-Sư thức, vật quy nguyên chủ, vãn bối vô tài vô đức, thứ này không kham nổi.
Chu Thiên Giáng nói xong, đem chiếc nhẫn màu đen bỏ lên trên bàn.
Vệ Triển sửng sốt:
-Như thế nào, ngươi đây là muốn rời khỏi Niêm Can Xử sao?.Tuy ngươi thân là quan lớn Tam phẩm, nhưng đừng quên ngươi trước sau chỉ có thân phận của Niêm Can Xử.
Vệ Triển cau mày nói.
-Sư thúc, vãn bối không thích hợp để nắm giữ thân phận này rồi. Hôm nay đặc biệt đến trả nhẫn, chỉ mong sư thúc có thể tha cho vãn bối một lần.
Chu Thiên Giáng bình tĩnh nói.
-Hả? Tha cho ngươi một lần, tại sao nói như thế?
Vệ Triển nghi hoặc nhìn Chu Thiên Giáng.
-Sư thúc, vãn bối tự mình chiêu mộ một số binh mã, thực ra cũng không có ý gì, chỉ là muốn bảo vệ mình mà thôi. Nếu sư thúc có thể giúp vãn bối giấu Hoàng thượng, vậy còn nhờ sư thúc giơ cao đánh khẽ, vãn bối vô cùng cảm kích.
Chu Thiên Giáng không nói dối quá nhiều, nói thẳng ra chuyện tư mình mộ binh. Hai ngày này, trải qua sự quan sát âm thầm của Lâm Phong, ngoài phủ tướng quân đúng là có người của Niêm Can Xử đang theo dõi. Nêu đã như vậy, Chu Thiên Giáng muốn nói rõ trước khi rời kinh . Hắn thật đúng là sợ Vệ Triển âm thầm hạ độc thủ.
Vệ Triển sắc mặt trầm xuống, yên lặng nắm lấy chiếc nhẫn màu đen.
-Nếu đã như vậy, ta đồng ý cho ngươi rút lui. Nhưng số người đó ngươi nhất định phải giải tán.
- Sư thúc, vãn bối sắp rời kinh tuần tra thiên hạ, chuyện này sau khi ta trở về nhất định sẽ xử lý. Hy vọng trong thời gian ta rời khỏi kinh thành, sư thúc có thể tha cho bọn họ một lần.
Chu Thiên Giáng khẩn cầu.
Vệ Triển nhìn Chu Thiên Giáng, hắn phát hiện người trẻ tuổi trước mắt này thay đổi rất nhiều. Lần đầu tiên khi nhìn thấy Chu Thiên Giáng, Vệ Triển cảm thấy hắn chính là loại lưu manh có chút tài viết văn. Nhưng hiện tại. Vệ Triển phát hiện ông ấy cũng không nhìn thấu tâm cơ của Chu Thiên Giáng, chỉ cảm thấy con người trẻ tuổi kia ẩn chứa rất nhiều thứ.
Vệ Triển gật gật đầu, đồng ý thỉnh cầu của Chu Thiên Giáng. Có Vệ Triển cho phép, Chu Thiên Giáng lúc này mới yên tâm rời khỏi hoàng cung.
Tin tức Chu Thiên Giáng rời khỏi kinh thành rất nhanh chóng gây náo động ở kinh thành. Không ít quan viện thậm chí đốt pháo ăn mừng. Tên ôn thần này rốt cuộc cũng phải đi. Tuy còn có thể trở về, nhưng có thể bớt một cái nhìn. Huyền Xán biết được tin này, lập tức chạy tới phủ đệ của Đại Hoàng tử Huyền Minh, hai người bắt đầu bí mật trao đổi.
Thông báo hành trình của Chu đại quan nhân cũng được dán ra ngoài. Trạm thứ nhất chính là Hà Đô phủ. Một là thay mặt thiên tử cứu tế nạn dân, hai là để giám sát tình hình sử dụng quỹ cứu trợ thiên tai.
