Đại Ngưu nói không đánh nữa liền dừng luôn, quay ngựa bỏ chạy. Tĩnh Vương mệt thở không ra hơi, cắm Nhạn Linh đạo xuống đất rồi không ngừng há mồm th* d*c.
Cao Dũng vừa thấy vậy thì chĩa trường mâu trong tay:
– Mọi người nghe lệnh…đuổi giết cùng bổn tướng!
Cao Dũng ra lệnh một tiếng rồi dẫn đầu xông ra ngoài.
Bốn gã thân binh “bảo vệ” Tĩnh Vương trèo lên ngựa, Tĩnh Vương biết trên danh nghĩa thì những người này bảo vệ mình nhưng thực ra là giám thị nhất cử nhất động của mình.
Cao Dũng suất lĩnh đại quân truy sát ba trăm dặm, đến khi giết được mười mấy quân tốt bị tụt lại phía sau mới thôi. Tĩnh Vương suất lĩnh đại quân “chiến thắng trở về”, Huyền Minh đích thân đứng ở cổng thành nghênh đón. Đối với Thủ Bị kinh thành mà nói, bất kể là giả hay thật nhưng cuối cùng cũng thắng được một trận.
– Tĩnh Vương thúc, chất nhi mừng ngài đại thắng trở về, đêm nay bổn soái phải khao thưởng ba quân để chúc mừng Tĩnh Vương.
Huyền Minh nhìn Tĩnh Vương, lộ ra nụ cười khi đạt được âm mưu.
– Hừ, mọi người nghe đây, từ nay về sau, bổn vương và tên Đại Ngưu kia không đội trời chung.
Tĩnh Vương nói xong, không chào hỏi lời nào mà thúc ngựa về thẳng doanh trướng của mình.
Hai mươi dặm ngoài kinh thành, bảy Thiên tổng đang đứng trong đại trướng của Chu Thiên Giáng, Chu đại quan nhân bảo bọn họ từng người một nói, nói càng chi tiết càng tốt.
– Đại nhân, bọn ta chỉ biết được chừng ấy, dù sao thì Tĩnh Vương cũng suýt bị một côn của Ngưu tướng quân nện chết. Đây là sự thực.
Một gã Thiên tổng thẳng cổ nói.
TruyenLau.com
– Đừng nói vớ vẩn, côn đó của lão tử căn bản không hề dụng kình, lão già kia ngã ngựa là do tuổi cao sức yếu đó chứ, liên quan gì đến ta?
Đại Ngưu quay đầu trừng mắt với gã Thiên tổng kia một cái.
Chu Thiên Giáng sắc mặt bình tĩnh, khoát tay sao:
TruyenLau.com
– Mọi người lui xuống trước đi.
Mấy gã Thiên tổng kia ôm quyền cáo lui, mấy người đó vừa ra khỏi đại trướng thì Chu Thiên Giáng nói luôn:
– Người đâu, buông màn trướng xuống, bất cứ ai cũng không được lại gần.
Màn trướng vừa được buông xuống thì Chu đại quan nhân vừa rồi còn rất bình tĩnh đã nhe răng trợn mắt chạy đến đá cho Đại Ngưu mấy cái.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
– Má nó, nhạc phụ của lão tử mà ngươi cũng dám đánh, nếu nhỡ xảy ra chuyện gì thì xem ta xử lý ngươi thế nào.
Chu Thiên Giáng trừng mắt nhìn Đại Ngưu, hắn rõ hơn ai hết một côn kia vào đầu kia của Đại Ngưu đáng sợ cỡ nào, chính hắn cũng suýt bị cậu ta nện cho gãy cổ rồi.
Chu Thiên Giáng phát tiết xong thì lại quay về ngồi trên soái án:
– Tiểu tử ngươi nghĩ lại cho kĩ đi, rốt cuộc Tĩnh Vương nói với ngươi những gì?
