Edit: L2NT
Là Tẫn Nhi!
Quả thật là Tẫn Nhi, cũng chỉ có nó trong lúc nguy hiểm vẫn
lo lắng cho sự an toàn của cô. Cô ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Tẫn, khuôn mặt tươi cười
hiền hòa ấm áp:
“Tẫn Nhi, chúng ta đều được tự do”
Từ giờ phút này, cô đã tự do. Cô không còn là ca cơ với thân
phận thấp hèn, càng chẳng phải là nữ đầu bếp bên cạnh Triệu Tử Duy. Không ai có
thể lợi dung cô, mà cô cũng không cần phải nhún nhường, làm điều mình không
thích nữa.
“Tỷ, tỷ muốn đi đâu?” Mộ Dung Tẫn ôm thắt lưng cô, khuôn mặt
vui vẻ, hắn khẽ hỏi.
Hai người vừa nói chuyện vừa chạy trốn.
“Chúng ta đang đi đâu thế?” Mộ Dung Ca nhìn phong cảnh xung
quanh, hình như không phải là con đường trước kia, ngoảnh lại nhìn, đã không thấy
quán trà nhỏ đâu nữa. Nhưng vẫn có thể nhìn thấy ánh sáng lạnh lẽo của đao kiếm
vung lên không ngừng. Trận tàn sát này không dễ dàng chấm dứt. Cô lại liếc sang
Tẫn Nhi, không thể để cho Triệu Tử Duy nhìn thấy nó.
Mộ Dung Tẫn nghe vậy, dừng chạy, ôn tồn nói với Mộ Dung Ca:
“Tỷ, chúng ta không thể nào về Nguyên quốc nữa, mà quần hùng
các nước đều ở Phong quốc, cũng không thể đến đó được. Nơi duy nhất có thể tới
là Hạ quốc, hoặc Tề quốc. Đi theo con đường này, khoảng nửa tháng nữa sẽ tới Tề
quốc.”
“Tề quốc?” Mộ Dung Ca nhíu mày, trong lòng vô cùng lo lắng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tề quốc là địa bàn của Triệu Tử Duy, tuy rằng trong một hai tháng tới hắn chưa
về, nhưng cô sợ Mộ Dung Tẫn sẽ biết được thân phận thực sự của nó. Tuy vậy, suy
đi nghĩ lại, thực ra nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất. Nó là đứa trẻ
thông minh, nếu cô không đồng ý đi Tề quốc, nhất định nó sẽ truy hỏi, mà cô
cũng không muốn lừa gạt nó.
Trong lúc chần chừ, vẻ mặt Mộ Dung Tẫn hào hứng: TruyenLau
“Tỷ, nhà Mộ Dung có thù tất báo. Rồi có một ngày, đệ sẽ tự
tay g**t ch*t Phượng Dịch! Trước lúc ấy, chúng ta phải đi Tề quốc một chuyến.”
Gia tộc nhà Mộ Dung chỉ trong một đêm từ vinh hoa phú quý bỗng
nhà tan cửa nát, mà hắn và tỷ tỷ lại phải trả cái giá quá đắt, hắn phải báo
thù. Đây là sứ mệnh của hắn.
Hơn nữa, đến Tề quốc, hắn còn có chuyện cực kì quan trọng cần
làm. Tạm thời hắn không muốn nói cho tỷ tỷ biết. Hiện giờ tỷ tỷ là người duy nhất Nguồn copy từ TruyenLau.com
hắn có thể tin tưởng, hắn sợ sau khi cô biết sẽ rời bỏ hắn.
“Vì sao?” Giọng nói Mộ Dung Ca hơi run, đôi mắt ánh vẻ ngạc
nhiên nghi ngờ. Nó đã biết rồi ư?
