- Hoắc Thống lĩnh, theo như tình hình trước mắt, Nhị Điện hạ chỉ có thể cưỡng ép đăng cơ, Dư Da Bình này ta và ngươi phải đánh hạ, nếu không, Thành Võ Hoàng còn sống, thiên hạ sẽ không ai thừa nhận tân Hoàng. Còn về phía Kinh thành, có thể để cho hai vị Hoàng tử tuyên bố tin Thành Võ Hoàng đã chết, nhanh chóng khống chế Tĩnh Vương và Đề đốc cửu môn. Còn đại doanh Trấn Nam chỉ cần khống chế được Quách phủ ở Kinh thành, Quách Thiên Tín này hiếu tâm rất nặng, hơn nữa lại là con một, bức lão không thể không nghe theo lệnh của tân Hoàng. Bên phía Văn Nhữ Hải, Hoắc Thống lĩnh có thể chuyển cáo hai vị Điện hạ, Quốc Cữu gia sẽ lập tức phát binh kiềm chế binh mã đại doanh phương bắc. Đương nhiên, bên Quốc Cữu Gia cũng không thể không xuất lực, hy vọng sau khi tân Hoàng Bệ hạ lên ngôi sẽ đáp ứng cắt thành trì bên ngoài Hổ Khẩu Quan cho Quốc Cữu gia.
Trách Hành tính toán chặt chẽ, muốn lợi dụng được cơ hội khó có này để kiếm được thổ địa và thời gian cho Chu Diên Thiên. Trác Hành suy tính rất sâu xa, cho dù Huyền Xán đăng cơ, triều Đại Phong sẽ vẫn cứ đi xuống. Chỉ cần cho Chu Diên Thiên đủ thời gian để khôi phục binh mã, không ngoài một năm có thể lẻn vào được Hổ Khẩu Quan. Đến khi đó, triều Đại Phong cũng chỉ có thể do Chu Diên Thiên nhất thống thiên hạ.
Hoắc Chấn Sơn không có tâm cơ như Trác Hành, nghe y nói vậy, gã cảm thấy trong lòng rực rỡ. Huyền Minh và Huyền Xán lo nhất không phải là Quách Thiên Tín mà là Đại Hải quân phương bắc của Văn Nhữ Hải, Quách Thiên Tín xa tít nam cương, mặc dù nhận được tin mà dẫn đại quân bắc thượng nhất nhất cũng phải mất một hai tháng, nhưng Văn Nhữ Hải thì khác, chỉ cần đại quân phương bắc xuôi nam….nhanh nhất không đến mười ngày là có thể vây khốn Kinh thành. Nếu Chu Diên Thiên có thể kiềm chế Văn Nhữ Hải, tất cả lo lắng của hai vị Điện hạ coi như được giải quyết xong. Không có hai đại doanh nam bắc uy h**p, binh mã đại doanh Kinh Giao chính là đội ngũ mạnh nhất, cho dù các đô phủ tập trung binh lực thảo phạt cũng không phải đối thủ của đại doanh Kinh Giao.
- Trác tiên sinh, tuy tai hạ không dám đáp ứng với ngài, nhưng sẽ bí mật tấu việc này tới hai vị Điện hạ. Tin chắc với tầm nhìn xa hiểu rộng của hai vị Điện hạ sẽ đồng ý với yêu cầu của các hạ. Có điều, không biết bên phía lão Quốc cữu có thể tiếp nhận ý kiến của các hạ không?
Hoắc Chấn Sơn nghi ngờ nhìn Trác Hành.
- Ha ha, không cần lo lắng, tại hạ cam đoan Quốc Cữu Gia sẽ lập tức phát binh.
Trong lòng Trác Hành tự nhủ, nếu Quốc Cữu Gia biết việc này không nổi điên lên mới lạ.
- Được! Người đâu, lập tức bí mật tấu với Huyền Minh Điện hạ!
