Edit: Phi Nguyệt
Hắn như một vị thần cao quý không thể xâm phạm đang đứng ở trên cao nhìn xuống cô, làm cho cô tự hổ thẹn vì cảm thấy bản thân quá sức hèn mọn, hắn chính là đám mây trắng đứng giữa bầu trời bao la, thánh khiết không thể chạm tới.
Khóe miệng Mộ Dung Ca khẽ nhúc nhích, trong lòng bỗng thót một cái, có phải một màn bày mưu tính kế trả đũa Tiểu Từ vừa rồi đã bị hắn nhìn thấy hết rồi không? Hắn có thể đứng lơ lửng giữa không trung trong một thời gian dài như vậy đã nói lên nội công của hắn vô cùng thâm hậu, khó ai phát hiện ra hắn, nếu không phải nhờ mùi hương thơm ngát độc đáo kia thì có lẽ cô cũng không thể nào phát hiện ra hắn được. Lúc này mà muốn chạy trốn e là không còn kịp nữa rồi.
Hắn không ở Linh Lung các nghỉ ngơi hưởng thụ mỹ nhân hầu hạ, lại chạy đến Tây Sương phòng làm cái gì?!
Giữa bầu trời đêm, cặp mắt đen láy như thần bóng tối của hắn vẫn bình thản, tĩnh lặng, trong mắt hắn dường như còn có ý cười nữa. Vẻ mặt thản nhiên như vậy, lại tươi cười thanh nhã làm cho Mộ Dung Ca cảm thấy hắn thật thâm trầm, khó đoán.
Thời gian lặng lẽ chảy qua ngón tay, mây đen trên bầu trời đã trôi đi mấy khóm rồi. Trong những cơn gió còn mang theo hơi nước ướt át lướt qua gò má của cô, trời sắp mưa?
Mái tóc đen dài của cô bay tán loạn trong gió, gió thổi ngày một mạnh hơn, nhành dương liễu xanh ngắt cũng đang điên cuồng lắc lư, từ Tây Sương phòng truyền ra những âm thanh ** g*** h**n không ngừng.
Không khí này thật quỷ dị!
Cuộc gặp gỡ này càng quỷ dị!
Đầu Mộ Dung Ca hơi cứng ngắc, cô vươn tay xoa xoa cổ để giảm bớt đau đớn. Cứ ngửa đầu mãi từ nãy đến giờ làm sao mà không mỏi cho được. Cô nghiêng đầu, tò mò nhìn Nguyên Kỳ, chẳng lẽ hắn không mệt sao? Cứ nhất định phải duy trì tư thế tao nhã như thế à? Đứng giữa không trung trong một thời gian dài như vậy thế mà thần sắc lẫn tư thái của hắn vẫn không thay đổi, đúng là bái phục.
Không thể tiếp tục như vậy được. Khóe miệng Mộ Dung Ca hơi giật giật, cô nghiêng đầu nhìn hắn, quên mất tình cảnh cùng thân phận hiện tại của mình, cứ như vậy nói: “Không thấy mỏi sao?” – Đại ca, có cái gì cần nói thì xuống đây rồi hẵng nói, cứ phải ngẩng cổ lên nhìn hoài thì chịu sao nổi, cô không muốn tuổi còn trẻ mà đã có bệnh về xương cổ đâu!
Nguyên Kỳ đứng lơ lửng giữa không trung, một thân quần áo đen tuyền tung bay trong gió, vừa nghe thấy câu hỏi của Mộ Dung Ca, nơi sâu nhất trong đôi mắt bình thản của hắn cũng hiện lên một tia kinh ngạc, khóe môi tự giác giãn ra thành một nụ cười mềm mại. Hắn từ tốn hạ xuống đất, tư thái vô cùng tự nhiên, muốn có bao nhiêu tao nhã liền có bấy nhiêu. TruyenLau
Thấy hắn xuống đất rồi Mộ Dung Ca mới lùi ra phía sau một bước, cô nhìn Nguyên Kỳ rồi nở nụ cười vô cùng ‘đúng tiêu chuẩn’, “Thân thiếp nhiễm đầy bùn đất, trên người lại có mùi son phấn tầm thường nên không dám làm ô uế đôi mắt của Hạ quốc thái tử, lại càng không dám làm bẩn thân thể thuần khiết của thái tử.”
Lời nói này mặc dù có hương vị nịnh bợ nhưng cũng là lời thật lòng của cô, nhưng sau khi nói xong, sao cô lại cảm thấy giống như đang châm chọc vậy. Đêm nay cô mặc một bộ quần áo trắng muốt, còn hắn thì mặc cả cây đen, cô lại chẳng phải là người lôi thôi, bộ quần áo này tuy không tính là thanh khiết nhưng cô mặc lên người cũng vô cùng sạch sẽ thoải mái, thế mà đứng trước mặt một người nam nhân lại nói rằng bản thân mình rất bẩn, thế này cứ giống như mình đang ăn Hoàng liên (*) vậy, thực khổ, hahaha!