Chu Thiên Giáng đương nhiên cũng không tin Tĩnh Vương a dua tạo phản, hắn cảm thấy những lời Tĩnh Vương nói với Đại Ngưu chắc chắn có một số thông tin quan trọng muốn tiết lộ cho hắn, nhưng tên Đại Ngưu này cứ câm như hến, căn bản cũng không nghe được rõ.
– Đại nhân, lúc ấy Tĩnh Vương chém rất mãnh liệt, ta chỉ nghe thấy tiếng sắt chạm vào nhau, giọng ông ta lại nhỏ, sao ta nhớ được chứ?
– Má nó, giọng của ngươi lớn ngoài việc chửi đổng ra thì còn dùng làm gì hả? Nếu như tất cả mọi người đều nghe thấy thì còn gọi gì là bí mật nữa, nghĩ cho kĩ đi, nếu không nghĩ ra được thì cấm ăn cơm ba ngày.
Chu Thiên Giáng tức đến mức miệng đắng lưỡi khô, bưng cái bát lên uống mấy ngụm nước.
– Đại nhân, ta nhớ ra rồi, hình như lúc đó Tĩnh Vương có nói…Ngọc Nhi…bị bức tử rồi.
Vốn Đại Ngưu không muốn nói chuyện “đau lòng” này cho Chu Thiên Giáng biết nhưng đây là câu duy nhất mà cậu ta nghe thấy.
– Phụt!
Chu Thiên Giáng sặc nước phun ra ngoài, đứng bật dậy. Chu Thiên Giáng nhìn Đại Ngưu ngẩn ra nửa ngày, sắc mặt trở nên trắng bệch. Hắn biết Đại Ngưu tuyệt đối sẽ không dám lừa mình chứ đừng nói đến việc lôi chuyện này ra nói đùa.
“Choang” – cái bát trong tay Chu Thiên Giáng rơi xuống vỡ tan, thân thể lảo đảo hai cái, ánh mắt nhìn Đại Ngưu chằm chằm.
– Bức tử Ngọc Nhi của ta? Tĩnh Vương nói vậy thật sao?
Hai mắt Chu Thiên Giáng đỏ ngầu trừng lên nhìn Đại Ngưu.
– Đại…đại nhân, dù sao thì ta cũng nghe thấy ông ta nói vậy mà.
Đại Ngưu khiếp đảm nhìn Chu Thiên Giáng.
Chu Thiên Giáng gầm lên một tiếng như bị điên, dường như muốn gào hết lục phủ ngũ tạng ra, gào xong thì hắn hét ra bên ngoài.
– Người đâu, gióng trống khua chiêng tập hợp toàn bộ cho ta! Hôm nay lão tử phải tàn sát toàn bộ dân chúng trong thành!
Mấy người Chu Nhất, Hạ Thanh đều ở đại doanh của mình, đột nhiên nghe thấy tiếng trống trận dồn dập thì vội vã chạy ra khỏi đại trướng. Hành quân đánh giặc, cờ có cờ hiệu, trống có trống lệnh, những tiết tấu khác nhau thể hiện những mệnh lệnh khác nhau. Tiếng trống dồn dập thế này trừ phi là trước khi xảy ra đại chiến hoặc có tình hình đột ngột xảy ra mới gõ.
Mấy người Chu Nhất, Hạ Thanh và Chu Nhị, Chu Tứ không dám chậm trễ, vội tập kết binh mã rồi dẫn đội của mình đến tập hợp thành hàng trước đại doanh của chủ soái.
Mấy người Chu Nhất bước vào đại trướng của chủ soái, Đại Ngưu thành thực ôm thiết côn đứng một bên như mèo nằm ổ mà Chu đại quan nhân của bọn họ đang khóc lóc như cô vợ vừa bị bắt nạt, nước mắt nước mũi giàn giụa, hai mắt sưng như quả đào.
– Đại nhân…có…có chuyện gì vậy?
Mấy người Chu Tứ hoảng sợ.