Lục sự viên của Hoắc Chấn Sơn bắt đầu viết tấu bí mật cho Huyền Minh.
Đại doanh Kinh Giao có nuôi chim bồ câu chuyên để đưa tin trong quân, lần này Hoắc Chấn Sơn đến ám sát Thành Võ Hoàng có đặc biệt sai người gói theo chim bồ câu để trong túi ngựa. Quỷ Y Trác Hành cũng vậy, có điều chim của y phải trung chuyển hai lần mới có thể đến tay Chu Diên Thiên. Hai người đều tự viết mật báo, thả chim.
Lúc này Chu đại quan nhân vẫn còn đang chạy loạn trong Lạc Nhạn Sơn. Ban ngày còn ổn, vừa đến đêm, Chu đại quan nhân đã nổi cáu, vì hắn không biết đường. Tuy đã vài lần đi qua Lạc Nhạn Sơn nhưng lần nào cũng ngồi trong xe, còn bây giờ hắn một mình cưỡi ngựa chạy trong Lạc Nhạn Sơn, đói đến hoa mắt chóng mặt, xung quanh hổ gầm sói tru, Chu Thiên Giáng sợ hãi hoang mang không còn biết phương hướng nữa.
- Con mẹ nó, trước kia khi đi qua đây còn cảm thấy non xanh nước biếc, sao giờ lại thấy nó đáng sợ thế này!
Hắn lầm bẩm dắt ngựa lang thang không biết nên đi về đâu.
Ban ngày hắn thúc ngựa chạy theo đường lớn, ai ngờ con ngựa ngu này không biết đường, càng chạy đường càng hẹp, đến khi quay đầu lại thì trời đã tối đen.
Chu Thiên Giáng bước thấp bước cao trên sườn núi, đột nhiên chiến mã dựng chân trước hí lên vài tiếng. Tuy không biết có chuyện gì xảy ra nhưng hắn biết rõ chiến mã đều có linh tình, bình thường sẽ không kêu loạn lên như thế.
Hắn vội vàng xem xét xung quanh, cách đó không xa, dưới ánh trăng, một con mãnh hổ lộng lẫy đang lặng lẽ đi về phía Chu Thiên Giáng.
Chu Thiên Giáng cảm thấy toàn thân hơi lạnh, tay cầm thanh đao mò được từ trong đống thây, một tay kéo mạnh dây cường, dường như con ngựa này còn lớn gan hơn cả hắn.
Vó ngựa không ngừng lùi lại, thở phì phì. Dưới ánh trăng, Chu đại quan nhân đã thấy rõ được rốt cuộc cái gì khiến cho con ngựa kinh hãi như thế. Cũng may đây là một con chiến mã, nếu là ngựa bình thường của dân chúng, chỉ sợ đã sớm tung bốn vó bỏ chạy.
TruyenLau
- A!
Chu đại quan nhân sợ hãi hét lên một tiếng, theo bản năng đặt tay ôm ngực. Với mãnh thú như vậy cũng chỉ có Phích Lịch Đạn mới có thể giết, nhưng sờ thử, tim hắn rơi xuống tận gót chân, Phích Lịch Đạn đều đưa cả cho Chu Nhất, mình chưa kịp mang quả nào đã bị đẩy vào trong xe chở tù.
Hình như con hổ kia đã bị tiếng hét chói tai của Chu Thiên Giáng dọa cho hơi kinh sợ một chút nên không lập tức vồ lên. Nhân cơ hội, hắn ôm cổ ngựa nhảy lên, có lẽ con ngựa cũng thông minh, lập tức thở phì phì hai tiếng, tung vó bỏ chạy.