(*) Chữ Hoàng liên này được lấy từ câu: ‘Câm điếc ăn hoàng liên’, có đắng mà không nói nổi. Hoàng liên là một vị thuốc bắc rất đắng, người câm điếc ăn vào thấy đắng mà không có cách nào diễn tả thể hiện được. Chữ đắng trong tiếng Trung là苦, đọc là khổ, vừa có nghĩa là đắng vừa có nghĩa là khổ sở. Website TruyenLau.com
Cô vừa kết thúc câu nói thì cây cối bốn phía liền lay động, nhưng chỉ một lát sau lại khôi phục về trạng thái bình thường.
Nguyên Kỳ vừa mới đặt chân xuống, nét mặt của hắn chưa từng biểu hiện ra nhiều sắc thái, thế nhưng bây giờ khóe miệng lại khẽ co rúm lại.
TruyenLau.com
Mộ Dung Ca thấy hắn không nói gì trong lòng liền thở dài, cô nhanh chóng động não, lại cúi đầu nói: “Hạ quốc thái tử là một trang quân tử chính nghĩa, giống như trăng sáng ở trên bầu trời cao, vĩ đại như thần thánh làm cho thiếp phải cúi mình thuần phục. Hạ quốc thái tử lòng mang thiên hạ, là người thiện lương nhất mà toàn thiên hạ phải kính ngưỡng, thiếp cũng….”
“Vậy sao?” – Mi mắt Nguyên Kỳ khẽ giật, miệng nhẹ thở ra một từ, giọng nói vô cùng dễ nghe.
Cây cối ở xung quanh lại lay động, nhưng khi bị ánh mắt nhàn nhạt của Nguyên Kỳ nhìn lướt qua thì cảnh vật lại trở về trạng thái bình thường.
Khóe miệng Mộ Dung Ca hơi run, thái độ của hắn lờ lững như gió thổi mây trôi làm cho cô nhất thời không biết phải xử trí ra sao. Nhưng Nguyên Kỳ là một đại nhân vật, hẳn sẽ không quan tâm tới chuyện của một tiểu nhân vật như cô đâu, nếu cùng hắn dây dưa càng lâu thì càng nhiều nguy hiểm, nịnh bợ hai ba câu đủ rồi, có lẽ cô nên chuồn thôi! Nghĩ vậy cô liền khom gối, bình tĩnh nói tiếp: “Thiếp còn phải trở về hầu hạ Tề quốc thái tử, xin được phép cáo lui.”
Dứt lời, vừa định đứng dậy, cô đã nghe thấy Nguyên Kỳ mở miệng nói.
“Chưa từng có ai nói lòng bản cung mang thiên hạ, là người thiện lương cả.” – Hắn nhớ lại lúc nàng nói những lời này nịnh bợ hắn, bên khóe miệng bất giác lại nở ra một nụ cười như đóa hoa nho nhỏ thuần khiết, trông vô cùng nhu hòa vô hại.
Tim Mộ Dung Ca đập như trống đánh, mí mắt cũng giật giật liên hồi, đương nhiên là cô biết, hắn có thể trở thành Hạ quốc thái tử, còn sống tốt cho đến bây giờ thì đâu thể nào là người ôn hòa vô hại được.
So với trong tưởng tượng của cô thì hắn còn giả dối hơn nhiều!
Đêm nay muốn toàn mạng rời đi e rằng không được dễ dàng rồi!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3: Gặp Tiểu Từ
- Chương 4: Đưa than hồng sưởi ấm trong ngày tuyết rơi
- Chương 5: Châm chọc
- Chương 6: Nhẫn nhịn chờ thời cơ
- Chương 7: Tình thân ruột thịt
- Chương 8: Bóng lưng thần bí
- Chương 9: Tranh giành mỹ nhân (1)
- Chương 10: Tranh giành mỹ nhân (2)
- Chương 11: “Thiếp nguyện hiến dâng đêm đầu tiên cho Thái tử”
- Chương 12: “Hi vọng đêm nay ngươi không làm cho bản cung thất vọng.”
- Chương 13: Không như ý nguyện
- Chương 14: Tặng quà
- Chương 15: Tìm cách thoát thân (1)
- Chương 16: Tìm cách thoát thân (2)
- Chương 17: Trả thù
- Chương 18: Có mỏi không?
- Chương 19: Có muốn hầu hạ bản cung không?