Chu Thiên Giáng vô cùng bi phẫn, vừa thấy các huynh đệ đã đến đông đủ thì tức giận đứng dậy.
– Các huynh đệ, nếu như mọi người còn là bằng hữu với nhau thì hôm nay đi công thành với ta. Cho dù có tử trận thì lão tử cũng phải chém giết cho sướng. Chu Nhị, lập tức truyền lệnh cho nhân mã ngầm trong thành, lập tức đốt thành cướp bóc toàn thành cho lão tử, chỉ cần có thể vào được kinh thành thì lão tử phải khiến tất cả mọi người trong hoàng cung cùng chôn.
Chu Thiên Giáng khàn giọng hét to.
Mấy người Chu Nhất kinh ngạc nhìn Chu Thiên Giáng, không hiểu có chuyện gì xảy ra khiến Chu đại quan nhân cởi mở tiêu sái tức giận thế này.
– Đại nhân, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngài nói cho rõ ràng đi.
Chu Nhị khiếp sợ nhìn Chu Thiên Giáng, anh ta cảm thấy hôm nay Chu đại quan nhân có chút kỳ lạ.
– Chết rồi, Ngọc Nhi của ta bị chúng bức tử rồi.
Chu Thiên Giáng nói xong lại khóc ầm lên.
Chu Thiên Giáng tự nhận bản thân không phải là anh hùng, hắn là người trọng tình cảm, lúc nên khóc thì sẽ khóc, lúc cần cười thì sẽ cười. Chu đại quan nhân như một con mẹ bán rau bị quản thành đạp đổ quầy hàng, vừa khóc lóc vừa kể lể ngọn nguồn. Nói đến chỗ đau lòng còn nghẹn ngào suýt nữa nói không thành lời.
Mấy người Chu Nhất trong lòng đều cả kinh, nếu như vậy thật thì e là không ai ngăn được sự điên cuồng của Chu Thiên Giáng mất. Hôm nay Đại Ngưu suất binh đi khiêu chiến, không ai ngờ rằng trong thành sẽ xuất chiến thật. Mấy người Chu Nhất đều dẫn quân chế tạo xe bắn đá và công cụ đại hình, không rõ về trận chiến giữa Tĩnh Vương và Đại Ngưu.
Biết Tĩnh Vương thay Huyền Minh xuất chiến thì ai cũng kinh ngạc, nhưng người trong cuộc u mê, người ngoài cuộc lại tỉnh táo, mấy người Chu Nhất vừa nghe xong lập tức phát hiện ra vấn đề trong đó.
– Đại nhân, không đúng rồi, nếu như Ngọc Cách Cách bị bức tử thật thì tại sao Tĩnh Vương thiên tuế còn tâm trạng mà xuất chiến chứ? Với sự sủng ái của Tĩnh Vương đối với Ngọc Cách Cách, ông ta không khóc đến chết mới lạ đó.
Chu Nhất nghi hoặc nói.
– Đúng vậy, trừ phi Tĩnh Vương bị điên rồi, nếu không chuyện lớn như vậy mà sao ông ấy vẫn còn ra thành đại chiến với Đại Ngưu chứ?
Hạ Thanh cũng nói theo.
Chu Thiên Giáng ngẩn ra, lúc nãy hắn bị tin tức này đả kích cho có chút mơ hồ, vừa nghe Chu Nhất nói vậy thì Chu Thiên Giáng cũng cảm thấy không hợp với lẽ thường.
Chu Thiên Giáng lấy ống tay áo lau nước mũi:
– Đại Ngưu, tiểu tử ngươi lại đây, nói thật cho lão tử biết có phải ngươi nghe thấy Tĩnh Vương nói những lời này không?
Đại Ngưu căng thẳng nuốt nước miếng:
– Đại nhân…hình như Tĩnh Vương có nói như vậy. Dù sao thì ông ta cũng lải nhải nửa ngày, ta bảo ông ta nói to lên ông ta còn mắng chửi. Ta thấy Tĩnh Vương chắc chắn là đau lòng phát điên rồi.
