. Vỗ mông ngựa hoàng thượng mà còn không quên bản thân mình, xem như chỉ có mình Chu Thiên Giáng.
- Tiểu tử ngươi nói hay như vậy, không chừng đã gây nhiều tai họa. Nói đi, rốt cuộc đã làm sai điều gì.
Thành Võ Hoàng tự nhủ tiểu tử này khoa trương như vậy, chẳng lẽ lại đem Huyền Minh ra đánh.
- Ha ha, bệ hạ quả như thần vậy, lại để ngài đoán trúng rồi. Kỳ thật cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là … thần đắc tội với Ngạc Quý Phi. Quý phi nương nương tới An Sát Viện, thần lúc ấy bận việc.. công vụ, nên … chống đối một chút. Hoàng thượng là minh quân đương thời, mong người làm chủ cho học trò.
Chu Thiên Giáng nói nhưkhông chủ định, trước tiên đem đẩy Ngạc Quý Phi ra ngoài.
Thành Võ Hoàng vừa nghe, sắc mặt lập tức âm trầm. Hậu cung không can thiệp triều chính, nhưng dù sao cũng là thê thiếp của hoàng thượng, cũng chẳng khác nào người đứng đầu chúng thần. Dù hậu cung không đúng, thân là Hoàng thượng cũng phải bảo vệ thể diện hoàng thất. Nói cách khác, oai nghiêm hậu cung cũng không còn sót lại chút gì.
- Thiên Giáng, trẫm đã từng nói với ngươi, không được chống đối hậu cung. Có phải tiểu tử ngươi mới lập chút công tích đã tự cao tự đại rồi.
Thành Võ Hoàng uy nghiêm trách mắng.
- Thần không dám, kỳ thật… chủ yếu vẫn là vì chuyện của Đại Hoàng tử, thần cũng là bất đắc dĩ.
Chu Thiên Giáng khẩn trương đáp.
Thành Võ Hoàng thở dài.
- Thôi đi, việc này trẫm không truy cứu nữa. Ngạc Quý Phi là mẫu thân của Huyền Minh, nàng có tức giận vì con mình cũng có thể lý giải.
Thành Võ Hoàng có phần thiên vị, không có ý truy cứu tiếp. Dù sao ở Đại Phong triều có thể làm ra những chuyện này, ngoài Chu Thiên Giáng thật không có ai khác.
- Tạ ơn bệ hạ, tuy nhiên, thần còn có một chuyện.
- Vẫn còn?
- Ừm … thần còn xung đột với Hoàng hậu nương nương.
Chu Thiên Giáng cẩn thận nói.
- Cái gì?
- Chuyện là như vậy, cũng không tính là xung đột với Hoàng hậu nương nương, hôm nay Hoàng hậu nương nương cũng tới An Sát Viện, thần … gọi người đánh thị vệ tùy thân của Hoàng hậu.
Thành Võ Hoàng biến sắc.
- Ngươi đánh thị vệ của Hoàng hậu ngay trước mặt nàng?
- Ách … còn lấy ấm trà đập thái giám đi theo Hoàng hậu.
Chu Thiên Giáng kể rõ mọi chuyện, dù sao tên kia cũng bị đập tới đầu rơi máu chảy, có muốn giấu cũng không được.
Thành Võ Hoàng lạnh lùng nhìn Chu Thiên Giáng.
- Ý ngươi nói, ngay trước mặt Hoàng hậu, không chỉ đánh thị vệ của nàng mà còn đập thái giám đi theo?
Sắc mặt của Thành Võ Hoàng hơi trắng bệch.
- Chuyện này…hẳn là như vậy!
- BA!
Thành Võ Hoàng vỗ vào bàn cờ khiến quân cờ chấn động văng đầy xe. Hoàng hậu không giống quý phi, cũng chẳng khác nào chủ nhân thiên hạ, Chu Thiên Giáng đánh thái giám và thị vệ ngay trước mặt Hoàng hậu, vậy khác gì đánh vào thể diện của Hoàng hậu.
- Cút! Lăn xuống cho trẫm! Sau khi hồi cung, trẫm sẽ xử lý nghiêm khắc!
Thành Võ Hoàng cả giận nói.
- Bệ hạ, từ từ, nghe thần nói cho hết lời được không.
Chu Thiên Giáng mở hai tay cầu đạo.
- Chu Thiên Giáng chết tiệt, trẫm đã sớm cảnh cáo ngươi không được xung đột hậu cung, ngươi coi lời trẫm nói là trò đùa à.
