Edit: L2NT
Beta: Phi Nguyệt
“Mộ DungCa, cô được Thái tử Tề quốc yêu thích, khiến Như Cơ
phu nhân mà ngài ấy coi trọng nhất bị thất sủng, nhất định cô thông minh hơn
người. Hãy tin ta, thực sự ta không còn cách nào khác mới tìm gặp cô.” – Như
Băng thấy Mộ Dung Ca im lặng hồi lâu, thầm hoảng sợ, vội giãy bày tâm sự.
Nhưng sau khi nói xong, nàng lại tự cười giễu bản thân mình.
Thái tử Tề quốc là người có thể hiểu rõ sự thay đổi biến hóa, thủ đoạn của đám
nữ nhân trong mắt hắn giống như trò chơi của mấy đứa con nít ba tuổi, vậy nên
chắc chắn Mộ Dung Ca không hề dùng thủ đoạn nào. Nàng quá nóng vội sốt ruột sẽ
gây khó dễ cho Mộ Dung Ca. Như Băng lập tức tươi cười nói với cô: “Có phải bị
ta hù dọa rồi không? Ta cũng không hiểu sao mình lại biến thành nông nỗi này, mất
hết cả lý trí. Cô không cần để ý lời ta nói đâu, sau này ta sẽ không gây khó xử
cho cô nữa. Trong mắt Thái tử không có ta, đó cũng là chuyện bình thường, là do
ta tự mình đa tình mà thôi. Chỉ cần được nhìn thấy người là ta đã mãn nguyện lắm
rồi.”
Nàng hiểu rõ, nữ tử lưu luyến si mê Nguyên Kỳ giống nàng nhiều
không kể xiết, mà nàng cũng chỉ là một trong số ấy. Nàng thật may mắn mới có thể
đi theo hầu hạ, thường xuyên được nhìn thấy mặt người. Nghĩ tới đây, khuôn mặt
nàng sáng bừng lên, nở nụ cười thật tươi.
Mộ Dung Ca vốn đang ngẫm nghĩ không biết làm thế nào để Đọc truyện tại TruyenLau.com
khuyên Như Băng, nghe xong lời nàng ấy nói, bỗng như thoát khỏi tầng sương mù,
khẽ cười nói: “Như Băng, người lương thiện như cô chắc chắn sẽ được hạnh phúc.”
“Ha ha, hiện giờ ta đang rất hạnh phúc.” – Như Băng hơi ngạc
nhiên, sau đó mỉm cười trả lời.
Mộ Dung Ca cười nhẹ, người nào sống không có h*m m**n gì, có Nguồn copy từ TruyenLau.com
lẽ cuối cùng sẽ được hạnh phúc. Nếu Như Băng luôn nghĩ như vậy, cả đời si mê
Nguyên Kỳ không đòi hỏi gì nhiều, có lẽ sẽ hạnh phúc. Càng biết nhiều chỉ càng
thêm đau khổ. Nghĩ thế, cô nhìn Như Băng nói: “Tình yêu là từ hai phía, nếu chỉ
yêu đơn phương cuối cùng sẽ tự làm mình đau khổ mà thôi.”
Lồng ngực Như Băng nhói lên, không thể kìm nén nỗi đau, nàng
cười khổ hỏi: “Nếu là cô, cô sẽ làm như thế nào?” – Sao nàng lại không biết yêu
đơn phương sẽ đau khổ như thế nào chứ, giống như thiêu thân lao vào lửa, cuối TruyenLau
cùng sau khi mây mưa thoáng qua, thứ mà nàng không tài nào khống chế nổi chính
là trái tim mình!
Nghe xong, Mộ Dung Ca ngẩng đầu ngắm vầng trăng trên bầu trời,
ánh mắt sáng ngời trong suốt tựa như hồ nước, ánh lên nét kiên định: “Người có
lúc buồn vui ly hợp, trăng có khi mờ tỏ khuyết tròn, trên đời này khó có thể
toàn vẹn như ý. Thứ mà bản thân có thể nắm giữ được chỉ có trái tim mình mà
thôi. Mất cái gì cũng được, ngàn vạn lần đừng đánh mất trái tim!”
“Cho nên cô mới rời khỏi Khánh vương phủ, chủ động hiến thân
cho Thái tử Tề quốc sao?” – Như Băng thầm kinh ngạc, có chút hoảng sợ. Nàng trước
giờ chưa hề nghĩ tới nếu không được Nguyên Kỳ sủng ái, nàng vẫn có thể nắm giữ
được trái tim mình. Nhưng sau khi thấy mọi đau khổ mà Mộ Dung Ca đã trải qua mà
nàng ấy còn kiên định được như vậy, Như Băng cảm thấy bội phục cô. Mộ Dung Ca
có sự kiên trì, nếu không thể chế ngự được số phận, thì phải khống chế được con
tim.