Đại Ngưu tự tìm lý do cho mình.
Lúc này Chu Thiên Giáng mới hồi phục tinh thần, càng suy nghĩ càng thấy không đúng. Lúc nãy bản thân hắn vừa nghe thấy tin Ngọc Nhi bị bức tử đã có chút mất khống chế mà phát điên lên, bây giờ bình tĩnh lại thì trí tuệ của Chu đại quan nhân lập tức lộ ra.
– Má nó, tên Đại Ngưu chết tiệt này, mấy vạn quân này suýt nữa đã bị ngươi hại chết rồi. Cút…cút ra ngoài. Đứng ngoài cửa đại doanh, nói “ta là đồ ngốc” một ngàn lần.
Chu Thiên Giáng chỉ vào Đại Ngưu tức giận mắng.
Chu Thiên Giáng phục hồi lại tinh thần, nhất thời toàn thân đổ mồ hôi lạnh. May là ở đây cách kinh thành hai mươi dặm, nếu như hạ trại ngay cổng thành như bình thường thì e là lúc nãy hắn đã tức giận hạ lệnh công thành rồi. Như vậy không biết sẽ có bao nhiêu quân tốt sẽ chết trong trận công thành này nữa.
Đại Ngưu đáng thương chớp chớp mắt, ôm thiết côn đi ra ngoài. Cậu ta còn làm thật, chạy đến cửa đại doanh rồi cao giọng hô:
– Chu đại nhân là đồ ngốc…Chu đại nhân là đồ ngốc!
Đại Ngưu vừa hô vừa nhớ số, sợ mình lại đếm sai. Chính Đại Ngưu cũng không hiểu tại sao Chu Thiên Giáng lại bảo mình mắng hắn là đồ ngốc.
Trong đại trướng, mấy người Chu Nhất cũng thấy trong lòng thấp thỏm không yên, tin này đối với bọn họ quả là có chút bất ngờ.
- Chương 1-1: Tay săn ảnh tội nghiệp (1)
- Chương 1-2: Tay săn ảnh tội nghiệp (2)
- Chương 2: Chạy bán mạng
- Chương 3: Vào phủ tướng quân (1)
- Chương 4: Tướng quân về phủ (1)
- Chương 5-1: Cải trang vi hành (1)
- Chương 5-2: Cải trang vi hành (2)
- Chương 6-1: Thư đồng nhận lệnh (1)
- Chương 6-2: Thư đồng nhận lệnh (2)
- Chương 7-1: Đại náo Quốc Tử Giám (1)
- Chương 7-2: Đại náo Quốc Tử Giám (2)
- Chương 8: Đánh vào Tông nhân phủ
- Chương 9-1: Thông đồng bịa đặt lời khai (1)
- Chương 9-2: Thông đồng bịa đặt lời khai (2)
- Chương 10-1: Hành hình bằng gậy đánh tới chết (1)
- Chương 10-2: Hành hình bằng gậy đánh tới chết (2)
- Chương 11: Tập kết trước Triều Đường
- Chương 12: Đối biện
- Chương 13: Ân sư lớn nhất
- Chương 14: Lôi kéo
- Chương 15: Thân phận thay đổi
- Chương 16-1: Niêm Can Xử ra mặt (1)
- Chương 16-2: Niêm Can Xử ra mặt (2)
- Chương 17-1: Quần ẩu (1)
- Chương 17-2: Quần ẩu (2)
- Chương 18-1: Tĩnh Vương tiến cử hiền tài (1)
- Chương 18-2: Tĩnh Vương tiến cử hiền tài (2)
- Chương 19: Vương gia nổi giận
- Chương 20-1: Chu đại quan nhân rời kinh (1)
- Chương 20-2: Chu đại quan nhân rời kinh (2)
- Chương 21-1: Đến Thục Thiên thành
- Chương 21-2: Đến Thục Thiên thành (2)