- Chương 1-1: Tay săn ảnh tội nghiệp (1)
- Chương 1-2: Tay săn ảnh tội nghiệp (2)
- Chương 2: Chạy bán mạng
- Chương 3: Vào phủ tướng quân (1)
- Chương 4: Tướng quân về phủ (1)
- Chương 5-1: Cải trang vi hành (1)
- Chương 5-2: Cải trang vi hành (2)
- Chương 6-1: Thư đồng nhận lệnh (1)
- Chương 6-2: Thư đồng nhận lệnh (2)
- Chương 7-1: Đại náo Quốc Tử Giám (1)
- Chương 7-2: Đại náo Quốc Tử Giám (2)
- Chương 8: Đánh vào Tông nhân phủ
- Chương 9-1: Thông đồng bịa đặt lời khai (1)
- Chương 9-2: Thông đồng bịa đặt lời khai (2)
- Chương 10-1: Hành hình bằng gậy đánh tới chết (1)
- Chương 10-2: Hành hình bằng gậy đánh tới chết (2)
- Chương 11: Tập kết trước Triều Đường
- Chương 12: Đối biện
- Chương 13: Ân sư lớn nhất
- Chương 14: Lôi kéo
- Chương 15: Thân phận thay đổi
- Chương 16-1: Niêm Can Xử ra mặt (1)
- Chương 16-2: Niêm Can Xử ra mặt (2)
- Chương 17-1: Quần ẩu (1)
- Chương 17-2: Quần ẩu (2)
- Chương 18-1: Tĩnh Vương tiến cử hiền tài (1)
- Chương 18-2: Tĩnh Vương tiến cử hiền tài (2)
- Chương 19: Vương gia nổi giận
- Chương 20-1: Chu đại quan nhân rời kinh (1)
- Chương 20-2: Chu đại quan nhân rời kinh (2)
- Chương 21-1: Đến Thục Thiên thành
- Chương 21-2: Đến Thục Thiên thành (2)
- Chương 22-1: Giao tranh trong phủ nha (1)
- Chương 22-2: Giao tranh trong phủ nha (2)
- Chương 23: Đánh Tứ Hoàng tử
- Chương 24-1: Nhược điểm (1)
- Chương 24-2: Nhược điểm (2)
- Chương 25-1: Làm lớn chuyện (1)
- Chương 25-2: Làm lớn chuyện (2)
- Chương 26-1: Đấu tranh với quan phủ (1)
- Chương 26-2: Đấu tranh với quan phủ (2)
- Chương 27: Kinh thành cầu cứu
- Chương 28-1: Bão táp cung đình (1)
- Chương 28-2: Bão táp cung đình (2)
- Chương 29: Âm mưu
- Chương 30-1: Đột phá vòng vây (1)
- Chương 30-2: Đột phá vòng vây (2)
- Chương 31-1: Mệnh lệnh kì lạ (1)
- Chương 31-2: Mệnh lệnh kì lạ (2)
- Chương 32: Truy kích trong đêm
- Chương 33: Lần đầu nắm binh quyền
- Chương 34-1: Thành lập đội quân mới (1)
- Chương 34-2: Thành lập đội quân mới (2)
- Chương 35-1: Đại kế công thành (1)
- Chương 35-2: Đại kế công thành (2)
- Chương 36-1: Lập uy (1)
- Chương 36-2: Lập uy (2)
- Chương 37: Tiếng trống trận
- Chương 38-1: Tiêu diệt thành trì (1)
- Chương 38-2: Tiêu diệt thành trì (2)
- Chương 39: Tin vui
- Chương 40-1: Sống sót từ chỗ chết (1)
- Chương 40-2: Sống sót từ chỗ chết (2)
- Chương 41: Chiến tướng truyền kỳ
- Chương 42-1: Thả người (1)
- Chương 42-2: Thả người (2)
- Chương 43: Buồn vui lẫn lộn
- Chương 44-1: Lo lắng của Tĩnh Vương (1)
- Chương 44-2: Lo lắng của Tĩnh Vương (2)
- Chương 45: Lần chạy nước rút cuối cùng
- Chương 46: Phụ tử nghênh chiến
- Chương 47-1: Uy phong bát diện (1)
- Chương 47-2: Uy phong bát diện (2)
- Chương 48: Phong thưởng trước điện
- Chương 49: Vật bảo mệnh
- Chương 50-1: Dư nghiệt sót lại (1)