Mãnh hổ gào lên một tiếng rồi vồ tới. Chu Thiên Giáng không kịp chần chừ, xoay tay vung một đao, nhưng lại hơi mạnh nên văng luôn cả đao ra ngoài. Chu đại quan nhân đi theo Lâm Phong cũng không phí công luyện tập, đao nọ vung lên, mãnh hổ hơi khựng lại, hai chân trước đáng lẽ vồ trúng lưng ngựa lại chỉ cào ra vài vết máu ở mông ngựa. Thanh đao chém vào giữa đầu hổ, tuy bị văng đi nhưng cũng kịp lộ ra xương trắng.
TruyenLau.com
Thật là tốt, lão hổ nổi điên, ngựa cuống quit chạy, hổ gầm ngựa hí, một trước một sau truy đuổi khắp núi rừng. Nhưng chiến mã bị thương làm sao có thể chạy thoát được mãnh hổ, thấy sắp rơi vào miệng cọp, Chu Thiên Giáng ngẩng đầu nhìn, phía trước là một vách núi, chiến mã không dừng vó, tung người nhảy xuống.
Chu đại quan nhân thầm nhủ thôi xong rồi, không biết lần này sẽ được xuyên qua tới niên đại nào đây? Lần trước là bị heo đập vào đầu, lần này cũng may còn có con ngựa đi cùng, có lẽ mình sẽ biến thành Mã Thiên Giáng.
Bùm! Không ngờ bên dưới là một con sông, hắn không xuyên việt lại càng không ngã chết. Nhưng Chu đại quan nhân vui quá đâm buồn, chỉ rơi xuống nước thôi cũng ngất đi.
Trong Kinh thành, Thành Võ Hoàng vừa đi, văn võ bá quan lập tức được tự do tự tại. Mỗi ngày Tĩnh Vương gia đều ngắm hoa đấu chim, tính toán thử, khoảng nửa tháng sau Thành Võ Hoàng mới hồi Kinh, chỉ cần chư quan không tìm đến gây phiền hà, ông ta cũng chẳng buồn đi quản.
Ngược lại với vẻ an nhàn của Tĩnh Vương, phủ đệ của Nhị Hoàng tử Huyền Xán lại khác hoàn toàn. Trong thư phòng của Huyền Xán, một đám người đang nổi điên. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hôm nay chẳng những đang có Hoàng hậu, Ngạc Quý phi và hai vị Hoàng tử, cá nhân vật quan trọng trong gia tộc Phùng thị của Hoàng hậu và Ngạc thị cũng trình diện đầy đủ. Trong thư phòng, sắc mặt ai nấy đầu nghiêm trọng, ai cũng biết đây là một hồi đấu sinh tử. Nếu thắng, hai đại gia tộc có thể xưng bá triều đình, nếu thua, có lẽ chính là ngày diệt tộc. Tuy nhiên, hiện giờ hai nhà Phùng Ngạc đã không còn đường lui, Huyền Minh đã ra tay, mà người chủ sử sau màn chính là Hoàng hậu và Ngạc Quý phi. Mặc dù hai đại gia tộc không tham dự vào việc này nhưng theo luật pháp Đại Phong cũng sẽ bị liên lụy cửu tộc.
Hoàng hậu nhìn quét qua mọi người một lượt:
- Mọi người không cần lo lắng, theo như tin của Huyền Minh truyền về, ngay cả ông trời cũng đang giúp chúng ta. Chu Thiên Diên chế trụ biển Văn Nhữ ở phương bắc, chỉ cần chúng ta bắt Quách gia làm con tin, Quách Thiên Tín tuyệt đối sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ. Chỉ cần đại doanh nam bắc không động, căn bản triều Đại Phong sẽ không có binh mã nào là đối thủ của Huyền Minh. Đến khi Xán Nhi đăng cơ, bất cứ kẻ nào cũng không dám lật lại.