Ngay ngày đầu rời kinh của Chu Thiên Giáng và Tứ hoàng tử, Kinh Giao đại doanh một đoàn năm nghìn người tinh nhuệ trọng kỵ lặng lẽ chạy về hướng nam. Mai phục ở con đường kinh thành thông với Hà Đô phủ.
TruyenLau
Những người này tất cả đều cởi bỏ trang phục quan binh Kinh Giao đại doanh, hóa trang giống bộ dạng cướp núi bình thường. Nhưng họ có cung nặng và giáo sáng trong tay, cho thấy không giống thân phận bình thường.
Đoàn binh mà này theo chỉ thị bí mật của Hoàng tử Huyền Minh, bọn họ chỉ có một nhiệm vụ duy nhất, chính là biến nơi đây thành mộ địa của Chu Thiên Giáng. Huyền Minh mật lệnh đoàn trọng kỵ tinh nhuệ này, những người xuất hành cùng Chu Thiên Giáng bất luận thân phận là gì đều bị bắn chết. Mặc dù là Tứ hoàng tử Huyền Châu, cũng trở thành người bị giết.
Lần xuất kinh này của Chu đại quan nhân hoàn toàn không giống lần trước, khi đó hắn mới chỉ là một viên quan thuế lục phẩm nho nhỏ, bây giờ đã đường đường là đại quan tam phẩm. Hơn nữa với cái chức quan tam phẩm quyền cao chức trọng ấy của hắn, đến lục bộ Thượng thư cũng còn phải e dè. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trước khi Chu Thiên Giáng rời kinh, cho dù là việc công hay việc tư đều an bài một cách thỏa đáng mới yên tâm, An Sát viện phải có người trông coi, ba chữ vàng này Chu Thiên Giáng không thể để người ta thừa dịp hắn không có nhà tới đập phá. Hắn vốn định giữ Chu Nhất ở lại chủ trì chính sự của An Sát viện, nhưng lại nghĩ đoạn đường phía trước không biết còn gặp phải bao nhiêu hiểm nguy, chi bằng cứ mang theo anh ta bên người cho yên tâm. Không còn cách nào khác, Chu Thiên Giáng đành phải chạy tới phủ Thái phó Vương Bỉnh Khôn, mời vị lão thái phó này tạm thời giúp trông coi An Sát viện. Vương Thái phó cũng không chối từ, bản thân ông chính là đốc quan của An Sát viện, An Sát sứ đi tuần thì ông ta gánh vác chuyện chính sự của An Sát viện cũng là điều nên làm.
An bài chuyện chính sự xong xuôi, Chu Thiên Giáng âm thầm ra lệnh cho Chu Tứ điều động năm trăm người ngựa bí mật đi theo. Những người này được Chu Tứ dẫn đi khỏi thành trước, với mục địch mở đường cho Chu đại nhân. Năm trăm người được chia thành năm tốp, đóng giả thành lái buôn, mỗi tốp cách nhau không quá mười dặm. Bất luận Chu Thiên Giáng tới đô phủ nào, bọn họ cũng đều đã tới trước ẩn nấp, một khi có biến sẽ lập tức biến thành năm trăm hộ vệ tinh nhuệ, bảo vệ sự an toàn của Chu Thiên Giáng và Tứ Hoàng tử.