- Chương 20: Trù nghệ của thiếp mà là số 2 thì không ai dám tự nhận mình là số 1
- Chương 21: Đệ nhất trù nghệ
- Chương 22: Nghi ngờ
- Chương 23: Phong thư
- Chương 24: Gậy ông đập lưng ông (1)
- Chương 25: Gậy ông đập lưng ông (2)
- Chương 26: Gậy ông đập lưng ông (3)
- Chương 27: Phải rời đi rồi
- Chương 28: Thương lượng
- Chương 29: Người vô sản
- Chương 30: Xung đột với Như Cơ
- Chương 31: Đệ nhất mỹ nhân muốn tuyển chồng
- Chương 32: Trù thần
- Chương 33: Có còn là xử nữ?
- Chương 34: Bị mai phục
- Chương 35: Bị thương
- Chương 36: Trọn đời trọn kiếp một đôi
- Chương 37: Chưa nhận ra tâm ý
- Chương 38: Không thể thay đổi quyết định
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41: Người thân quan trọng
- Chương 42: Mệnh lệnh của Khánh vương
- Chương 43: Truy đuổi
- Chương 44: Bị bắt trở về
- Chương 45: Cô gái không tầm thường
- Chương 46: Động tình
- Chương 47: Đè nén dục vọng
- Chương 48: Đầu cờ với Lan Ngọc công tử (1)
- Chương 49: Đấu cờ với Lan Ngọc công tử (2)
- Chương 50: Chạm mặt
- Chương 51: Chia tay Lan Ngọc
- Chương 52: Anh hùng cứu mỹ nhân
- Chương 53: Tạ tội
- Chương 54: Sủng ái
- Chương 55: Giữ chặt trái tim
- Chương 56: Hóa ra thứ nàng coi trọng nhất là tiền bạc!
- Chương 57: Đè nén dục vọng
- Chương 58: Hiến Vũ
- Chương 59: Khuất nhục
- Chương 60: Thay đổi lựa chọn?
- Chương 61: Nguy hiểm trong gang tấc
- Chương 62: Âm mưu của Thanh Nhã
- Chương 63: Trên yến hội
- Chương 64: Buông tay
- Chương 65
- Chương 66: Dứt khoát buông tay
- Chương 67: Bảo Vệ
- Chương 68: Người con gái khó hiểu
- Chương 69: Xà phòng hoa sen
- Chương 70: Lâm Thiện Nhã dũng cảm!
- Chương 71: Tỳ nữ thị tẩm
- Chương 72: Chọc tức Triệu Tử Duy
- Chương 73: Đau Lòng!
- Chương 74: Sự dịu dàng bất ngờ
- Chương 75: Lên đường
- Chương 76: Ám sát
- Chương 77: Hiểm nguy trong gang tấc
- Chương 78: Không thể bước tiếp cùng nhau
- Chương 79: Lựa chọn đau khổ
- Chương 80: Những âm mưu
- Chương 81: Bạch quốc
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85: Quyết định đi Hạ Quốc
- Chương 86: Lên đường tới Hạ quốc
- Chương 87: Ra điều kiện
- Chương 88
- Chương 89: Chột dạ
- Chương 90: Vu oan giá họa
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150-1
- Chương 150-2
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160: Hoàng Thái hậu
- Chương 161: Đã gặp lại nhau
- Chương 162: Chính điện
- Chương 163: Tâm cơ của mỗi người
- Chương 164: Gặp Lại anh em nhà bọn họ
- Chương 165: Đến Phủ Khánh Lâm vương
- Chương 166: Khánh Lâm vương phủ 2
- Chương 167: Sự Thật về chuyện năm xưa
- Chương 168: Phủ khánh vương 3
- Chương 169: Long nhạc sơn
- Chương 170: Cùng nhau ngắm cảnh
- Chương 171: Ám sát
- Chương 172: Ám sát 2
- Chương 173: Tái ngộ hai huynh đệ nhà họ Lâm
- Chương 174: Trở về hạ Quốc
- Chương 175: Quyết định của Nguyên Du
- Chương 176: Đã trở về
- Chương 177: Gặp lai Lưu Tùng Nguyên
- Chương 178: Uy hiếp
- Chương 179: Gặp thượng quan ngọc nhi
- Chương 180: Gặp thượng quan ngọc nhi 2
- Chương 181: Thân thiết
- Chương 182: Đình viện
- Chương 183: Toan tính
- Chương 184: Gặp lại Lưu Ngữ Yên
- Chương 185: Xảy ra chuyện
- Chương 186: Rắc rối
- Chương 187: Rắc rối 2
- Chương 188: Tín thư
- Chương 189: Tín thư 2
- Chương 190: Tín thư 3
- Chương 191: Tâm tư của Lưu Ngữ Yên
- Chương 192: Giải cứu Lưu Tùng Nguyên
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248: Đại kết cục 1
- Chương 249: Đại kết cục 2
- Chương 250: Đại kết cục 3
- Chương 251: Đại kết cục (hoàn)
Thiếp Khuynh Thành
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.