- Hoàng hậu nương nương, không thể hành động thiếu suy nghĩ với Quách phủ được. Theo thần thấy, đối với Quách phủ, chỉ có thể vây khốn chứ không thể mạo phạm. Mặt khác, nếu muốn được việc, trước hết phải khống chế ba người Cửu Môn Đề đốc Sở Vân, Tĩnh Vương và Lý Hồng đã. Không có ba người này, Kinh thành tất đại loạn
Ngạc Luân Xuân, phụ thân của Ngạc Quý phi ôm quyền bẩm.
Phụ thân của Hoàng hậu Phùng Canh Niên cũng gật gật đầu:
- Ngạc công nói rất phải, trước tiên nhất định phải giam lỏng được ba người này. Không chỉ có bọn họ, Chính phó Thống lĩnh Cấm Vệ quân cũng phải bị giam. Bất động thì thôi, vừa động nhất định phải ổn định được kinh thành mới xong.
Hoàng hậu Phùng Uyển Thu gật đầu tán thưởng, đúng là gừng càng già càng cay, bình thường Ngạc Luân Xuân và phụ thân Phùng Canh Niên không hỏi triều chính, vào thời điểm mấu chốt, bọn họ lại tỉnh táo hơn bất kỳ ai.
- Phụ thân, Bổn cung sẽ an bài ruột thịt hai tộc Phùng, Ngạc tới tiếp quản Cấm vệ quân và Kiêu Kỵ Doanh. Còn Quách phủ, ta thấy vẫn nên mời Ngạc công ra mặt mới thỏa đáng. Dù sao hai nhà Quách Ngạc cũng là thế giao, có lẽ Quách phu nhân sẽ nghe lời khuyên bảo.
Dứt lời, bà ta nhìn sang Ngạc Luân Xuân.
- Thần Ngạc Luân Xuân nhất định dốc hết sức khuyển mã. Tuy nhiên, đại doanh Kinh Giao phải bí mật vào Kinh, việc này sợ là hơi khó khăn.
- Chương 1-1: Tay săn ảnh tội nghiệp (1)
- Chương 1-2: Tay săn ảnh tội nghiệp (2)
- Chương 2: Chạy bán mạng
- Chương 3: Vào phủ tướng quân (1)
- Chương 4: Tướng quân về phủ (1)
- Chương 5-1: Cải trang vi hành (1)
- Chương 5-2: Cải trang vi hành (2)
- Chương 6-1: Thư đồng nhận lệnh (1)
- Chương 6-2: Thư đồng nhận lệnh (2)
- Chương 7-1: Đại náo Quốc Tử Giám (1)
- Chương 7-2: Đại náo Quốc Tử Giám (2)
- Chương 8: Đánh vào Tông nhân phủ
- Chương 9-1: Thông đồng bịa đặt lời khai (1)
- Chương 9-2: Thông đồng bịa đặt lời khai (2)
- Chương 10-1: Hành hình bằng gậy đánh tới chết (1)
- Chương 10-2: Hành hình bằng gậy đánh tới chết (2)
- Chương 11: Tập kết trước Triều Đường
- Chương 12: Đối biện
- Chương 13: Ân sư lớn nhất
- Chương 14: Lôi kéo
- Chương 15: Thân phận thay đổi
- Chương 16-1: Niêm Can Xử ra mặt (1)
- Chương 16-2: Niêm Can Xử ra mặt (2)
- Chương 17-1: Quần ẩu (1)
- Chương 17-2: Quần ẩu (2)
- Chương 18-1: Tĩnh Vương tiến cử hiền tài (1)
- Chương 18-2: Tĩnh Vương tiến cử hiền tài (2)
- Chương 19: Vương gia nổi giận
- Chương 20-1: Chu đại quan nhân rời kinh (1)
- Chương 20-2: Chu đại quan nhân rời kinh (2)
- Chương 21-1: Đến Thục Thiên thành
