Vườn hoa bình thường rất vắng vẻ, đột nhiên lại náo nhiệt lên. Chu đại kỳ nhân sắp biến thành "Chu đại quan nhân", bọn hạ nhân của Quách phủ đều bu lại nịnh bợ vị quý nhân tương lai này.
Đừng nhìn những người này bình thường đồn đại linh tinh chuyện Chu Thiên Giáng và Đại tiểu thư, nhưng không có ai coi đó là thật. Bởi vì hai người thân phận quá khác nhau, ai cũng không tin Chu Thiên Giáng và Quách Dĩnh sẽ thành một đôi. Tuy nhiên hiện tại, Chu Thiên Giáng sắp vào Quốc Tử Giám, câu chuyện tình yêu thần kỳ kia rất có thể sẽ biến thành sự thật.
Trong Quách phủ bận rộn nhất là thuộc hạ của Quách Dĩnh, mấy ngày này bắt Chu Thiên Gang theo cô học nghi lễ cung đình. Chủ bạc học chính trong Quốc Tử Giám, người nào cũng rất để ý sĩ diện, người nào cũng cổ hủ. Những người này tự cho mình là sư phụ của Hoàng tử, coi thường nhất chính là những võ tướng không tuân thủ lễ nghĩa. Chu Thiên Giáng đại diện cho phủ tướng quân, phỏng chừng những lão già cổ hủ nhất định sẽ quản giáo hắn nghiêm khắc, cho nên Quách Dĩnh cho Chu Thiên Giáng một mũi dự phòng trước.
Qua tháng giêng, thời tiết mới chuyển ấm nên còn hơi lạnh, nhưng hơi xuân cũng đã trải khắp xung quanh. Trang phục của Chu Thiên Giáng cũng đã mới hoàn toàn, giống với cô gia vậy, sắp đến Quốc Tử Giám.
Trong hành lang, lão phu nhân và Quách Thiên Tín nói chuyện xong, kêu quản gia a Phúc đưa Chu Thiên Giáng đến Quốc Tử Giám báo danh.
- Thiên Giáng ca, tới Quốc Tử Giám có thể không giống như trong Quách phủ đâu nha, ở đó ngoại trừ hoàng tử công chúa ra thì là con cháu của một số đại thần, nói chuyện nhất định phải cẩn thận. Quách Dĩnh không kìm nổi nhỏ tiếng dặn dò một tiếng.
Ngay trước mặt lão phu nhân và Quách Thiên Tín, Chu Thiên Giáng không thể lại ôm hôn từ biệt gì được, chỉ có thể gật gật đầu giả vờ điềm nhiên như không.
Quách Thiên Tín là viên võ tướng, con gái từ nhỏ đã trong quân doanh rèn giũa, cũng không để ý những chuyện này. Nếu đổi thành quan văn, sớm đá mắng chửi đến mất mặt rồi. Nhưng mà lão phu nhân cũng nhìn ra chút huyền bí, ánh mắt của Quách Dĩnh tràn đầy sự quan tâm và tình yêu, lão phu nhân chợt giật mình.
- Dĩnh nha đầu, đợi lát nữa đến phòng bà nội một chuyến, bà có chuyện muốn nói với cháu. Lão phu nhân nói với Quách Dĩnh xong, lại nói với Chu Thiên Giáng:
- Con à, ráng mà học, sau này có thể nở mày nở mặt hay không, phải coi vận mệnh của con đó.
- Đa tạ lão phu nhân dạy bảo, vãn bối cáo từ! Chu Thiên Giáng chắp tay, xoay người đi ra ngoài.
Quản gia a Phúc đã chuẩn bị xong xe ngựa, người phu xe tên là Triệu Tứ, sau này y phụ trách đưa đón Chu Thiên Giáng "đến trường".
Lão thợ làm vườn Lâm Phong từ bên hông cửa nhìn Chu Thiên Giáng lên xe, ông không về vườn hoa mà đi ra Quách phủ, đi vào một ngõ nhỏ không xa.
Trong ngõ hẻm không có người nào, Lâm Phong nhìn chung quanh một chút, chợt xoay người nhảy lên tường, vụt vụt vụt rất nhanh đã chạy sang một hướng khác.
Đường Thuận Cảnh là con đường phồn hoa nhất đế đô kinh thành, Lâm Phong từ trong một ngõ nhỏ đi ra, trên đầu đội một cái nón, gương mặt đã được hóa trang một cách đơn giản.