Đôi mắt sâu hun hút của Nguyên Kỳ đứng cách đó không xa, màu
đen trong mắt càng sậm và tối hơn, giống như bị bao phủ bởi tầng tầng lớp lớp
mây mù. Mọi vật trên thế gian khi chạm đến đều bị hút vào hố sâu ấy. Hai mắt
sáng ngời của Mộ Dung Ca hơi dao động, có lẽ ngoại trừ Triệu Tử Duy ra, trong mắt
người khác cô đã không còn trong trắng. Đối với việc này, cô chẳng cần phải giải
thích rõ ràng, là xử nữ đối với cô không phải chuyện tốt đẹp gì. Cô gật đầu với
Như Băng, coi như ngầm thừa nhận.
Như Băng cười nói: “Hai người chúng ta xem ra đều thỏa mãn
nguyện vọng cả.” – Nhưng nàng không có cái nhìn thấu đáo như Mộ Dung Ca, nên
hôm nay nàng mới chất chứa bi thương, còn Mộ Dung Ca vẫn thức thời như cũ.
Một cơn gió thổi qua, phả vào mặt, hàng phi lao đong đưa
theo chiều gió, rì rào xào xạc. Hương hoa mẫu đơn vấn vít quanh mũi khiến tâm
trạng ai cũng trở nên dễ chịu hơn. Mộ Dung Ca từ từ nhắm mắt lại, hưởng thụ
giây phút nhàn hạ yên bình hiếm có, tựa như cả người được đặt trong rừng hoa mẫu
đơn. Bỗng nhiên, cô mở mắt, ánh mắt sắc bén nhìn về phía gần đó. Vừa rồi dường
như cô ngửi thấy mùi hương đặc biệt lúc ẩn lúc hiện kia. Như Băng thấy cô thay
đổi sắc mặt, lập tức hỏi: “Sao thế?”
Mộ Dung Ca liếc nhìn Như Băng, lòng thầm nghĩ: chẳng lẽ Như
Băng không nhận ra mùi hương thơm mát trên người Nguyên Kỳ ư? Nhìn dáng vẻ tò
mò của Như Băng, cô khẽ nhíu mày, chẳng lẽ xúc giác của cô quá nhạy cảm? Có thể
do mùi hương hoa mẫu đơn quá đậm mà hơi giống với mùi thơm đặc biệt ấy chăng?
“Không có gì.” – Mộ Dung Ca thu hồi tầm mắt, khẽ lắc đầu.
“Ta rời đi đã lâu, Ánh Tuyết cô nương cần người chăm sóc bên
cạnh, ta phải về thôi. Hôm nay nhờ có cô chỉ bảo nên ta mới gỡ rối tơ lòng được.
Cám ơn cô nhiều lắm.” -Như Băng cúi đầu, nói với Mộ Dung Ca, sau đó hành lễ
xoay người rời đi.
Đợi Như Băng đi rồi, Mộ Dung Ca cũng đứng dậy phủi tà váy,
khi ra tới đình nghỉ mát cô bắt gặp Nguyên Kỳ vốn ở hậu viên từ lâu. Ánh mắt hắn
cao xa thâm trầm nhìn cô, vẻ mặt không rõ vui buồn khiến người khác không tài
nào đoán được hắn đang nghĩ gì.
“Thần thiếp Mộ Dung Ca bái kiến Thái tử.” – Cô cúi người, rũ
làn mi, khẽ nói. Cho dù biết hắn nghe thấy cuộc trò chuyện giữa mình và Như
Băng, cô vẫn giả bộ như chưa phát hiện ra hắn.
Nguyên Kỳ bước tới gần, dưới ánh trăng, bóng người cao lớn của
hắn bao phủ lấy cô, áp lực vô hình từ người hắn truyền tới.
Mộ Dung Ca cúi đầu, nhíu chặt mày, hắn muốn làm gì?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3: Gặp Tiểu Từ
- Chương 4: Đưa than hồng sưởi ấm trong ngày tuyết rơi
- Chương 5: Châm chọc
- Chương 6: Nhẫn nhịn chờ thời cơ
- Chương 7: Tình thân ruột thịt
- Chương 8: Bóng lưng thần bí
- Chương 9: Tranh giành mỹ nhân (1)
- Chương 10: Tranh giành mỹ nhân (2)
- Chương 11: “Thiếp nguyện hiến dâng đêm đầu tiên cho Thái tử”
- Chương 12: “Hi vọng đêm nay ngươi không làm cho bản cung thất vọng.”
- Chương 13: Không như ý nguyện
- Chương 14: Tặng quà
- Chương 15: Tìm cách thoát thân (1)
- Chương 16: Tìm cách thoát thân (2)
- Chương 17: Trả thù
- Chương 18: Có mỏi không?
- Chương 19: Có muốn hầu hạ bản cung không?