- Chương 21-2: Đến Thục Thiên thành (2)
- Chương 22-1: Giao tranh trong phủ nha (1)
- Chương 22-2: Giao tranh trong phủ nha (2)
- Chương 23: Đánh Tứ Hoàng tử
- Chương 24-1: Nhược điểm (1)
- Chương 24-2: Nhược điểm (2)
- Chương 25-1: Làm lớn chuyện (1)
- Chương 25-2: Làm lớn chuyện (2)
- Chương 26-1: Đấu tranh với quan phủ (1)
- Chương 26-2: Đấu tranh với quan phủ (2)
- Chương 27: Kinh thành cầu cứu
- Chương 28-1: Bão táp cung đình (1)
- Chương 28-2: Bão táp cung đình (2)
- Chương 29: Âm mưu
- Chương 30-1: Đột phá vòng vây (1)
- Chương 30-2: Đột phá vòng vây (2)
- Chương 31-1: Mệnh lệnh kì lạ (1)
- Chương 31-2: Mệnh lệnh kì lạ (2)
- Chương 32: Truy kích trong đêm
- Chương 33: Lần đầu nắm binh quyền
- Chương 34-1: Thành lập đội quân mới (1)
- Chương 34-2: Thành lập đội quân mới (2)
- Chương 35-1: Đại kế công thành (1)
- Chương 35-2: Đại kế công thành (2)
- Chương 36-1: Lập uy (1)
- Chương 36-2: Lập uy (2)
- Chương 37: Tiếng trống trận
- Chương 38-1: Tiêu diệt thành trì (1)
- Chương 38-2: Tiêu diệt thành trì (2)
- Chương 39: Tin vui
- Chương 40-1: Sống sót từ chỗ chết (1)
- Chương 40-2: Sống sót từ chỗ chết (2)
- Chương 41: Chiến tướng truyền kỳ
- Chương 42-1: Thả người (1)
- Chương 42-2: Thả người (2)
- Chương 43: Buồn vui lẫn lộn
- Chương 44-1: Lo lắng của Tĩnh Vương (1)
- Chương 44-2: Lo lắng của Tĩnh Vương (2)
- Chương 45: Lần chạy nước rút cuối cùng
- Chương 46: Phụ tử nghênh chiến
- Chương 47-1: Uy phong bát diện (1)
- Chương 47-2: Uy phong bát diện (2)
- Chương 48: Phong thưởng trước điện
- Chương 49: Vật bảo mệnh
- Chương 50-1: Dư nghiệt sót lại (1)
- Chương 50-2: Dư nghiệt sót lại (2)
- Chương 51: Bắt cóc Quách Dĩnh
- Chương 52: Lấy thân mạo hiểm
- Chương 53-1: Đồn khắp bốn phía (1)
- Chương 53-2: Đồn khắp bốn phía (2)
- Chương 54: Thẩm vấn tàn độc
- Chương 55: Cuộc chiến phân tán
- Chương 56: Tráng sĩ mất hồn
- Chương 57: Độc chiến với Hồng Sơn
- Chương 58: Tự mình dạy dỗ
- Chương 59: Mất cơ hội
- Chương 60-1: Tĩnh Vương thăm hỏi (1)
- Chương 60-2: Tĩnh Vương thăm hỏi (1)
- Chương 61-1: Kế cự địch (1)
- Chương 61-2: Kế cự địch (2)
- Chương 62: Tĩnh Vương tức giận
- Chương 63-1: Đại náo Chu môn (1)
- Chương 63-2: Đại náo Chu môn (2)
- Chương 64-1: Tình chân ý thiết (1)
- Chương 64-2: Tình chân ý thiết (2)
- Chương 65: Chỉ hôn sai chỗ
- Chương 66: Giành giật
- Chương 67-1: Nỗi nhục của quan viên (1)
- Chương 67-2: Nỗi nhục của quan viên (2)
- Chương 68: Quỳ gián
- Chương 69-1: Tới nhà gây chuyện (1)