Ở trước một cửa hiệu lò rèn tên 'Thanh sơn', Lâm Phong ngừng lại, cúi đầu đi vào.
- Xin hỏi khách quan, ngài muốn mua đồ có sẵn ở đây hay là muốn tạo cái mới? Tiểu nhị của quán khách khí chạy đến chào đón.
- Tôi muốn làm một thanh kiếm, dài bốn thước bốn, nặng bốn cân bốn lượng, bên ngoài có bốn lớp da trăn. Lâm Phong nói.
Tiểu nhị sửng sốt, cảnh giác nhìn người này, - Khách quan, trên thân kiếm có muốn khắc tên tự hiệu không?
- Thanh Long! Đọc truyện tại TruyenLau.com
- Mời vào trong!
Tiểu nhị nói xong, lại cảnh giác nhìn một lần nữa, rồi dẫn Lâm Phong vào hậu viện.
Đến cửa của đại sảnh hậu viện, tiểu nhị cao giọng hô: - Chưởng quầy, có vị khách này yêu cầu đặt làm thanh kiếm Thiên long bốn tấc.
Hô xong, cũng không đợi bên trong đáp lại, trực tiếp khẽ vươn tay: Website TruyenLau.com
- Khách quan, mời ngài mời vào trong!
Lâm Phong ngay cả nhìn cũng không nhìn, đi thẳng vào trong. Vừa bước vào, tiểu nhị đã đóng cửa ngoài lại.
Hai bên đại sảnh, bốn người mặc áo xanh đi ra, đứng ở bốn góc, vây quanh Lâm Phong ở giữa. Lúc này, từ sau sảnh trong có một lão áo hoa đi ra, ánh mắt uy nghiêm nhìn Lâm Phong. Đọc truyện tại TruyenLau.com
- Các hạ hơi lạ mặt? Không biết vì sao phải giả mạo Vệ sĩ Thanh Long? Lão già trầm giọng nói. Nói xong, lão ngồi ở ghế Thái sư.
Lâm Phong tháo mu mêm xuống, sờ mặt nạ để lộ ra mặt thật: - Mục Kỳ, cả ta mà ngươi cũng không nhận ra sao?
Lão già nhìn gương mặt già nua của Lâm Phong, giật mình đứng lên: - Lâm... Lâm đại nhân, sao lại là ngài.
Lão già nói xong, bỗng nhiên quỳ một chân trên đất: - Thuộc hạ Mục Kỳ, tham kiến Lâm đại nhân.
Bốn gã thanh niên mặc áo xanh thấy vậy liền đồng loạt quỳ một chân trên đất, cúi đầu vô cùng kính trọng.
- Mục Kỳ, đứng lên đi, tất cả đứng lên, ta bây giờ không phải là cái gì đại nhân, chẳng qua là một thảo dân mà thôi.
- Lâm đại nhân, trong mắt hộ vệ Niêm Can chúng tôi, ngài mãi mãi là đại nhân của chúng tôi.
Mục Kỳ kích động nói.
Lâm Phong đã sáu bảy mươi rồi, Mục Kỳ mới năm mươi, năm đó là Lâm Phong đem y mang vào Niêm Can Xử, bồi dưỡng trở thành một hộ vệ Thanh Long.
Lâm Phong thoáng nhìn cấp dưới cũ của mình, ha ha cười, nói: - Mục Kỳ, xem ra bây giờ ngươi giữ chức vị quan trọng của Chu Tước rồi. Không tệ không tệ, ngươi đúng là có năng lực này. Lâm Phong khen một câu.
Hoàng cung Niêm Can Xử chia làm Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ bốn bộ phận, Thanh long đứng đầu, chuyên bảo vệ Hoàng thượng. Bạch Hổ phụ trách giám sát quân chính văn võ đại thần, Chu Tước phụ trách truyền tin tức, Huyền Vũ ẩn núp trong dân gian tập hợp tình báo.
Mục Kỳ vội vàng nhường ghế chủ cho Lâm Phong, khẽ vẫy tay kêu bốn thanh niên áo xanh lui ra.
- Lâm đại nhân, năm đó ngài để lại một phong thư rồi ra đi không từ giã, tiên hoàng và đương kim Thánh Thượng đều rất nhớ ngài. Không biết đại nhân lần này đến, có phải là muốn trở về Niêm Can Xử?