- Chương 20: Trù nghệ của thiếp mà là số 2 thì không ai dám tự nhận mình là số 1
- Chương 21: Đệ nhất trù nghệ
- Chương 22: Nghi ngờ
- Chương 23: Phong thư
- Chương 24: Gậy ông đập lưng ông (1)
- Chương 25: Gậy ông đập lưng ông (2)
- Chương 26: Gậy ông đập lưng ông (3)
- Chương 27: Phải rời đi rồi
- Chương 28: Thương lượng
- Chương 29: Người vô sản
- Chương 30: Xung đột với Như Cơ
- Chương 31: Đệ nhất mỹ nhân muốn tuyển chồng
- Chương 32: Trù thần
- Chương 33: Có còn là xử nữ?
- Chương 34: Bị mai phục
- Chương 35: Bị thương
- Chương 36: Trọn đời trọn kiếp một đôi
- Chương 37: Chưa nhận ra tâm ý
- Chương 38: Không thể thay đổi quyết định
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41: Người thân quan trọng
- Chương 42: Mệnh lệnh của Khánh vương
- Chương 43: Truy đuổi
- Chương 44: Bị bắt trở về
- Chương 45: Cô gái không tầm thường
- Chương 46: Động tình
- Chương 47: Đè nén dục vọng
- Chương 48: Đầu cờ với Lan Ngọc công tử (1)
- Chương 49: Đấu cờ với Lan Ngọc công tử (2)
- Chương 50: Chạm mặt
- Chương 51: Chia tay Lan Ngọc
- Chương 52: Anh hùng cứu mỹ nhân
- Chương 53: Tạ tội
- Chương 54: Sủng ái
- Chương 55: Giữ chặt trái tim
- Chương 56: Hóa ra thứ nàng coi trọng nhất là tiền bạc!
- Chương 57: Đè nén dục vọng
- Chương 58: Hiến Vũ
- Chương 59: Khuất nhục
- Chương 60: Thay đổi lựa chọn?
- Chương 61: Nguy hiểm trong gang tấc
- Chương 62: Âm mưu của Thanh Nhã
- Chương 63: Trên yến hội
- Chương 64: Buông tay
- Chương 65
- Chương 66: Dứt khoát buông tay
- Chương 67: Bảo Vệ
- Chương 68: Người con gái khó hiểu
- Chương 69: Xà phòng hoa sen
- Chương 70: Lâm Thiện Nhã dũng cảm!
- Chương 71: Tỳ nữ thị tẩm
- Chương 72: Chọc tức Triệu Tử Duy
- Chương 73: Đau Lòng!
- Chương 74: Sự dịu dàng bất ngờ
- Chương 75: Lên đường
- Chương 76: Ám sát
- Chương 77: Hiểm nguy trong gang tấc
- Chương 78: Không thể bước tiếp cùng nhau
- Chương 79: Lựa chọn đau khổ
- Chương 80: Những âm mưu
- Chương 81: Bạch quốc
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85: Quyết định đi Hạ Quốc
- Chương 86: Lên đường tới Hạ quốc
- Chương 87: Ra điều kiện
- Chương 88
- Chương 89: Chột dạ
- Chương 90: Vu oan giá họa
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150-1
- Chương 150-2
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160: Hoàng Thái hậu
- Chương 161: Đã gặp lại nhau
- Chương 162: Chính điện
- Chương 163: Tâm cơ của mỗi người
- Chương 164: Gặp Lại anh em nhà bọn họ
- Chương 165: Đến Phủ Khánh Lâm vương
- Chương 166: Khánh Lâm vương phủ 2
- Chương 167: Sự Thật về chuyện năm xưa
- Chương 168: Phủ khánh vương 3
- Chương 169: Long nhạc sơn
- Chương 170: Cùng nhau ngắm cảnh
- Chương 171: Ám sát
- Chương 172: Ám sát 2
- Chương 173: Tái ngộ hai huynh đệ nhà họ Lâm
- Chương 174: Trở về hạ Quốc
- Chương 175: Quyết định của Nguyên Du
- Chương 176: Đã trở về
- Chương 177: Gặp lai Lưu Tùng Nguyên
- Chương 178: Uy hiếp
- Chương 179: Gặp thượng quan ngọc nhi
- Chương 180: Gặp thượng quan ngọc nhi 2
- Chương 181: Thân thiết
- Chương 182: Đình viện
- Chương 183: Toan tính
- Chương 184: Gặp lại Lưu Ngữ Yên
- Chương 185: Xảy ra chuyện
- Chương 186: Rắc rối
- Chương 187: Rắc rối 2
- Chương 188: Tín thư
- Chương 189: Tín thư 2
- Chương 190: Tín thư 3
- Chương 191: Tâm tư của Lưu Ngữ Yên
- Chương 192: Giải cứu Lưu Tùng Nguyên
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248: Đại kết cục 1
- Chương 249: Đại kết cục 2
- Chương 250: Đại kết cục 3
- Chương 251: Đại kết cục (hoàn)
Thiếp Khuynh Thành
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.