Chu Thiên Giáng không mời sư phụ Lâm Phong đi cùng, trong phủ chôn nhiều vàng bạc châu báu như vậy, mà không có lấy một cao thủ bảo vệ thì coi sao được. Hơn nữa Lâm Phong tuổi tác cũng đã cao, Chu Thiên Giáng không nỡ để sư phụ đi theo chịu khổ. TruyenLau.com
Quách Dĩnh và Ngọc Cách cách biết tin Chu Thiên Giáng phải rời kinh, đêm hôm trước đã đến công xã ân cần cáo biệt hắn. Lần này Chu Thiên Giáng không thể mang các nàng đi cùng, vì Quách lão phu nhân và Tĩnh Vương đều không đồng ý. Tĩnh Vương sợ nhi nữ của mình đi theo sẽ mang vạ, hơn nữa Chu Thiên Giáng tiểu tử này cũng không phải chính nhân quân tử gì, ngộ nhỡ xảy ra chuyện thì Tĩnh Vương cũng gánh không nổi. Thân là quận chúa còn chưa xuất giá, nếu chẳng may mang bầu thì Tĩnh Vương chỉ còn nước đâm đầu mà chết.
Quách lão phu nhân cảm thấy đại tang lão Thái Hậu vừa xong, để một cô nương chưa chồng theo đi tuần, không những đi ngược lại nề nếp gia quy mà còn bị kẻ khác nắm được sơ hở. Chu Thiên Giáng đắc tội với nhiều người như vậy, một khi mất đi ân sủng của Thành Võ Hoàng, chút chuyện nhỏ này ắt cũng sẽ thành đại tội chém đầu.
Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, sáng sớm hôm sau, Chu Thiên Giáng cùng Tứ Hoàng tử Huyền Châu dẫn đầu bốn trăm binh mã, khí thế hùng dũng tập kết ngoài cổng thành. Bởi vì ngân lượng cứu tế ba hôm trước dưới sự bảo hộ của đội trọng binh đã sớm được đưa đi Hà Đô phủ, hành lý bọn người Chu Thiên Giáng mang theo vô cùng đơn giản, chỉ có hai chiếc xe ngựa rộng rãi thong thả đi theo.
Lần trước ra khỏi thành phải chạy quanh Hoàng cung một vòng, lần này thì khác, Lễ bộ Thượng thư thay mặt Thiên tử dẫn bá quan văn võ ra ngoại thành đưa tiễn.
Chu Thiên Giáng mỉm cười nhìn đủ loại quan lại tới đưa tiễn, đứng ở trên xe chắp tay nói:
- Chư vị công thần, Thiên Giáng làm phiền các vị đưa tiễn, đa tạ.
Bọn họ cũng hư tình giả ý phụ họa theo, nhưng trong lòng chỉ mong sao đám ôn thần này một đi đừng trở về nữa. Chu Thiên Giáng nếu thật là chết ở bên ngoài, bọn họ chắc phải thắp hương cảm tạ trời xanh.
Chu Thiên Giáng trong lòng hiểu rõ những người này chỉ là phụng mệnh tới đưa tiễn, không có chân tâm thật ý, bèn đơn giản nói vài lời khách sáo, rồi đại đội người ngựa bắt đầu xuất phát. Đi chưa được 500m, Chu Thiên Giáng thò đầu ra ngoài màn xe, chuẩn bị phất tay cáo biệt chư vị đại nhân lần nữa. Ai ngờ chỉ trong chớp mắt, cửa thành biến mất không còn một ai, đến cả cái bóng cũng chẳng nhìn thấy.
- Khốn thật, chạy nhanh như vậy làm gì, lão tử bị nhiều người ghét đến vậy ư.
Chu Thiên Giáng buồn bực than thở một câu.
Đoàn người đi được khoảng ba mươi dặm, tới một ngã ba đường Chu Thiên Giáng ra hiệu dừng lại. Đâu đó trên một con đường nho nhỏ, một đội người ngựa đang nghỉ ngơi.
- Đại nhân, không biết có gì phân phó?
Chỉ huy đoàn tùy tùng Vương Nghĩa đánh ngựa tới trước xe Chu Thiên Giáng hỏi.
Vương Nghĩa là Thiên tổng của phủ Đề Đốc, lần này Chu Thiên Giáng và Tứ Hoàng tử đi tuần, phủ Đề Đốc điều động bốn trăm nhân lực, Vương Nghĩa nghiễm nhiên trở thành người dẫn đầu đội ngũ này.