- Ha ha, già rồi, không có ý định đó. Mục Kỳ, hộ vệ Thanh Long bây giờ là ai đứng đầu? Lâm Phong hỏi.
- Là Vệ Triển đại nhân.
- Hả? Vệ Triển đã là Thanh Long Sứ rồi hả? Năm đó y chỉ có xếp thứ tư, chẳng lẽ nói lão tam Bạch Hổ giống như ta, đã rút lui rồi ư? Lâm Phong cảm thấy kỳ lạ hỏi.
Mục Kỳ trên mặt thất vọng: - Lâm đại nhân có điều không biết, mười ba năm trước, nhị đương gia và tam đương gia đến nước Đương Vân chấp hành nhiệm vụ, họ thất thủ... hi sinh cho tổ quốc rồi.
Lâm Phong thân thể khẽ động, anh em họ năm đó có mối quan hệ rất tốt, không ngờ là người xưa đã ra đi.
- Ôi! Đây là chức trách hộ vệ Thanh Long, không có gì phải thương cảm. Qua mấy năm nữa, ta và các huynh ấy cũng phải gặp mặt nhau rồi.
Lâm Phong dừng lại chút, nói tiếp: - Mục Kỳ, xin ngươi chuyển cáo với Vệ Triển, cứ nói Lâm Phong cầu y một chuyện!
Trong hậu viện lò rèn, Lâm Phong và cấp dưới cũ của Niêm Can Xử bí mật trò chuyện với nhau, chuyện lão nhắn nhủ chính là vì Chu Thiên Gáng. Mà Chu đại quan nhân lúc này đã nghênh ngang tới Quốc Tử Giám.
Quản gia a Phúc sau khi giúp báo tin xong thì rời khỏi Quốc Tử Giám. Chu Thiên Giáng được một vị học chính dẫn tới học đường. Có chút không giống với tưởng tượng của Chu Thiên Giáng, "lớp học" này vốn không yên lặng, mà vô cùng náo nhiệt. Có lẽ nguyên nhân là ngày đầu tiên đầu xuân vào học, mọi người chào hỏi nhau thân thiết.
Chu Thiên Giáng cũng không biết ai, kiếm một góc nào đó ngồi xuống. Ở trong những nơi như thế này, ngồi ở phía sau vô cùng thoải mái, ai cũng không chú ý mình.
Chu đại quan nhân vừa mới ngồi xuống, đã nghe một mùi thơm, hai nữ nhân khoan thai bước tới. Chu Thiên Giáng vừa nhìn không ngờ lại gặp phải người quen cũ.
- Ngọc Cách Cách, người cũng học ở đây à. Chu Thiên Giáng vội đứng lên, khách khí nói.
- Chu công tử, Dĩnh Nhi tỷ tỷ sớm đã nghe nói huynh đến Quốc Tử Giám, tôi còn tưởng tỷ ấy nói đùa. Ngọc Cách Cách nói xong, nói với một cô gái bên cạnh: - Nguyệt Hân tỷ tỷ, đây chính là vi Chu công tử mà muội nói.
- Muội nói đây chính là Chu Thiên Giáng đã làm thơ sao? Cô gái bên cạnh Ngọc Cách Cách hỏi với vẻ lạnh lùng, cao ngạo.
Chu Thiên Giáng xem thường nhất loại con gái tự cho là nhất này, làm ra vẻ giống như nhân dân toàn thế giới đều coi trọng cô ta vậy.
- Ta nói cô nương, thật ra cô cười một chút sẽ đẹp hơn đó, đừng có đưa cái mặt như là tôi thiếu nợ cô vậy. Cô xem Ngọc Cách Cách tốt không, người vừa đẹp cười cũng tươi. Chu Thiên Giáng sẵn tiện nịnh bợ Ngọc Cách Cách. Cha người ta là vương gia, Chu Thiên Giáng cũng biết xem người mà nói chuyện mà.
Ngọc Cách Cách được khen mặt đỏ lên, ngại ngùng cúi đầu. Cô gái kia hừ lạnh một tiếng, còn chưa mở miệng, liền nhìn một gã đàn ông đứng bên cạnh, cao ngạo chỉ vào Chu Thiên Giáng nói: - Tiểu tử, ngươi dám nói với thất công chúa như vậy hả, có phải là muốn chết không?