Mộ Dung Tẫn mỉm cười, đáy mắt hiện lên vẻ đau xót, nhưng chớp
mắt đã được giấu đi. Vẻ mặt thân thiết tựa như hồi hai người họ còn sống tại phủ
Mộ Dung:
“Tỷ tỷ có tin tưởng Tẫn Nhi không? Tẫn Nhi đã trưởng thành,
từ nay trở đi sẽ bảo vệ tỷ. Tẫn Nhi xin thề sẽ không để bất kỳ một ai làm tổn
thương tới tỷ. Nếu có người nào dám, đệ nhất định sẽ … lột da tróc xương, khiến
hắn ta muốn chết mà không chết được!”
Những chữ cuối cùng, như nói ra từ tận đáy lòng hắn, không hề
che giấu chút hận ý nào.
Phượng Dịch, không bao giờ hắn tha thứ cho y. Trước đây hắn
không có cách nào, nhưng sau này tự tay hắn sẽ g**t ch*t y. Còn gã … Triệu Tử
Duy, ánh mắt Mộ Dung Tẫn vằn lên tia tàn ác, gã mà cũng dám đòi động phòng với
tỷ tỷ ư!
Mộ Dung Ca ngẩng đầu, vừa lúc nhìn thấy đôi mắt thiếu niên vốn
trầm tĩnh mà bây giờ tràn đầy căm phẫn, cô nhíu chặt mày, sau lại giãn ra. Cho
dù là ai trải qua chuyện này cũng đều trưởng thành, huống chi là hắn. Bên tai
cô còn vang vọng lời thề sắt đá của Mộ Dung Tẫn, bèn cười trả lời:
“Ta tin đệ”
Có lẽ, nó còn hiểu biết nhiều hơn cô nghĩ. Nhưng bây giờ
chuyện ấy đã không còn quan trọng nữa rồi.
Hai người nằm chặt tay cùng đi về hướng Tề quốc.
Mà con đường này, có thật sẽ đến tự do không?
Bầu trời mây đen kéo đến ùn ùn, tầng tầng dầy đặc, dường như
sắp có một cơn bão táp ập tới!
Sát khí mạnh mẽ cuốn theo mùi máu, chỉ gần nửa canh giờ đã dừng
lại.
Triệu Tử Duy thâm trầm nhìn chằm chằm thi thể đầy dưới đất,
cuộc ám sát này khiến hắn tổn thất nghiêm trọng: hai mươi người chết, mười lăm
người trọng thương, mười người bị thương nhẹ. Chân hắn dẫm lên vũng máu, càng
toát lên vẻ lạnh lẽo khiến người ta kinh sợ.
“Điều tra cho rõ.”
Hắn phải biết ai bỏ ra một số tiền lớn, dồn hết tâm tư muốn
lấy mạng hắn! Vậy mà cuối cùng lại không quan tâm tới!
“Vâng. Thái tử yên tâm, chắc chắn trong ba ngày ti chức sẽ
cho Thái tử một câu trả lời thuyết phục.” Một gã ám vệ quỳ xuống lĩnh mệnh, rồi
lập tức rời đi.
Triệu Tử Duy cười lạnh nhìn đống thi thể, lại trông thấy vài
giọt máu bắn lên trên vạt áo, hắn nhíu mày chán ghét, sát khí trong mắt càng đậm:
“Mau rời khỏi đây.”
“Vâng”. Tuy rằng bị thương, lại có người chết, nhưng bọn họ
không biểu hiện ra đau buồn hay vui sướng, vì đây không phải lúc kêu than, nơi
này không nên ở lâu.
Triệu Tử Duy vừa bước hai bước, chuẩn bị lên xe ngựa, bỗng
nhiên dừng cước bộ, hắn quay đầu, ánh mắt lạnh như băng quét bốn phía. Đáy mắt
tràn đầy khí lạnh, hắn gầm lên: “Mộ Dung Ca đâu?”
Vừa rồi mọi người đều dốc toàn lực vào đám sát thủ, tất cả dồn
hết vào việc bảo vệ Triệu Tử Duy, làm gì còn ai nghĩ tới sống chết của Mộ Dung
Ca. Hơn nữa, cô ta chỉ là một nữ đầu bếp thân phận thấp kém, chết thì thôi, tất
nhiên chẳng có ai phí sức mà bảo vệ cô ta.