Chu Thiên Giáng và Tứ Hoàng tử xuống xe, hai người thoáng nhìn nhau, trong đoàn người nghỉ ngơi ở ngã rẽ phía trước, một con ngựa màu nâu đồng đang phi tới.
Vương Nghĩa cả kinh, đang muốn hạ lệnh ngăn cản người đang xông tới thì nghe Chu Thiên Giáng nói,
- Người một nhà cả, bảo hắn lại đây.
Gã đại hán lập tức toét miệng cười,
- Đại nhân, mọi thứ đã sắp xếp ổn thỏa, chỉ còn chờ người và Tứ Hoàng tử nữa thôi.
Thiên tổng Vương Nghĩa kinh ngạc nhìn đại hán đang nói chuyện, đây chẳng phải là An Sát viện Thông phán Đại Ngưu ư. Trước kia không ai biết cái tên tiểu tử đại ngốc này, nhưng hiện tại tiếng tăm của Đại Ngưu cũng không hề nhỏ. Ở Chu phủ từng đánh Tĩnh Vương, ở ti nha môn thiếu chút nữa một phát đập chết Đại Hoàng tử, người như vậy mà không nổi danh, thực cũng không có đạo lý.
Chu Thiên Giáng gật đầu nói với Vương Nghĩa,
- Vương Thiên tổng, bản quan lệnh ngươi mang xe quan của ta cùng Tứ Hoàng tử đi Định Viễn phủ, rồi từ đó vòng đi Hà Đô phủ, chúng ta hẹn gặp nhau tại đó.
Vương Nghĩa ngẩn ra, ngay lập tức hiểu rõ ý tứ của Chu Thiên Giáng, xem ra bọn họ muốn tách khỏi đại đội nhân mã.
- Chương 1-1: Tay săn ảnh tội nghiệp (1)
- Chương 1-2: Tay săn ảnh tội nghiệp (2)
- Chương 2: Chạy bán mạng
- Chương 3: Vào phủ tướng quân (1)
- Chương 4: Tướng quân về phủ (1)
- Chương 5-1: Cải trang vi hành (1)
- Chương 5-2: Cải trang vi hành (2)
- Chương 6-1: Thư đồng nhận lệnh (1)
- Chương 6-2: Thư đồng nhận lệnh (2)
- Chương 7-1: Đại náo Quốc Tử Giám (1)
- Chương 7-2: Đại náo Quốc Tử Giám (2)
- Chương 8: Đánh vào Tông nhân phủ
- Chương 9-1: Thông đồng bịa đặt lời khai (1)
- Chương 9-2: Thông đồng bịa đặt lời khai (2)
- Chương 10-1: Hành hình bằng gậy đánh tới chết (1)
- Chương 10-2: Hành hình bằng gậy đánh tới chết (2)
- Chương 11: Tập kết trước Triều Đường
- Chương 12: Đối biện
- Chương 13: Ân sư lớn nhất
- Chương 14: Lôi kéo
- Chương 15: Thân phận thay đổi
- Chương 16-1: Niêm Can Xử ra mặt (1)
- Chương 16-2: Niêm Can Xử ra mặt (2)
- Chương 17-1: Quần ẩu (1)
- Chương 17-2: Quần ẩu (2)
- Chương 18-1: Tĩnh Vương tiến cử hiền tài (1)
- Chương 18-2: Tĩnh Vương tiến cử hiền tài (2)
- Chương 19: Vương gia nổi giận
- Chương 20-1: Chu đại quan nhân rời kinh (1)
- Chương 20-2: Chu đại quan nhân rời kinh (2)
- Chương 21-1: Đến Thục Thiên thành
- Chương 21-2: Đến Thục Thiên thành (2)
- Chương 22-1: Giao tranh trong phủ nha (1)
- Chương 22-2: Giao tranh trong phủ nha (2)
- Chương 23: Đánh Tứ Hoàng tử