- Chương 1-1: Tay săn ảnh tội nghiệp (1)
- Chương 1-2: Tay săn ảnh tội nghiệp (2)
- Chương 2: Chạy bán mạng
- Chương 3: Vào phủ tướng quân (1)
- Chương 4: Tướng quân về phủ (1)
- Chương 5-1: Cải trang vi hành (1)
- Chương 5-2: Cải trang vi hành (2)
- Chương 6-1: Thư đồng nhận lệnh (1)
- Chương 6-2: Thư đồng nhận lệnh (2)
- Chương 7-1: Đại náo Quốc Tử Giám (1)
- Chương 7-2: Đại náo Quốc Tử Giám (2)
- Chương 8: Đánh vào Tông nhân phủ
- Chương 9-1: Thông đồng bịa đặt lời khai (1)
- Chương 9-2: Thông đồng bịa đặt lời khai (2)
- Chương 10-1: Hành hình bằng gậy đánh tới chết (1)
- Chương 10-2: Hành hình bằng gậy đánh tới chết (2)
- Chương 11: Tập kết trước Triều Đường
- Chương 12: Đối biện
- Chương 13: Ân sư lớn nhất
- Chương 14: Lôi kéo
- Chương 15: Thân phận thay đổi
- Chương 16-1: Niêm Can Xử ra mặt (1)
- Chương 16-2: Niêm Can Xử ra mặt (2)
- Chương 17-1: Quần ẩu (1)
- Chương 17-2: Quần ẩu (2)
- Chương 18-1: Tĩnh Vương tiến cử hiền tài (1)
- Chương 18-2: Tĩnh Vương tiến cử hiền tài (2)
- Chương 19: Vương gia nổi giận
- Chương 20-1: Chu đại quan nhân rời kinh (1)
- Chương 20-2: Chu đại quan nhân rời kinh (2)
- Chương 21-1: Đến Thục Thiên thành
- Chương 21-2: Đến Thục Thiên thành (2)
- Chương 22-1: Giao tranh trong phủ nha (1)
- Chương 22-2: Giao tranh trong phủ nha (2)
- Chương 23: Đánh Tứ Hoàng tử
- Chương 24-1: Nhược điểm (1)
- Chương 24-2: Nhược điểm (2)
- Chương 25-1: Làm lớn chuyện (1)
- Chương 25-2: Làm lớn chuyện (2)
- Chương 26-1: Đấu tranh với quan phủ (1)
- Chương 26-2: Đấu tranh với quan phủ (2)
- Chương 27: Kinh thành cầu cứu
- Chương 28-1: Bão táp cung đình (1)
- Chương 28-2: Bão táp cung đình (2)
- Chương 29: Âm mưu
- Chương 30-1: Đột phá vòng vây (1)
- Chương 30-2: Đột phá vòng vây (2)
- Chương 31-1: Mệnh lệnh kì lạ (1)
- Chương 31-2: Mệnh lệnh kì lạ (2)
- Chương 32: Truy kích trong đêm
- Chương 33: Lần đầu nắm binh quyền
- Chương 34-1: Thành lập đội quân mới (1)
- Chương 34-2: Thành lập đội quân mới (2)
- Chương 35-1: Đại kế công thành (1)
- Chương 35-2: Đại kế công thành (2)
- Chương 36-1: Lập uy (1)
- Chương 36-2: Lập uy (2)
- Chương 37: Tiếng trống trận
- Chương 38-1: Tiêu diệt thành trì (1)
- Chương 38-2: Tiêu diệt thành trì (2)
- Chương 39: Tin vui
- Chương 40-1: Sống sót từ chỗ chết (1)
- Chương 40-2: Sống sót từ chỗ chết (2)
- Chương 41: Chiến tướng truyền kỳ
- Chương 42-1: Thả người (1)
- Chương 42-2: Thả người (2)
- Chương 43: Buồn vui lẫn lộn
- Chương 44-1: Lo lắng của Tĩnh Vương (1)
- Chương 44-2: Lo lắng của Tĩnh Vương (2)
- Chương 45: Lần chạy nước rút cuối cùng
- Chương 46: Phụ tử nghênh chiến
- Chương 47-1: Uy phong bát diện (1)
- Chương 47-2: Uy phong bát diện (2)
- Chương 48: Phong thưởng trước điện
- Chương 49: Vật bảo mệnh
- Chương 50-1: Dư nghiệt sót lại (1)