- Chương 22-1: Giao tranh trong phủ nha (1)
- Chương 22-2: Giao tranh trong phủ nha (2)
- Chương 23: Đánh Tứ Hoàng tử
- Chương 24-1: Nhược điểm (1)
- Chương 24-2: Nhược điểm (2)
- Chương 25-1: Làm lớn chuyện (1)
- Chương 25-2: Làm lớn chuyện (2)
- Chương 26-1: Đấu tranh với quan phủ (1)
- Chương 26-2: Đấu tranh với quan phủ (2)
- Chương 27: Kinh thành cầu cứu
- Chương 28-1: Bão táp cung đình (1)
- Chương 28-2: Bão táp cung đình (2)
- Chương 29: Âm mưu
- Chương 30-1: Đột phá vòng vây (1)
- Chương 30-2: Đột phá vòng vây (2)
- Chương 31-1: Mệnh lệnh kì lạ (1)
- Chương 31-2: Mệnh lệnh kì lạ (2)
- Chương 32: Truy kích trong đêm
- Chương 33: Lần đầu nắm binh quyền
- Chương 34-1: Thành lập đội quân mới (1)
- Chương 34-2: Thành lập đội quân mới (2)
- Chương 35-1: Đại kế công thành (1)
- Chương 35-2: Đại kế công thành (2)
- Chương 36-1: Lập uy (1)
- Chương 36-2: Lập uy (2)
- Chương 37: Tiếng trống trận
- Chương 38-1: Tiêu diệt thành trì (1)
- Chương 38-2: Tiêu diệt thành trì (2)
- Chương 39: Tin vui
- Chương 40-1: Sống sót từ chỗ chết (1)
- Chương 40-2: Sống sót từ chỗ chết (2)
- Chương 41: Chiến tướng truyền kỳ
- Chương 42-1: Thả người (1)
- Chương 42-2: Thả người (2)
- Chương 43: Buồn vui lẫn lộn
- Chương 44-1: Lo lắng của Tĩnh Vương (1)
- Chương 44-2: Lo lắng của Tĩnh Vương (2)
- Chương 45: Lần chạy nước rút cuối cùng
- Chương 46: Phụ tử nghênh chiến
- Chương 47-1: Uy phong bát diện (1)
- Chương 47-2: Uy phong bát diện (2)
- Chương 48: Phong thưởng trước điện
- Chương 49: Vật bảo mệnh
- Chương 50-1: Dư nghiệt sót lại (1)
- Chương 50-2: Dư nghiệt sót lại (2)
- Chương 51: Bắt cóc Quách Dĩnh
- Chương 52: Lấy thân mạo hiểm
- Chương 53-1: Đồn khắp bốn phía (1)
- Chương 53-2: Đồn khắp bốn phía (2)
- Chương 54: Thẩm vấn tàn độc
- Chương 55: Cuộc chiến phân tán
- Chương 56: Tráng sĩ mất hồn
- Chương 57: Độc chiến với Hồng Sơn
- Chương 58: Tự mình dạy dỗ
- Chương 59: Mất cơ hội
- Chương 60-1: Tĩnh Vương thăm hỏi (1)
- Chương 60-2: Tĩnh Vương thăm hỏi (1)
- Chương 61-1: Kế cự địch (1)
- Chương 61-2: Kế cự địch (2)
- Chương 62: Tĩnh Vương tức giận
- Chương 63-1: Đại náo Chu môn (1)
- Chương 63-2: Đại náo Chu môn (2)
- Chương 64-1: Tình chân ý thiết (1)
- Chương 64-2: Tình chân ý thiết (2)
- Chương 65: Chỉ hôn sai chỗ
- Chương 66: Giành giật
- Chương 67-1: Nỗi nhục của quan viên (1)
- Chương 67-2: Nỗi nhục của quan viên (2)
- Chương 68: Quỳ gián
- Chương 69-1: Tới nhà gây chuyện (1)
- Chương 69-2: Tới nhà gây chuyện (2)
- Chương 70: Ván bài