- Chương 24-1: Nhược điểm (1)
- Chương 24-2: Nhược điểm (2)
- Chương 25-1: Làm lớn chuyện (1)
- Chương 25-2: Làm lớn chuyện (2)
- Chương 26-1: Đấu tranh với quan phủ (1)
- Chương 26-2: Đấu tranh với quan phủ (2)
- Chương 27: Kinh thành cầu cứu
- Chương 28-1: Bão táp cung đình (1)
- Chương 28-2: Bão táp cung đình (2)
- Chương 29: Âm mưu
- Chương 30-1: Đột phá vòng vây (1)
- Chương 30-2: Đột phá vòng vây (2)
- Chương 31-1: Mệnh lệnh kì lạ (1)
- Chương 31-2: Mệnh lệnh kì lạ (2)
- Chương 32: Truy kích trong đêm
- Chương 33: Lần đầu nắm binh quyền
- Chương 34-1: Thành lập đội quân mới (1)
- Chương 34-2: Thành lập đội quân mới (2)
- Chương 35-1: Đại kế công thành (1)
- Chương 35-2: Đại kế công thành (2)
- Chương 36-1: Lập uy (1)
- Chương 36-2: Lập uy (2)
- Chương 37: Tiếng trống trận
- Chương 38-1: Tiêu diệt thành trì (1)
- Chương 38-2: Tiêu diệt thành trì (2)
- Chương 39: Tin vui
- Chương 40-1: Sống sót từ chỗ chết (1)
- Chương 40-2: Sống sót từ chỗ chết (2)
- Chương 41: Chiến tướng truyền kỳ
- Chương 42-1: Thả người (1)
- Chương 42-2: Thả người (2)
- Chương 43: Buồn vui lẫn lộn
- Chương 44-1: Lo lắng của Tĩnh Vương (1)
- Chương 44-2: Lo lắng của Tĩnh Vương (2)
- Chương 45: Lần chạy nước rút cuối cùng
- Chương 46: Phụ tử nghênh chiến
- Chương 47-1: Uy phong bát diện (1)
- Chương 47-2: Uy phong bát diện (2)
- Chương 48: Phong thưởng trước điện
- Chương 49: Vật bảo mệnh
- Chương 50-1: Dư nghiệt sót lại (1)
- Chương 50-2: Dư nghiệt sót lại (2)
- Chương 51: Bắt cóc Quách Dĩnh
- Chương 52: Lấy thân mạo hiểm
- Chương 53-1: Đồn khắp bốn phía (1)
- Chương 53-2: Đồn khắp bốn phía (2)
- Chương 54: Thẩm vấn tàn độc
- Chương 55: Cuộc chiến phân tán
- Chương 56: Tráng sĩ mất hồn
- Chương 57: Độc chiến với Hồng Sơn
- Chương 58: Tự mình dạy dỗ
- Chương 59: Mất cơ hội
- Chương 60-1: Tĩnh Vương thăm hỏi (1)
- Chương 60-2: Tĩnh Vương thăm hỏi (1)
- Chương 61-1: Kế cự địch (1)
- Chương 61-2: Kế cự địch (2)
- Chương 62: Tĩnh Vương tức giận
- Chương 63-1: Đại náo Chu môn (1)
- Chương 63-2: Đại náo Chu môn (2)
- Chương 64-1: Tình chân ý thiết (1)
- Chương 64-2: Tình chân ý thiết (2)
- Chương 65: Chỉ hôn sai chỗ
- Chương 66: Giành giật
- Chương 67-1: Nỗi nhục của quan viên (1)
- Chương 67-2: Nỗi nhục của quan viên (2)
- Chương 68: Quỳ gián
- Chương 69-1: Tới nhà gây chuyện (1)
- Chương 69-2: Tới nhà gây chuyện (2)
- Chương 70: Ván bài
- Chương 71: Hảo tâm khuyên nhủ
- Chương 72: Trốn tránh không gặp
- Chương 73-1: Phản kích (1)