Bây giờ Triệu Tử Duy hỏi Mộ Dung Ca ở đâu, mọi người đều mờ
mịt. Nhìn xung quanh, không hề thấy bóng dáng cô đâu!
Triệu Tử Duy không thấy cô, ánh mắt hiện lên tia hoảng hốt,
đảo mắt tìm quanh đám thi thể, không hề phát hiện ra cô. Hắn lập tức nhìn về
phía Quất Đào đang đi tìm Mộ Dung Ca.
Quất Đào cả người chấn động, cảm nhận được sát khí đang ùn
ùn kéo tới, bỗng sắc mặt tái nhợt! Thực ra Thái tử đã biết nàng đá Mộ Dung Ca một
cái ư? Ánh mắt chứa đầy sát khí như chất vấn nàng, có phải Mộ Dung Ca đã bị
nàng giết không? Nhận ra điều này, toàn thân Quất Đào run rẩy, nàng nên sớm giết
Mộ Dung Ca mới phải!
Nhìn vẻ mặt mờ mịt khiếp sợ của Quất Đào, Triệu Tử Duy đã có
đáp án. Trong con mắt đen tối của hắn ánh vẻ tươi cười, lòng thầm cười lạnh. Nữ
nhân kia xảo quyệt như cáo, mấy ngày nay nhận ra điều gì đó, cho nên hôm nay
tìm ra cơ hội chạy trốn, cô ta nhẫn nhịn giỏi thật!
Cô muốn chạy trốn, nhưng có thoát khỏi lòng bàn tay hắn
không?
“Lập tức tìm kiếm Mộ Dung Ca.”
Hắn dần thu lại ánh mắt lạnh lẽo, lạnh lùng phân phó.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3: Gặp Tiểu Từ
- Chương 4: Đưa than hồng sưởi ấm trong ngày tuyết rơi
- Chương 5: Châm chọc
- Chương 6: Nhẫn nhịn chờ thời cơ
- Chương 7: Tình thân ruột thịt
- Chương 8: Bóng lưng thần bí
- Chương 9: Tranh giành mỹ nhân (1)
- Chương 10: Tranh giành mỹ nhân (2)
- Chương 11: “Thiếp nguyện hiến dâng đêm đầu tiên cho Thái tử”
- Chương 12: “Hi vọng đêm nay ngươi không làm cho bản cung thất vọng.”
- Chương 13: Không như ý nguyện
- Chương 14: Tặng quà
- Chương 15: Tìm cách thoát thân (1)
- Chương 16: Tìm cách thoát thân (2)
- Chương 17: Trả thù
- Chương 18: Có mỏi không?
- Chương 19: Có muốn hầu hạ bản cung không?
- Chương 20: Trù nghệ của thiếp mà là số 2 thì không ai dám tự nhận mình là số 1
- Chương 21: Đệ nhất trù nghệ
- Chương 22: Nghi ngờ
- Chương 23: Phong thư
- Chương 24: Gậy ông đập lưng ông (1)
- Chương 25: Gậy ông đập lưng ông (2)
- Chương 26: Gậy ông đập lưng ông (3)
- Chương 27: Phải rời đi rồi
- Chương 28: Thương lượng
- Chương 29: Người vô sản
- Chương 30: Xung đột với Như Cơ
- Chương 31: Đệ nhất mỹ nhân muốn tuyển chồng
- Chương 32: Trù thần
- Chương 33: Có còn là xử nữ?