- Chương 71: Hảo tâm khuyên nhủ
- Chương 72: Trốn tránh không gặp
- Chương 73-1: Phản kích (1)
- Chương 73-2: Phản kích (2)
- Chương 74: Thúc ép
- Chương 75: Điều tra thủ phạm
- Chương 76: Rút dây động rừng
- Chương 77-1: Người sau bức màn (1)
- Chương 77-2: Người sau bức màn (2)
- Chương 78
- Chương 79: Hẹn nhau ở Vọng Ba đình
- Chương 80: Đấu tâm cơ
- Chương 81-1: Thẳng thắn (1)
- Chương 81-2: Thẳng thắn (2)
- Chương 82: Chủ của hậu cung
- Chương 83: Thưởng phạt
- Chương 84: Điều kiện và quyền lợi
- Chương 85-1: Ồ ạt kéo đến (1)
- Chương 85-2: Ồ ạt kéo đến (2)
- Chương 86: Thời hạn ba ngày
- Chương 87-1: Chính lệnh đáo hạn (1)
- Chương 87-2: Chính lệnh đáo hạn (2)
- Chương 88: Kháng lệnh
- Chương 89: Thiên tử tế tổ
- Chương 90-1: Thường Võ gặp nạn (1)
- Chương 90-2: Thường Võ gặp nạn (2)
- Chương 91: Công hàm chiến thư
- Chương 92-1: Kim bài đối thánh lệnh (1)
- Chương 92-2: Kim bài đối thánh lệnh (2)
- Chương 93-1: Mũi tên trong đêm tối (1)
- Chương 93-2: Mũi tên trong đêm tối (2)
- Chương 94: Đêm không ngủ
- Chương 95: Đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi
- Chương 96: Khuyên bảo
- Chương 97: Đánh chó động chủ
- Chương 98: Hoàng hậu xuất cung
- Chương 99-1: Lấy mạng đổi mạng (1)
- Chương 99-2: Lấy mạng đổi mạng (2)
- Chương 100: Để lộ
- Chương 101: Cáo trạng ở ngự tiền
- Chương 102-1: Rốt cuộc tin ai (1)
- Chương 102-2: Rốt cuộc tin ai (2)
- Chương 103: Vây khốn Chu phủ
- Chương 104-1: Bắt cóc (1)
- Chương 104-2: Bắt cóc (2)
- Chương 105: Khổ hình bức cung
- Chương 106-1: Kế độc của Huyền Nhạc (1)
- Chương 106-2: Kế độc của Huyền Nhạc (2)
- Chương 107: Ôm cây đợi thỏ
- Chương 108-1: Hồng y nữ tử (1)
- Chương 108-2: Hồng y nữ tử (2)
- Chương 109-1: Bá chủ Bành thành (1)
- Chương 109-2: Bá chủ Bành thành (2)
- Chương 110: Thành toàn cho người
- Chương 111-1: Bao vây Ngân Lâu (1)
- Chương 111-2: Bao vây Ngân Lâu (2)
- Chương 112: Tuồng kịch đặc sắc
- Chương 113-1: Nhận thân (1)
- Chương 113-2: Nhận thân (2)
- Chương 114: Bạch y đại náo
- Chương 115: Tội chứng của Phủ doãn
- Chương 116-1: Chấn động thân hào (1)
- Chương 116-2: Chấn động thân hào (2)
- Chương 117: Một ý niệm thiện
- Chương 118: Cạm bẫy
- Chương 119: Thiên la địa võng
- Chương 120-1: Trốn đêm (1)
- Chương 120-2: Trốn đêm (2)
- Chương 121: Vô cùng bi thương
- Chương 122-1: Dụ rắn ra khỏi hang (1)
- Chương 122-2: Dụ rắn ra khỏi hang (2)
- Chương 123-1: Hoa lê lửa ban đêm (1)
- Chương 123-2: Hoa lê lửa ban đêm (2)