- Chương 73-2: Phản kích (2)
- Chương 74: Thúc ép
- Chương 75: Điều tra thủ phạm
- Chương 76: Rút dây động rừng
- Chương 77-1: Người sau bức màn (1)
- Chương 77-2: Người sau bức màn (2)
- Chương 78
- Chương 79: Hẹn nhau ở Vọng Ba đình
- Chương 80: Đấu tâm cơ
- Chương 81-1: Thẳng thắn (1)
- Chương 81-2: Thẳng thắn (2)
- Chương 82: Chủ của hậu cung
- Chương 83: Thưởng phạt
- Chương 84: Điều kiện và quyền lợi
- Chương 85-1: Ồ ạt kéo đến (1)
- Chương 85-2: Ồ ạt kéo đến (2)
- Chương 86: Thời hạn ba ngày
- Chương 87-1: Chính lệnh đáo hạn (1)
- Chương 87-2: Chính lệnh đáo hạn (2)
- Chương 88: Kháng lệnh
- Chương 89: Thiên tử tế tổ
- Chương 90-1: Thường Võ gặp nạn (1)
- Chương 90-2: Thường Võ gặp nạn (2)
- Chương 91: Công hàm chiến thư
- Chương 92-1: Kim bài đối thánh lệnh (1)
- Chương 92-2: Kim bài đối thánh lệnh (2)
- Chương 93-1: Mũi tên trong đêm tối (1)
- Chương 93-2: Mũi tên trong đêm tối (2)
- Chương 94: Đêm không ngủ
- Chương 95: Đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi
- Chương 96: Khuyên bảo
- Chương 97: Đánh chó động chủ
- Chương 98: Hoàng hậu xuất cung
- Chương 99-1: Lấy mạng đổi mạng (1)
- Chương 99-2: Lấy mạng đổi mạng (2)
- Chương 100: Để lộ
- Chương 101: Cáo trạng ở ngự tiền
- Chương 102-1: Rốt cuộc tin ai (1)
- Chương 102-2: Rốt cuộc tin ai (2)
- Chương 103: Vây khốn Chu phủ
- Chương 104-1: Bắt cóc (1)
- Chương 104-2: Bắt cóc (2)
- Chương 105: Khổ hình bức cung
- Chương 106-1: Kế độc của Huyền Nhạc (1)
- Chương 106-2: Kế độc của Huyền Nhạc (2)
- Chương 107: Ôm cây đợi thỏ
- Chương 108-1: Hồng y nữ tử (1)
- Chương 108-2: Hồng y nữ tử (2)
- Chương 109-1: Bá chủ Bành thành (1)
- Chương 109-2: Bá chủ Bành thành (2)
- Chương 110: Thành toàn cho người
- Chương 111-1: Bao vây Ngân Lâu (1)
- Chương 111-2: Bao vây Ngân Lâu (2)
- Chương 112: Tuồng kịch đặc sắc
- Chương 113-1: Nhận thân (1)
- Chương 113-2: Nhận thân (2)
- Chương 114: Bạch y đại náo
- Chương 115: Tội chứng của Phủ doãn
- Chương 116-1: Chấn động thân hào (1)
- Chương 116-2: Chấn động thân hào (2)
- Chương 117: Một ý niệm thiện
- Chương 118: Cạm bẫy
- Chương 119: Thiên la địa võng
- Chương 120-1: Trốn đêm (1)
- Chương 120-2: Trốn đêm (2)
- Chương 121: Vô cùng bi thương
- Chương 122-1: Dụ rắn ra khỏi hang (1)
- Chương 122-2: Dụ rắn ra khỏi hang (2)
- Chương 123-1: Hoa lê lửa ban đêm (1)
- Chương 123-2: Hoa lê lửa ban đêm (2)
- Chương 124-1: Mật lệnh kinh thành (1)
- Chương 124-2: Mật lệnh kinh thành (2)