- Chương 50-2: Dư nghiệt sót lại (2)
- Chương 51: Bắt cóc Quách Dĩnh
- Chương 52: Lấy thân mạo hiểm
- Chương 53-1: Đồn khắp bốn phía (1)
- Chương 53-2: Đồn khắp bốn phía (2)
- Chương 54: Thẩm vấn tàn độc
- Chương 55: Cuộc chiến phân tán
- Chương 56: Tráng sĩ mất hồn
- Chương 57: Độc chiến với Hồng Sơn
- Chương 58: Tự mình dạy dỗ
- Chương 59: Mất cơ hội
- Chương 60-1: Tĩnh Vương thăm hỏi (1)
- Chương 60-2: Tĩnh Vương thăm hỏi (1)
- Chương 61-1: Kế cự địch (1)
- Chương 61-2: Kế cự địch (2)
- Chương 62: Tĩnh Vương tức giận
- Chương 63-1: Đại náo Chu môn (1)
- Chương 63-2: Đại náo Chu môn (2)
- Chương 64-1: Tình chân ý thiết (1)
- Chương 64-2: Tình chân ý thiết (2)
- Chương 65: Chỉ hôn sai chỗ
- Chương 66: Giành giật
- Chương 67-1: Nỗi nhục của quan viên (1)
- Chương 67-2: Nỗi nhục của quan viên (2)
- Chương 68: Quỳ gián
- Chương 69-1: Tới nhà gây chuyện (1)
- Chương 69-2: Tới nhà gây chuyện (2)
- Chương 70: Ván bài
- Chương 71: Hảo tâm khuyên nhủ
- Chương 72: Trốn tránh không gặp
- Chương 73-1: Phản kích (1)
- Chương 73-2: Phản kích (2)
- Chương 74: Thúc ép
- Chương 75: Điều tra thủ phạm
- Chương 76: Rút dây động rừng
- Chương 77-1: Người sau bức màn (1)
- Chương 77-2: Người sau bức màn (2)
- Chương 78
- Chương 79: Hẹn nhau ở Vọng Ba đình
- Chương 80: Đấu tâm cơ
- Chương 81-1: Thẳng thắn (1)
- Chương 81-2: Thẳng thắn (2)
- Chương 82: Chủ của hậu cung
- Chương 83: Thưởng phạt
- Chương 84: Điều kiện và quyền lợi
- Chương 85-1: Ồ ạt kéo đến (1)
- Chương 85-2: Ồ ạt kéo đến (2)
- Chương 86: Thời hạn ba ngày
- Chương 87-1: Chính lệnh đáo hạn (1)
- Chương 87-2: Chính lệnh đáo hạn (2)
- Chương 88: Kháng lệnh
- Chương 89: Thiên tử tế tổ
- Chương 90-1: Thường Võ gặp nạn (1)
- Chương 90-2: Thường Võ gặp nạn (2)
- Chương 91: Công hàm chiến thư
- Chương 92-1: Kim bài đối thánh lệnh (1)
- Chương 92-2: Kim bài đối thánh lệnh (2)
- Chương 93-1: Mũi tên trong đêm tối (1)
- Chương 93-2: Mũi tên trong đêm tối (2)
- Chương 94: Đêm không ngủ
- Chương 95: Đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi
- Chương 96: Khuyên bảo
- Chương 97: Đánh chó động chủ
- Chương 98: Hoàng hậu xuất cung
- Chương 99-1: Lấy mạng đổi mạng (1)
- Chương 99-2: Lấy mạng đổi mạng (2)
- Chương 100: Để lộ
- Chương 101: Cáo trạng ở ngự tiền
- Chương 102-1: Rốt cuộc tin ai (1)
- Chương 102-2: Rốt cuộc tin ai (2)
- Chương 103: Vây khốn Chu phủ
- Chương 104-1: Bắt cóc (1)
- Chương 104-2: Bắt cóc (2)
- Chương 105: Khổ hình bức cung
- Chương 106-1: Kế độc của Huyền Nhạc (1)
- Chương 106-2: Kế độc của Huyền Nhạc (2)
- Chương 107: Ôm cây đợi thỏ
- Chương 108-1: Hồng y nữ tử (1)
- Chương 108-2: Hồng y nữ tử (2)
- Chương 109-1: Bá chủ Bành thành (1)
- Chương 109-2: Bá chủ Bành thành (2)
- Chương 110: Thành toàn cho người
- Chương 111-1: Bao vây Ngân Lâu (1)