- Chương 124-1: Mật lệnh kinh thành (1)
- Chương 124-2: Mật lệnh kinh thành (2)
- Chương 125: Lo lắng của Tĩnh Vương
- Chương 126: Kinh thành ngầm thay đổi (1)
- Chương 126-2: Kinh thành ngầm thay đổi (2)
- Chương 127: Mọi việc đã sẵn sàng
- Chương 128-1: Long nhan vui mừng (1)
- Chương 128-2: Long nhan vui mừng (2)
- Chương 129: Lộ dấu vết
- Chương 130-1: Khiếp sợ (1)
- Chương 130-2: Khiếp sợ (2)
- Chương 131: Những “tử sĩ” bí mật
- Chương 132-1: Tam Hoàng tử lo lắng (1)
- Chương 132-2: Tam Hoàng tử lo lắng (2)
- Chương 133: Một lời hoạch tội
- Chương 134-1: Hò hét trong xe chở tù (1)
- Chương 134-2: Hò hét trong xe chở tù (2)
- Chương 135: Tùy cơ ứng biến
- Chương 136: Kế của Quỷ Y
- Chương 137-1: Ai mưu phản (1)
- Chương 137-2: Ai mưu phản (2)
- Chương 138: Lo lắng
- Chương 139: Hỏng chuyện của ta
- Chương 140: Thoát khỏi vòng vây (2)
- Chương 141: Bắc phạt
- Chương 142-1: Bắc phạt - Trận chiến đầu tiên (1)
- Chương 142-2: Bắc phạt - Trận chiến đầu tiên (2)
- Chương 143: Đại Ngưu xuất thủ
- Chương 144: Gặp cố nhân trong cung
- Chương 145-1: Bức ép Tĩnh Vương (1)
- Chương 145-2: Bức ép Tĩnh Vương (2)
- Chương 146: Lão tướng xuất chiến
- Chương 147: Mật ngữ chiến trường
- Chương 148-1: Cướp giết
- Chương 148-2: Cướp giết
- Chương 149-1: Luận thắng thua (1)
- Chương 149-2: Luận thắng thua (2)
- Chương 150: Quyết chiến kinh thành
- Chương 151-1: Mật chỉ (1)
- Chương 151-2: Mật chỉ (2)
- Chương 152: Hành động điên cuồng
- Chương 153-1: Cứu viện (1)
- Chương 153-2: Cứu viện (2)
- Chương 154: Bao vây hoàng cung
- Chương 155: Hai mật chỉ
- Chương 156: Điều kiện
- Chương 157-1: Trọng lễ nghênh đón (1)
- Chương 157-2: Trọng lễ nghênh đón (2)
- Chương 158: Phủng sát
- Chương 159-1: Thiếu một người (1)
- Chương 159-2: Thiếu một người (2)
- Chương 160: Thánh lệnh của Thành Hoàng
- Chương 161: Quân lệnh như sơn
- Chương 162: Cuộc tụ họp trong phủ
- Chương 163-1: Hình Bộ mở thẩm (1)
- Chương 163-2: Hình Bộ mở thẩm (2)
- Chương 164: Xử án công bằng
- Chương 165-1: Quần thần sục sôi (1)
- Chương 165-2: Quần thần sục sôi (2)
- Chương 166: Hỗn chiến
- Chương 167-1: Mượn lực đẩy lực (1)
- Chương 167-2: Mượn lực đẩy lực (2)
- Chương 168: Hiểu rõ trong lòng
- Chương 169-1: Đóng cửa tạo pháo (1)
- Chương 169-2: Đóng cửa tạo pháo (2)
- Chương 170: Điều kiện
- Chương 171-1: Sai lầm vô ý (1)
- Chương 171-2: Sai lầm vô ý (2)
- Chương 172: Mầm mống thù hận
- Chương 173: Bắn chết
- Chương 174: Xuất quan
- Chương 175: Đều tại sắt tinh gây ra cả