- Chương 125: Lo lắng của Tĩnh Vương
- Chương 126: Kinh thành ngầm thay đổi (1)
- Chương 126-2: Kinh thành ngầm thay đổi (2)
- Chương 127: Mọi việc đã sẵn sàng
- Chương 128-1: Long nhan vui mừng (1)
- Chương 128-2: Long nhan vui mừng (2)
- Chương 129: Lộ dấu vết
- Chương 130-1: Khiếp sợ (1)
- Chương 130-2: Khiếp sợ (2)
- Chương 131: Những “tử sĩ” bí mật
- Chương 132-1: Tam Hoàng tử lo lắng (1)
- Chương 132-2: Tam Hoàng tử lo lắng (2)
- Chương 133: Một lời hoạch tội
- Chương 134-1: Hò hét trong xe chở tù (1)
- Chương 134-2: Hò hét trong xe chở tù (2)
- Chương 135: Tùy cơ ứng biến
- Chương 136: Kế của Quỷ Y
- Chương 137-1: Ai mưu phản (1)
- Chương 137-2: Ai mưu phản (2)
- Chương 138: Lo lắng
- Chương 139: Hỏng chuyện của ta
- Chương 140: Thoát khỏi vòng vây (2)
- Chương 141: Bắc phạt
- Chương 142-1: Bắc phạt - Trận chiến đầu tiên (1)
- Chương 142-2: Bắc phạt - Trận chiến đầu tiên (2)
- Chương 143: Đại Ngưu xuất thủ
- Chương 144: Gặp cố nhân trong cung
- Chương 145-1: Bức ép Tĩnh Vương (1)
- Chương 145-2: Bức ép Tĩnh Vương (2)
- Chương 146: Lão tướng xuất chiến
- Chương 147: Mật ngữ chiến trường
- Chương 148-1: Cướp giết
- Chương 148-2: Cướp giết
- Chương 149-1: Luận thắng thua (1)
- Chương 149-2: Luận thắng thua (2)
- Chương 150: Quyết chiến kinh thành
- Chương 151-1: Mật chỉ (1)
- Chương 151-2: Mật chỉ (2)
- Chương 152: Hành động điên cuồng
- Chương 153-1: Cứu viện (1)
- Chương 153-2: Cứu viện (2)
- Chương 154: Bao vây hoàng cung
- Chương 155: Hai mật chỉ
- Chương 156: Điều kiện
- Chương 157-1: Trọng lễ nghênh đón (1)
- Chương 157-2: Trọng lễ nghênh đón (2)
- Chương 158: Phủng sát
- Chương 159-1: Thiếu một người (1)
- Chương 159-2: Thiếu một người (2)
- Chương 160: Thánh lệnh của Thành Hoàng
- Chương 161: Quân lệnh như sơn
- Chương 162: Cuộc tụ họp trong phủ
- Chương 163-1: Hình Bộ mở thẩm (1)
- Chương 163-2: Hình Bộ mở thẩm (2)
- Chương 164: Xử án công bằng
- Chương 165-1: Quần thần sục sôi (1)
- Chương 165-2: Quần thần sục sôi (2)
- Chương 166: Hỗn chiến
- Chương 167-1: Mượn lực đẩy lực (1)
- Chương 167-2: Mượn lực đẩy lực (2)
- Chương 168: Hiểu rõ trong lòng
- Chương 169-1: Đóng cửa tạo pháo (1)
- Chương 169-2: Đóng cửa tạo pháo (2)
- Chương 170: Điều kiện
- Chương 171-1: Sai lầm vô ý (1)
- Chương 171-2: Sai lầm vô ý (2)
- Chương 172: Mầm mống thù hận
- Chương 173: Bắn chết
- Chương 174: Xuất quan
- Chương 175: Đều tại sắt tinh gây ra cả
- Chương 176-1: Lễ vật đặc biệt (1)