- Chương 50-2: Dư nghiệt sót lại (2)
- Chương 51: Bắt cóc Quách Dĩnh
- Chương 52: Lấy thân mạo hiểm
- Chương 53-1: Đồn khắp bốn phía (1)
- Chương 53-2: Đồn khắp bốn phía (2)
- Chương 54: Thẩm vấn tàn độc
- Chương 55: Cuộc chiến phân tán
- Chương 56: Tráng sĩ mất hồn
- Chương 57: Độc chiến với Hồng Sơn
- Chương 58: Tự mình dạy dỗ
- Chương 59: Mất cơ hội
- Chương 60-1: Tĩnh Vương thăm hỏi (1)
- Chương 60-2: Tĩnh Vương thăm hỏi (1)
- Chương 61-1: Kế cự địch (1)
- Chương 61-2: Kế cự địch (2)
- Chương 62: Tĩnh Vương tức giận
- Chương 63-1: Đại náo Chu môn (1)
- Chương 63-2: Đại náo Chu môn (2)
- Chương 64-1: Tình chân ý thiết (1)
- Chương 64-2: Tình chân ý thiết (2)
- Chương 65: Chỉ hôn sai chỗ
- Chương 66: Giành giật
- Chương 67-1: Nỗi nhục của quan viên (1)
- Chương 67-2: Nỗi nhục của quan viên (2)
- Chương 68: Quỳ gián
- Chương 69-1: Tới nhà gây chuyện (1)
- Chương 69-2: Tới nhà gây chuyện (2)
- Chương 70: Ván bài
- Chương 71: Hảo tâm khuyên nhủ
- Chương 72: Trốn tránh không gặp
- Chương 73-1: Phản kích (1)
- Chương 73-2: Phản kích (2)
- Chương 74: Thúc ép
- Chương 75: Điều tra thủ phạm
- Chương 76: Rút dây động rừng
- Chương 77-1: Người sau bức màn (1)
- Chương 77-2: Người sau bức màn (2)
- Chương 78
- Chương 79: Hẹn nhau ở Vọng Ba đình
- Chương 80: Đấu tâm cơ
- Chương 81-1: Thẳng thắn (1)
- Chương 81-2: Thẳng thắn (2)
- Chương 82: Chủ của hậu cung
- Chương 83: Thưởng phạt
- Chương 84: Điều kiện và quyền lợi
- Chương 85-1: Ồ ạt kéo đến (1)
- Chương 85-2: Ồ ạt kéo đến (2)
- Chương 86: Thời hạn ba ngày
- Chương 87-1: Chính lệnh đáo hạn (1)
- Chương 87-2: Chính lệnh đáo hạn (2)
- Chương 88: Kháng lệnh
- Chương 89: Thiên tử tế tổ
- Chương 90-1: Thường Võ gặp nạn (1)
- Chương 90-2: Thường Võ gặp nạn (2)
- Chương 91: Công hàm chiến thư
- Chương 92-1: Kim bài đối thánh lệnh (1)
- Chương 92-2: Kim bài đối thánh lệnh (2)
- Chương 93-1: Mũi tên trong đêm tối (1)
- Chương 93-2: Mũi tên trong đêm tối (2)
- Chương 94: Đêm không ngủ
- Chương 95: Đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi
- Chương 96: Khuyên bảo
- Chương 97: Đánh chó động chủ
- Chương 98: Hoàng hậu xuất cung
- Chương 99-1: Lấy mạng đổi mạng (1)
- Chương 99-2: Lấy mạng đổi mạng (2)
- Chương 100: Để lộ
- Chương 101: Cáo trạng ở ngự tiền
- Chương 102-1: Rốt cuộc tin ai (1)
- Chương 102-2: Rốt cuộc tin ai (2)
- Chương 103: Vây khốn Chu phủ
- Chương 104-1: Bắt cóc (1)
- Chương 104-2: Bắt cóc (2)
- Chương 105: Khổ hình bức cung
- Chương 106-1: Kế độc của Huyền Nhạc (1)
- Chương 106-2: Kế độc của Huyền Nhạc (2)
- Chương 107: Ôm cây đợi thỏ
- Chương 108-1: Hồng y nữ tử (1)
- Chương 108-2: Hồng y nữ tử (2)
- Chương 109-1: Bá chủ Bành thành (1)
- Chương 109-2: Bá chủ Bành thành (2)
- Chương 110: Thành toàn cho người
- Chương 111-1: Bao vây Ngân Lâu (1)