- Chương 111-2: Bao vây Ngân Lâu (2)
- Chương 112: Tuồng kịch đặc sắc
- Chương 113-1: Nhận thân (1)
- Chương 113-2: Nhận thân (2)
- Chương 114: Bạch y đại náo
- Chương 115: Tội chứng của Phủ doãn
- Chương 116-1: Chấn động thân hào (1)
- Chương 116-2: Chấn động thân hào (2)
- Chương 117: Một ý niệm thiện
- Chương 118: Cạm bẫy
- Chương 119: Thiên la địa võng
- Chương 120-1: Trốn đêm (1)
- Chương 120-2: Trốn đêm (2)
- Chương 121: Vô cùng bi thương
- Chương 122-1: Dụ rắn ra khỏi hang (1)
- Chương 122-2: Dụ rắn ra khỏi hang (2)
- Chương 123-1: Hoa lê lửa ban đêm (1)
- Chương 123-2: Hoa lê lửa ban đêm (2)
- Chương 124-1: Mật lệnh kinh thành (1)
- Chương 124-2: Mật lệnh kinh thành (2)
- Chương 125: Lo lắng của Tĩnh Vương
- Chương 126: Kinh thành ngầm thay đổi (1)
- Chương 126-2: Kinh thành ngầm thay đổi (2)
- Chương 127: Mọi việc đã sẵn sàng
- Chương 128-1: Long nhan vui mừng (1)
- Chương 128-2: Long nhan vui mừng (2)
- Chương 129: Lộ dấu vết
- Chương 130-1: Khiếp sợ (1)
- Chương 130-2: Khiếp sợ (2)
- Chương 131: Những “tử sĩ” bí mật
- Chương 132-1: Tam Hoàng tử lo lắng (1)
- Chương 132-2: Tam Hoàng tử lo lắng (2)
- Chương 133: Một lời hoạch tội
- Chương 134-1: Hò hét trong xe chở tù (1)
- Chương 134-2: Hò hét trong xe chở tù (2)
- Chương 135: Tùy cơ ứng biến
- Chương 136: Kế của Quỷ Y
- Chương 137-1: Ai mưu phản (1)
- Chương 137-2: Ai mưu phản (2)
- Chương 138: Lo lắng
- Chương 139: Hỏng chuyện của ta
- Chương 140: Thoát khỏi vòng vây (2)
- Chương 141: Bắc phạt
- Chương 142-1: Bắc phạt - Trận chiến đầu tiên (1)
- Chương 142-2: Bắc phạt - Trận chiến đầu tiên (2)
- Chương 143: Đại Ngưu xuất thủ
- Chương 144: Gặp cố nhân trong cung
- Chương 145-1: Bức ép Tĩnh Vương (1)
- Chương 145-2: Bức ép Tĩnh Vương (2)
- Chương 146: Lão tướng xuất chiến
- Chương 147: Mật ngữ chiến trường
- Chương 148-1: Cướp giết
- Chương 148-2: Cướp giết
- Chương 149-1: Luận thắng thua (1)
- Chương 149-2: Luận thắng thua (2)
- Chương 150: Quyết chiến kinh thành
- Chương 151-1: Mật chỉ (1)
- Chương 151-2: Mật chỉ (2)
- Chương 152: Hành động điên cuồng
- Chương 153-1: Cứu viện (1)
- Chương 153-2: Cứu viện (2)
- Chương 154: Bao vây hoàng cung
- Chương 155: Hai mật chỉ
- Chương 156: Điều kiện
- Chương 157-1: Trọng lễ nghênh đón (1)
- Chương 157-2: Trọng lễ nghênh đón (2)
- Chương 158: Phủng sát
- Chương 159-1: Thiếu một người (1)
- Chương 159-2: Thiếu một người (2)
- Chương 160: Thánh lệnh của Thành Hoàng
- Chương 161: Quân lệnh như sơn
- Chương 162: Cuộc tụ họp trong phủ
- Chương 163-1: Hình Bộ mở thẩm (1)
- Chương 163-2: Hình Bộ mở thẩm (2)
- Chương 164: Xử án công bằng
- Chương 165-1: Quần thần sục sôi (1)
- Chương 165-2: Quần thần sục sôi (2)
- Chương 166: Hỗn chiến
- Chương 167-1: Mượn lực đẩy lực (1)
- Chương 167-2: Mượn lực đẩy lực (2)
- Chương 168: Hiểu rõ trong lòng