- Chương 69-2: Tới nhà gây chuyện (2)
- Chương 70: Ván bài
- Chương 71: Hảo tâm khuyên nhủ
- Chương 72: Trốn tránh không gặp
- Chương 73-1: Phản kích (1)
- Chương 73-2: Phản kích (2)
- Chương 74: Thúc ép
- Chương 75: Điều tra thủ phạm
- Chương 76: Rút dây động rừng
- Chương 77-1: Người sau bức màn (1)
- Chương 77-2: Người sau bức màn (2)
- Chương 78
- Chương 79: Hẹn nhau ở Vọng Ba đình
- Chương 80: Đấu tâm cơ
- Chương 81-1: Thẳng thắn (1)
- Chương 81-2: Thẳng thắn (2)
- Chương 82: Chủ của hậu cung
- Chương 83: Thưởng phạt
- Chương 84: Điều kiện và quyền lợi
- Chương 85-1: Ồ ạt kéo đến (1)
- Chương 85-2: Ồ ạt kéo đến (2)
- Chương 86: Thời hạn ba ngày
- Chương 87-1: Chính lệnh đáo hạn (1)
- Chương 87-2: Chính lệnh đáo hạn (2)
- Chương 88: Kháng lệnh
- Chương 89: Thiên tử tế tổ
- Chương 90-1: Thường Võ gặp nạn (1)
- Chương 90-2: Thường Võ gặp nạn (2)
- Chương 91: Công hàm chiến thư
- Chương 92-1: Kim bài đối thánh lệnh (1)
- Chương 92-2: Kim bài đối thánh lệnh (2)
- Chương 93-1: Mũi tên trong đêm tối (1)
- Chương 93-2: Mũi tên trong đêm tối (2)
- Chương 94: Đêm không ngủ
- Chương 95: Đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi
- Chương 96: Khuyên bảo
- Chương 97: Đánh chó động chủ
- Chương 98: Hoàng hậu xuất cung
- Chương 99-1: Lấy mạng đổi mạng (1)
- Chương 99-2: Lấy mạng đổi mạng (2)
- Chương 100: Để lộ
- Chương 101: Cáo trạng ở ngự tiền
- Chương 102-1: Rốt cuộc tin ai (1)
- Chương 102-2: Rốt cuộc tin ai (2)
- Chương 103: Vây khốn Chu phủ
- Chương 104-1: Bắt cóc (1)
- Chương 104-2: Bắt cóc (2)
- Chương 105: Khổ hình bức cung
- Chương 106-1: Kế độc của Huyền Nhạc (1)
- Chương 106-2: Kế độc của Huyền Nhạc (2)
- Chương 107: Ôm cây đợi thỏ
- Chương 108-1: Hồng y nữ tử (1)
- Chương 108-2: Hồng y nữ tử (2)
- Chương 109-1: Bá chủ Bành thành (1)
- Chương 109-2: Bá chủ Bành thành (2)
- Chương 110: Thành toàn cho người
- Chương 111-1: Bao vây Ngân Lâu (1)
- Chương 111-2: Bao vây Ngân Lâu (2)
- Chương 112: Tuồng kịch đặc sắc
- Chương 113-1: Nhận thân (1)
- Chương 113-2: Nhận thân (2)
- Chương 114: Bạch y đại náo
- Chương 115: Tội chứng của Phủ doãn
- Chương 116-1: Chấn động thân hào (1)
- Chương 116-2: Chấn động thân hào (2)
- Chương 117: Một ý niệm thiện
- Chương 118: Cạm bẫy
- Chương 119: Thiên la địa võng
- Chương 120-1: Trốn đêm (1)
- Chương 120-2: Trốn đêm (2)
- Chương 121: Vô cùng bi thương
- Chương 122-1: Dụ rắn ra khỏi hang (1)
- Chương 122-2: Dụ rắn ra khỏi hang (2)
- Chương 123-1: Hoa lê lửa ban đêm (1)
- Chương 123-2: Hoa lê lửa ban đêm (2)