- Chương 111-2: Bao vây Ngân Lâu (2)
- Chương 112: Tuồng kịch đặc sắc
- Chương 113-1: Nhận thân (1)
- Chương 113-2: Nhận thân (2)
- Chương 114: Bạch y đại náo
- Chương 115: Tội chứng của Phủ doãn
- Chương 116-1: Chấn động thân hào (1)
- Chương 116-2: Chấn động thân hào (2)
- Chương 117: Một ý niệm thiện
- Chương 118: Cạm bẫy
- Chương 119: Thiên la địa võng
- Chương 120-1: Trốn đêm (1)
- Chương 120-2: Trốn đêm (2)
- Chương 121: Vô cùng bi thương
- Chương 122-1: Dụ rắn ra khỏi hang (1)
- Chương 122-2: Dụ rắn ra khỏi hang (2)
- Chương 123-1: Hoa lê lửa ban đêm (1)
- Chương 123-2: Hoa lê lửa ban đêm (2)
- Chương 124-1: Mật lệnh kinh thành (1)
- Chương 124-2: Mật lệnh kinh thành (2)
- Chương 125: Lo lắng của Tĩnh Vương
- Chương 126: Kinh thành ngầm thay đổi (1)
- Chương 126-2: Kinh thành ngầm thay đổi (2)
- Chương 127: Mọi việc đã sẵn sàng
- Chương 128-1: Long nhan vui mừng (1)
- Chương 128-2: Long nhan vui mừng (2)
- Chương 129: Lộ dấu vết
- Chương 130-1: Khiếp sợ (1)
- Chương 130-2: Khiếp sợ (2)
- Chương 131: Những “tử sĩ” bí mật
- Chương 132-1: Tam Hoàng tử lo lắng (1)
- Chương 132-2: Tam Hoàng tử lo lắng (2)
- Chương 133: Một lời hoạch tội
- Chương 134-1: Hò hét trong xe chở tù (1)
- Chương 134-2: Hò hét trong xe chở tù (2)
- Chương 135: Tùy cơ ứng biến
- Chương 136: Kế của Quỷ Y
- Chương 137-1: Ai mưu phản (1)
- Chương 137-2: Ai mưu phản (2)
- Chương 138: Lo lắng
- Chương 139: Hỏng chuyện của ta
- Chương 140: Thoát khỏi vòng vây (2)
- Chương 141: Bắc phạt
- Chương 142-1: Bắc phạt - Trận chiến đầu tiên (1)
- Chương 142-2: Bắc phạt - Trận chiến đầu tiên (2)
- Chương 143: Đại Ngưu xuất thủ
- Chương 144: Gặp cố nhân trong cung
- Chương 145-1: Bức ép Tĩnh Vương (1)
- Chương 145-2: Bức ép Tĩnh Vương (2)
- Chương 146: Lão tướng xuất chiến
- Chương 147: Mật ngữ chiến trường
- Chương 148-1: Cướp giết
- Chương 148-2: Cướp giết
- Chương 149-1: Luận thắng thua (1)
- Chương 149-2: Luận thắng thua (2)
- Chương 150: Quyết chiến kinh thành
- Chương 151-1: Mật chỉ (1)
- Chương 151-2: Mật chỉ (2)
- Chương 152: Hành động điên cuồng
- Chương 153-1: Cứu viện (1)
- Chương 153-2: Cứu viện (2)
- Chương 154: Bao vây hoàng cung
- Chương 155: Hai mật chỉ
- Chương 156: Điều kiện
- Chương 157-1: Trọng lễ nghênh đón (1)
- Chương 157-2: Trọng lễ nghênh đón (2)
- Chương 158: Phủng sát
- Chương 159-1: Thiếu một người (1)
- Chương 159-2: Thiếu một người (2)
- Chương 160: Thánh lệnh của Thành Hoàng
- Chương 161: Quân lệnh như sơn
- Chương 162: Cuộc tụ họp trong phủ
- Chương 163-1: Hình Bộ mở thẩm (1)
- Chương 163-2: Hình Bộ mở thẩm (2)
- Chương 164: Xử án công bằng
- Chương 165-1: Quần thần sục sôi (1)
- Chương 165-2: Quần thần sục sôi (2)
- Chương 166: Hỗn chiến
- Chương 167-1: Mượn lực đẩy lực (1)
- Chương 167-2: Mượn lực đẩy lực (2)
- Chương 168: Hiểu rõ trong lòng