- Chương 169-1: Đóng cửa tạo pháo (1)
- Chương 169-2: Đóng cửa tạo pháo (2)
- Chương 170: Điều kiện
- Chương 171-1: Sai lầm vô ý (1)
- Chương 171-2: Sai lầm vô ý (2)
- Chương 172: Mầm mống thù hận
- Chương 173: Bắn chết
- Chương 174: Xuất quan
- Chương 175: Đều tại sắt tinh gây ra cả
- Chương 176-1: Lễ vật đặc biệt (1)
- Chương 176-2: Lễ vật đặc biệt (2)
- Chương 177-1: Lần đầu đến Thiên Thanh (1)
- Chương 177-2: Lần đầu đến Thiên Thanh (2)
- Chương 178: Da Luật Đại tiểu thư
- Chương 179-1: Bé mập nhanh trí (1)
- Chương 179-2: Bé mập nhanh trí (2)
- Chương 180: Hỗn chiến trong thư phòng
- Chương 181-1: Điều kiện chiến thắng (1)
- Chương 181-2: Điều kiện chiến thắng (2)
- Chương 182-1: Gặp gỡ (1)
- Chương 182-2: Gặp gỡ (2)
- Chương 183: Đô thành Thiên Thanh
- Chương 184-1: Chiêm Hãn Ô tộc (1)
- Chương 184-2: Chiêm Hãn Ô tộc (2)
- Chương 185: Phá vỡ cục diện bế tắc
- Chương 186: Một cuộc lừa đảo
- Chương 187-1: Cước lực trước trận (1)
- Chương 187-2: Cước lực trước trận (2)
- Chương 188-1: Đoạt quyền (1)
- Chương 188-2: Đoạt quyền (2)
- Chương 189: Đột nhập
- Chương 190-1: Phá xe giết người (1)
- Chương 190-2: Phá xe giết người (2)
- Chương 191: Càn khôn xoay chuyển
- Chương 192: Kinh ngạc bất ngờ
- Chương 193-1: Đại chiến (1)
- Chương 193-2: Đại chiến (2)
- Chương 194: Chiêm Linh nổi giận
- Chương 195: Tiếng kèn tử vong
- Chương 196: Bao vây Chiêm Linh (1)
- Chương 197: Binh hợp một chỗ
- Chương 198-1: Trâm cài của Chiêm Linh (1) .
- Chương 198-2: Trâm cài của Chiêm Linh (2)
- Chương 199: Một mình xông vào quân trướng
- Chương 200-1: Nghênh chiến (1)
- Chương 200-2: Nghênh chiến (2)
- Chương 201: Gặp nhau trên thảo nguyên
- Chương 202-1: Phá vỡ cửa phòng (1)
- Chương 202-2: Phá vỡ cửa phòng (2)
- Chương 203: Gấp rút đàm phán
- Chương 204-1: Bày tỏ thái độ (1)
- Chương 204-2: Bày tỏ thái độ (2)
- Chương 205: Bức cung thảo nguyên
- Chương 206-1: Ham muốn trên thảo nguyên (1)
- Chương 206-2: Ham muốn trên thảo nguyên (2)
- Chương 207: Kẻ chủ mưu
- Chương 208-1: Bị người ức hiếp (1)
- Chương 208-2: Bị người ức hiếp (2)
- Chương 209-1: Cuộc chiến không thể thua (1)
- Chương 209-2: Cuộc chiến không thể thua (2)
- Chương 210: Lại đến Vương Đô Thành
- Chương 211-1: Thông báo (1)
- Chương 211-2: Thông báo (2)
- Chương 212: Vây giết Chu Thiên Giáng
- Chương 213: Điều kiện
- Chương 214-1: Sứ thần hòa đàm (1)
- Chương 214-2: Sứ thần hòa đàm (2)
- Chương 215: Giới hạn thấp nhất
- Chương 216: Gặp lại thuộc hạ cũ
- Chương 217-1: Hỉ sự (1)
- Chương 217-2: Hỉ sự (2)
- Chương 218: Thay đổi dự tính ban đầu
- Chương 219: Sư Tử lĩnh (1)
- Chương 220: Tiết lộ
- Chương 221: Ác ý hãm hại
- Chương 222-1: Ứng biến (1)
- Chương 222-2: Ứng biến (2)
Thiên Giáng Đại Vận
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.