- Chương 124-1: Mật lệnh kinh thành (1)
- Chương 124-2: Mật lệnh kinh thành (2)
- Chương 125: Lo lắng của Tĩnh Vương
- Chương 126: Kinh thành ngầm thay đổi (1)
- Chương 126-2: Kinh thành ngầm thay đổi (2)
- Chương 127: Mọi việc đã sẵn sàng
- Chương 128-1: Long nhan vui mừng (1)
- Chương 128-2: Long nhan vui mừng (2)
- Chương 129: Lộ dấu vết
- Chương 130-1: Khiếp sợ (1)
- Chương 130-2: Khiếp sợ (2)
- Chương 131: Những “tử sĩ” bí mật
- Chương 132-1: Tam Hoàng tử lo lắng (1)
- Chương 132-2: Tam Hoàng tử lo lắng (2)
- Chương 133: Một lời hoạch tội
- Chương 134-1: Hò hét trong xe chở tù (1)
- Chương 134-2: Hò hét trong xe chở tù (2)
- Chương 135: Tùy cơ ứng biến
- Chương 136: Kế của Quỷ Y
- Chương 137-1: Ai mưu phản (1)
- Chương 137-2: Ai mưu phản (2)
- Chương 138: Lo lắng
- Chương 139: Hỏng chuyện của ta
- Chương 140: Thoát khỏi vòng vây (2)
- Chương 141: Bắc phạt
- Chương 142-1: Bắc phạt - Trận chiến đầu tiên (1)
- Chương 142-2: Bắc phạt - Trận chiến đầu tiên (2)
- Chương 143: Đại Ngưu xuất thủ
- Chương 144: Gặp cố nhân trong cung
- Chương 145-1: Bức ép Tĩnh Vương (1)
- Chương 145-2: Bức ép Tĩnh Vương (2)
- Chương 146: Lão tướng xuất chiến
- Chương 147: Mật ngữ chiến trường
- Chương 148-1: Cướp giết
- Chương 148-2: Cướp giết
- Chương 149-1: Luận thắng thua (1)
- Chương 149-2: Luận thắng thua (2)
- Chương 150: Quyết chiến kinh thành
- Chương 151-1: Mật chỉ (1)
- Chương 151-2: Mật chỉ (2)
- Chương 152: Hành động điên cuồng
- Chương 153-1: Cứu viện (1)
- Chương 153-2: Cứu viện (2)
- Chương 154: Bao vây hoàng cung
- Chương 155: Hai mật chỉ
- Chương 156: Điều kiện
- Chương 157-1: Trọng lễ nghênh đón (1)
- Chương 157-2: Trọng lễ nghênh đón (2)
- Chương 158: Phủng sát
- Chương 159-1: Thiếu một người (1)
- Chương 159-2: Thiếu một người (2)
- Chương 160: Thánh lệnh của Thành Hoàng
- Chương 161: Quân lệnh như sơn
- Chương 162: Cuộc tụ họp trong phủ
- Chương 163-1: Hình Bộ mở thẩm (1)
- Chương 163-2: Hình Bộ mở thẩm (2)
- Chương 164: Xử án công bằng
- Chương 165-1: Quần thần sục sôi (1)
- Chương 165-2: Quần thần sục sôi (2)
- Chương 166: Hỗn chiến
- Chương 167-1: Mượn lực đẩy lực (1)
- Chương 167-2: Mượn lực đẩy lực (2)
- Chương 168: Hiểu rõ trong lòng
- Chương 169-1: Đóng cửa tạo pháo (1)
- Chương 169-2: Đóng cửa tạo pháo (2)
- Chương 170: Điều kiện
- Chương 171-1: Sai lầm vô ý (1)
- Chương 171-2: Sai lầm vô ý (2)
- Chương 172: Mầm mống thù hận
- Chương 173: Bắn chết
- Chương 174: Xuất quan
- Chương 175: Đều tại sắt tinh gây ra cả