- Chương 169-1: Đóng cửa tạo pháo (1)
- Chương 169-2: Đóng cửa tạo pháo (2)
- Chương 170: Điều kiện
- Chương 171-1: Sai lầm vô ý (1)
- Chương 171-2: Sai lầm vô ý (2)
- Chương 172: Mầm mống thù hận
- Chương 173: Bắn chết
- Chương 174: Xuất quan
- Chương 175: Đều tại sắt tinh gây ra cả
- Chương 176-1: Lễ vật đặc biệt (1)
- Chương 176-2: Lễ vật đặc biệt (2)
- Chương 177-1: Lần đầu đến Thiên Thanh (1)
- Chương 177-2: Lần đầu đến Thiên Thanh (2)
- Chương 178: Da Luật Đại tiểu thư
- Chương 179-1: Bé mập nhanh trí (1)
- Chương 179-2: Bé mập nhanh trí (2)
- Chương 180: Hỗn chiến trong thư phòng
- Chương 181-1: Điều kiện chiến thắng (1)
- Chương 181-2: Điều kiện chiến thắng (2)
- Chương 182-1: Gặp gỡ (1)
- Chương 182-2: Gặp gỡ (2)
- Chương 183: Đô thành Thiên Thanh
- Chương 184-1: Chiêm Hãn Ô tộc (1)
- Chương 184-2: Chiêm Hãn Ô tộc (2)
- Chương 185: Phá vỡ cục diện bế tắc
- Chương 186: Một cuộc lừa đảo
- Chương 187-1: Cước lực trước trận (1)
- Chương 187-2: Cước lực trước trận (2)
- Chương 188-1: Đoạt quyền (1)
- Chương 188-2: Đoạt quyền (2)
- Chương 189: Đột nhập
- Chương 190-1: Phá xe giết người (1)
- Chương 190-2: Phá xe giết người (2)
- Chương 191: Càn khôn xoay chuyển
- Chương 192: Kinh ngạc bất ngờ
- Chương 193-1: Đại chiến (1)
- Chương 193-2: Đại chiến (2)
- Chương 194: Chiêm Linh nổi giận
- Chương 195: Tiếng kèn tử vong
- Chương 196: Bao vây Chiêm Linh (1)
- Chương 197: Binh hợp một chỗ
- Chương 198-1: Trâm cài của Chiêm Linh (1) .
- Chương 198-2: Trâm cài của Chiêm Linh (2)
- Chương 199: Một mình xông vào quân trướng
- Chương 200-1: Nghênh chiến (1)
- Chương 200-2: Nghênh chiến (2)
- Chương 201: Gặp nhau trên thảo nguyên
- Chương 202-1: Phá vỡ cửa phòng (1)
- Chương 202-2: Phá vỡ cửa phòng (2)
- Chương 203: Gấp rút đàm phán
- Chương 204-1: Bày tỏ thái độ (1)
- Chương 204-2: Bày tỏ thái độ (2)
- Chương 205: Bức cung thảo nguyên
- Chương 206-1: Ham muốn trên thảo nguyên (1)
- Chương 206-2: Ham muốn trên thảo nguyên (2)
- Chương 207: Kẻ chủ mưu
- Chương 208-1: Bị người ức hiếp (1)
- Chương 208-2: Bị người ức hiếp (2)
- Chương 209-1: Cuộc chiến không thể thua (1)
- Chương 209-2: Cuộc chiến không thể thua (2)
- Chương 210: Lại đến Vương Đô Thành
- Chương 211-1: Thông báo (1)
- Chương 211-2: Thông báo (2)
- Chương 212: Vây giết Chu Thiên Giáng
- Chương 213: Điều kiện
- Chương 214-1: Sứ thần hòa đàm (1)
- Chương 214-2: Sứ thần hòa đàm (2)
- Chương 215: Giới hạn thấp nhất
- Chương 216: Gặp lại thuộc hạ cũ
- Chương 217-1: Hỉ sự (1)
- Chương 217-2: Hỉ sự (2)
- Chương 218: Thay đổi dự tính ban đầu
- Chương 219: Sư Tử lĩnh (1)
- Chương 220: Tiết lộ
- Chương 221: Ác ý hãm hại
- Chương 222-1: Ứng biến (1)
- Chương 222-2: Ứng biến (2)
Thiên Giáng Đại Vận
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.