- Chương 34: Bị mai phục
- Chương 35: Bị thương
- Chương 36: Trọn đời trọn kiếp một đôi
- Chương 37: Chưa nhận ra tâm ý
- Chương 38: Không thể thay đổi quyết định
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41: Người thân quan trọng
- Chương 42: Mệnh lệnh của Khánh vương
- Chương 43: Truy đuổi
- Chương 44: Bị bắt trở về
- Chương 45: Cô gái không tầm thường
- Chương 46: Động tình
- Chương 47: Đè nén dục vọng
- Chương 48: Đầu cờ với Lan Ngọc công tử (1)
- Chương 49: Đấu cờ với Lan Ngọc công tử (2)
- Chương 50: Chạm mặt
- Chương 51: Chia tay Lan Ngọc
- Chương 52: Anh hùng cứu mỹ nhân
- Chương 53: Tạ tội
- Chương 54: Sủng ái
- Chương 55: Giữ chặt trái tim
- Chương 56: Hóa ra thứ nàng coi trọng nhất là tiền bạc!
- Chương 57: Đè nén dục vọng
- Chương 58: Hiến Vũ
- Chương 59: Khuất nhục
- Chương 60: Thay đổi lựa chọn?
- Chương 61: Nguy hiểm trong gang tấc
- Chương 62: Âm mưu của Thanh Nhã
- Chương 63: Trên yến hội
- Chương 64: Buông tay
- Chương 65
- Chương 66: Dứt khoát buông tay
- Chương 67: Bảo Vệ
- Chương 68: Người con gái khó hiểu
- Chương 69: Xà phòng hoa sen
- Chương 70: Lâm Thiện Nhã dũng cảm!
- Chương 71: Tỳ nữ thị tẩm
- Chương 72: Chọc tức Triệu Tử Duy
- Chương 73: Đau Lòng!
- Chương 74: Sự dịu dàng bất ngờ
- Chương 75: Lên đường
- Chương 76: Ám sát
- Chương 77: Hiểm nguy trong gang tấc
- Chương 78: Không thể bước tiếp cùng nhau
- Chương 79: Lựa chọn đau khổ
- Chương 80: Những âm mưu
- Chương 81: Bạch quốc
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85: Quyết định đi Hạ Quốc
- Chương 86: Lên đường tới Hạ quốc
- Chương 87: Ra điều kiện
- Chương 88
- Chương 89: Chột dạ
- Chương 90: Vu oan giá họa
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150-1
- Chương 150-2
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160: Hoàng Thái hậu
- Chương 161: Đã gặp lại nhau
- Chương 162: Chính điện
- Chương 163: Tâm cơ của mỗi người
- Chương 164: Gặp Lại anh em nhà bọn họ
- Chương 165: Đến Phủ Khánh Lâm vương
- Chương 166: Khánh Lâm vương phủ 2
- Chương 167: Sự Thật về chuyện năm xưa
- Chương 168: Phủ khánh vương 3
- Chương 169: Long nhạc sơn
- Chương 170: Cùng nhau ngắm cảnh
- Chương 171: Ám sát
- Chương 172: Ám sát 2
- Chương 173: Tái ngộ hai huynh đệ nhà họ Lâm
- Chương 174: Trở về hạ Quốc
- Chương 175: Quyết định của Nguyên Du
- Chương 176: Đã trở về
- Chương 177: Gặp lai Lưu Tùng Nguyên
- Chương 178: Uy hiếp
- Chương 179: Gặp thượng quan ngọc nhi
- Chương 180: Gặp thượng quan ngọc nhi 2
- Chương 181: Thân thiết
- Chương 182: Đình viện
- Chương 183: Toan tính
- Chương 184: Gặp lại Lưu Ngữ Yên
- Chương 185: Xảy ra chuyện
- Chương 186: Rắc rối
- Chương 187: Rắc rối 2
- Chương 188: Tín thư
- Chương 189: Tín thư 2
- Chương 190: Tín thư 3
- Chương 191: Tâm tư của Lưu Ngữ Yên
- Chương 192: Giải cứu Lưu Tùng Nguyên
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248: Đại kết cục 1
- Chương 249: Đại kết cục 2
- Chương 250: Đại kết cục 3
- Chương 251: Đại kết cục (hoàn)
Thiếp Khuynh Thành
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.