- Chương 176-1: Lễ vật đặc biệt (1)
- Chương 176-2: Lễ vật đặc biệt (2)
- Chương 177-1: Lần đầu đến Thiên Thanh (1)
- Chương 177-2: Lần đầu đến Thiên Thanh (2)
- Chương 178: Da Luật Đại tiểu thư
- Chương 179-1: Bé mập nhanh trí (1)
- Chương 179-2: Bé mập nhanh trí (2)
- Chương 180: Hỗn chiến trong thư phòng
- Chương 181-1: Điều kiện chiến thắng (1)
- Chương 181-2: Điều kiện chiến thắng (2)
- Chương 182-1: Gặp gỡ (1)
- Chương 182-2: Gặp gỡ (2)
- Chương 183: Đô thành Thiên Thanh
- Chương 184-1: Chiêm Hãn Ô tộc (1)
- Chương 184-2: Chiêm Hãn Ô tộc (2)
- Chương 185: Phá vỡ cục diện bế tắc
- Chương 186: Một cuộc lừa đảo
- Chương 187-1: Cước lực trước trận (1)
- Chương 187-2: Cước lực trước trận (2)
- Chương 188-1: Đoạt quyền (1)
- Chương 188-2: Đoạt quyền (2)
- Chương 189: Đột nhập
- Chương 190-1: Phá xe giết người (1)
- Chương 190-2: Phá xe giết người (2)
- Chương 191: Càn khôn xoay chuyển
- Chương 192: Kinh ngạc bất ngờ
- Chương 193-1: Đại chiến (1)
- Chương 193-2: Đại chiến (2)
- Chương 194: Chiêm Linh nổi giận
- Chương 195: Tiếng kèn tử vong
- Chương 196: Bao vây Chiêm Linh (1)
- Chương 197: Binh hợp một chỗ
- Chương 198-1: Trâm cài của Chiêm Linh (1) .
- Chương 198-2: Trâm cài của Chiêm Linh (2)
- Chương 199: Một mình xông vào quân trướng
- Chương 200-1: Nghênh chiến (1)
- Chương 200-2: Nghênh chiến (2)
- Chương 201: Gặp nhau trên thảo nguyên
- Chương 202-1: Phá vỡ cửa phòng (1)
- Chương 202-2: Phá vỡ cửa phòng (2)
- Chương 203: Gấp rút đàm phán
- Chương 204-1: Bày tỏ thái độ (1)
- Chương 204-2: Bày tỏ thái độ (2)
- Chương 205: Bức cung thảo nguyên
- Chương 206-1: Ham muốn trên thảo nguyên (1)
- Chương 206-2: Ham muốn trên thảo nguyên (2)
- Chương 207: Kẻ chủ mưu
- Chương 208-1: Bị người ức hiếp (1)
- Chương 208-2: Bị người ức hiếp (2)
- Chương 209-1: Cuộc chiến không thể thua (1)
- Chương 209-2: Cuộc chiến không thể thua (2)
- Chương 210: Lại đến Vương Đô Thành
- Chương 211-1: Thông báo (1)
- Chương 211-2: Thông báo (2)
- Chương 212: Vây giết Chu Thiên Giáng
- Chương 213: Điều kiện
- Chương 214-1: Sứ thần hòa đàm (1)
- Chương 214-2: Sứ thần hòa đàm (2)
- Chương 215: Giới hạn thấp nhất
- Chương 216: Gặp lại thuộc hạ cũ
- Chương 217-1: Hỉ sự (1)
- Chương 217-2: Hỉ sự (2)
- Chương 218: Thay đổi dự tính ban đầu
- Chương 219: Sư Tử lĩnh (1)
- Chương 220: Tiết lộ
- Chương 221: Ác ý hãm hại
- Chương 222-1: Ứng biến (1)
- Chương 222-2: Ứng biến (2)
Thiên Giáng Đại Vận
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.