- Chương 176-1: Lễ vật đặc biệt (1)
- Chương 176-2: Lễ vật đặc biệt (2)
- Chương 177-1: Lần đầu đến Thiên Thanh (1)
- Chương 177-2: Lần đầu đến Thiên Thanh (2)
- Chương 178: Da Luật Đại tiểu thư
- Chương 179-1: Bé mập nhanh trí (1)
- Chương 179-2: Bé mập nhanh trí (2)
- Chương 180: Hỗn chiến trong thư phòng
- Chương 181-1: Điều kiện chiến thắng (1)
- Chương 181-2: Điều kiện chiến thắng (2)
- Chương 182-1: Gặp gỡ (1)
- Chương 182-2: Gặp gỡ (2)
- Chương 183: Đô thành Thiên Thanh
- Chương 184-1: Chiêm Hãn Ô tộc (1)
- Chương 184-2: Chiêm Hãn Ô tộc (2)
- Chương 185: Phá vỡ cục diện bế tắc
- Chương 186: Một cuộc lừa đảo
- Chương 187-1: Cước lực trước trận (1)
- Chương 187-2: Cước lực trước trận (2)
- Chương 188-1: Đoạt quyền (1)
- Chương 188-2: Đoạt quyền (2)
- Chương 189: Đột nhập
- Chương 190-1: Phá xe giết người (1)
- Chương 190-2: Phá xe giết người (2)
- Chương 191: Càn khôn xoay chuyển
- Chương 192: Kinh ngạc bất ngờ
- Chương 193-1: Đại chiến (1)
- Chương 193-2: Đại chiến (2)
- Chương 194: Chiêm Linh nổi giận
- Chương 195: Tiếng kèn tử vong
- Chương 196: Bao vây Chiêm Linh (1)
- Chương 197: Binh hợp một chỗ
- Chương 198-1: Trâm cài của Chiêm Linh (1) .
- Chương 198-2: Trâm cài của Chiêm Linh (2)
- Chương 199: Một mình xông vào quân trướng
- Chương 200-1: Nghênh chiến (1)
- Chương 200-2: Nghênh chiến (2)
- Chương 201: Gặp nhau trên thảo nguyên
- Chương 202-1: Phá vỡ cửa phòng (1)
- Chương 202-2: Phá vỡ cửa phòng (2)
- Chương 203: Gấp rút đàm phán
- Chương 204-1: Bày tỏ thái độ (1)
- Chương 204-2: Bày tỏ thái độ (2)
- Chương 205: Bức cung thảo nguyên
- Chương 206-1: Ham muốn trên thảo nguyên (1)
- Chương 206-2: Ham muốn trên thảo nguyên (2)
- Chương 207: Kẻ chủ mưu
- Chương 208-1: Bị người ức hiếp (1)
- Chương 208-2: Bị người ức hiếp (2)
- Chương 209-1: Cuộc chiến không thể thua (1)
- Chương 209-2: Cuộc chiến không thể thua (2)
- Chương 210: Lại đến Vương Đô Thành
- Chương 211-1: Thông báo (1)
- Chương 211-2: Thông báo (2)
- Chương 212: Vây giết Chu Thiên Giáng
- Chương 213: Điều kiện
- Chương 214-1: Sứ thần hòa đàm (1)
- Chương 214-2: Sứ thần hòa đàm (2)
- Chương 215: Giới hạn thấp nhất
- Chương 216: Gặp lại thuộc hạ cũ
- Chương 217-1: Hỉ sự (1)
- Chương 217-2: Hỉ sự (2)
- Chương 218: Thay đổi dự tính ban đầu
- Chương 219: Sư Tử lĩnh (1)
- Chương 220: Tiết lộ
- Chương 221: Ác ý hãm hại
- Chương 222-1: Ứng biến (1)
- Chương 222-2: Ứng biến (2)
Thiên Giáng Đại Vận
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.