- Chương 176-2: Lễ vật đặc biệt (2)
- Chương 177-1: Lần đầu đến Thiên Thanh (1)
- Chương 177-2: Lần đầu đến Thiên Thanh (2)
- Chương 178: Da Luật Đại tiểu thư
- Chương 179-1: Bé mập nhanh trí (1)
- Chương 179-2: Bé mập nhanh trí (2)
- Chương 180: Hỗn chiến trong thư phòng
- Chương 181-1: Điều kiện chiến thắng (1)
- Chương 181-2: Điều kiện chiến thắng (2)
- Chương 182-1: Gặp gỡ (1)
- Chương 182-2: Gặp gỡ (2)
- Chương 183: Đô thành Thiên Thanh
- Chương 184-1: Chiêm Hãn Ô tộc (1)
- Chương 184-2: Chiêm Hãn Ô tộc (2)
- Chương 185: Phá vỡ cục diện bế tắc
- Chương 186: Một cuộc lừa đảo
- Chương 187-1: Cước lực trước trận (1)
- Chương 187-2: Cước lực trước trận (2)
- Chương 188-1: Đoạt quyền (1)
- Chương 188-2: Đoạt quyền (2)
- Chương 189: Đột nhập
- Chương 190-1: Phá xe giết người (1)
- Chương 190-2: Phá xe giết người (2)
- Chương 191: Càn khôn xoay chuyển
- Chương 192: Kinh ngạc bất ngờ
- Chương 193-1: Đại chiến (1)
- Chương 193-2: Đại chiến (2)
- Chương 194: Chiêm Linh nổi giận
- Chương 195: Tiếng kèn tử vong
- Chương 196: Bao vây Chiêm Linh (1)
- Chương 197: Binh hợp một chỗ
- Chương 198-1: Trâm cài của Chiêm Linh (1) .
- Chương 198-2: Trâm cài của Chiêm Linh (2)
- Chương 199: Một mình xông vào quân trướng
- Chương 200-1: Nghênh chiến (1)
- Chương 200-2: Nghênh chiến (2)
- Chương 201: Gặp nhau trên thảo nguyên
- Chương 202-1: Phá vỡ cửa phòng (1)
- Chương 202-2: Phá vỡ cửa phòng (2)
- Chương 203: Gấp rút đàm phán
- Chương 204-1: Bày tỏ thái độ (1)
- Chương 204-2: Bày tỏ thái độ (2)
- Chương 205: Bức cung thảo nguyên
- Chương 206-1: Ham muốn trên thảo nguyên (1)
- Chương 206-2: Ham muốn trên thảo nguyên (2)
- Chương 207: Kẻ chủ mưu
- Chương 208-1: Bị người ức hiếp (1)
- Chương 208-2: Bị người ức hiếp (2)
- Chương 209-1: Cuộc chiến không thể thua (1)
- Chương 209-2: Cuộc chiến không thể thua (2)
- Chương 210: Lại đến Vương Đô Thành
- Chương 211-1: Thông báo (1)
- Chương 211-2: Thông báo (2)
- Chương 212: Vây giết Chu Thiên Giáng
- Chương 213: Điều kiện
- Chương 214-1: Sứ thần hòa đàm (1)
- Chương 214-2: Sứ thần hòa đàm (2)
- Chương 215: Giới hạn thấp nhất
- Chương 216: Gặp lại thuộc hạ cũ
- Chương 217-1: Hỉ sự (1)
- Chương 217-2: Hỉ sự (2)
- Chương 218: Thay đổi dự tính ban đầu
- Chương 219: Sư Tử lĩnh (1)
- Chương 220: Tiết lộ
- Chương 221: Ác ý hãm hại
- Chương 222-1: Ứng biến (1)
- Chương 222-2: Ứng biến (2)
Thiên Giáng Đại Vận
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.