Edit: L2NT
Beta: Phi Nguyệt
Hắn thân là Thái tử Hạ quốc, hiện giờ tới Phong quốc để làm
một chuyện vô cùng quan trọng, đâu có thảnh thơi mà cản đường cô? Mộ Dung Ca
bình tĩnh rời khỏi bóng người hắn, sau đó dịch sang một bên định đi qua. Nhưng
khi cô định rời đi, hắn đã cất lời, giọng nói rất ung dung, nhẹ như tuyết khiến
người khác khó có thể quên.
“Ngươi thực sự đã hầu hạ Thái tử Tề quốc sao?”
Một câu hỏi thẳng thắn! Giọng điệu tựa như đang hỏi, ngươi
dùng điểm tâm chưa? Ăn cái gì rồi? Nói trắng ra, ngươi với ai đó đã làm gì gì rồi?
Thiếu chút nữa là hỏi tiếp, cảm giác của người thế nào?
Khóe miệng cô run rẩy, trong lòng thêm một lần chất vấn: người
cổ đại bảo thủ vậy sao? Triệu Tử Duy đã vậy, giờ Nguyên Kỳ cũng thế!
Hết lần này đến lần khác, bọn họ thốt ra câu hỏi nhẹ như gió
thoảng mây trôi. Bầu không khí tràn ngập hơi thở ám muội khiến người ta đỏ mặt,
nhưng cô vẫn coi như không có gì, lễ phép đáp lại: “Vâng.”
Mây đen trong đôi mắt Nguyên Kỳ xoay vần, càng lúc càng u tối.
Bỗng nhiên Mộ Dung Ca có cảm giác mình đang lọt vào trong tâm bão, sự tăm tối
kia khiến cô hít thở không thông. Thời gian như ngừng lại, Nguyên Kì lâm vào trầm
mặc.
“Thái tử còn việc gì nữa không ạ?” Cô cung kính hỏi.
Nguyên Kì lấy lại tinh thần, cúi đầu quan sát cô. Nhìn từ TruyenLau.com
góc độ này, dáng vẻ Mộ Dung Ca khiêm tốn kính cẩn, thậm chí còn khiến người
khác có ảo giác cô cũng tầm thường như đám nữ nhân chuyên dùng sắc đẹp quyến rũ
người khác. Nhưng cô không hề hay biết, ánh mắt trong sáng không gợn chút si mê
và sự ung dung bình tĩnh của cô khi đối mặt với Nguyên Kỳ, đã khiến cô không hề
giống với người thường!
Website TruyenLau.com
“Người có lúc buồn vui ly hợp, trăng có khi mờ tỏ khuyết
tròn. Trên đời này khó có thể toàn vẹn như ý, thứ mà bản thân mình nắm giữ được
chính là trái tim. Mất cái gì cũng được, ngàn vạn lần đừng đánh mất trái tim! Mộ
Dung Ca, quả thật ngươi đã khiến bản cung phải nhìn bằng con mắt khác.” – Ánh mắt
Nguyên Kỳ bình thản nhưng sắc bén, như xuyên thủng da thịt cô, giọng nói hắn
nhàn nhạt nhưng vô cùng lạnh lùng. Vẻ mặt hắn nhàn tản, từng câu chữ thốt lên tựa TruyenLau.com
như tăng thêm vài phần mị hoặc. Từng cử động đều đặc biệt hấp dẫn, khó trách lại
có nhiều người si mê hắn như vậy! Chẳng trách Như Băng chết mê chết mệt hắn đến
thế.
“Chẳng qua là vô tình thốt ra, xin Thái tử đừng để tâm.” –
Cô từ từ ngẩng đầu nhìn hắn. Mấy câu nói của hắn đêm nay khiến người ta không
thể nắm rõ. Huống chi lòng dạ hắn thâm trầm khôn lường như vực sâu vạn trượng,
chẳng có một ai nhìn thấu. Giờ đây, cô đang kề cận bên mép vực sâu, hơn nữa, cô
còn biết hắn định làm gì.
Ánh mắt chợt lóe lên, hay mục đích của hắn cũng giống như
Triệu Tử Duy, đều muốn lợi dụng cô? Mộ Dung Ca thầm phán đoán, không biết trên
người cô có điểm gì để lợi dụng được? Nguyên Kỳ khẽ nhướn mày, khóe môi nhếch
lên thành một nụ cười khiến người khác mê đắm. Dường như tâm trạng lúc này của
hắn rất tốt, điều này khiến Mộ Dung Ca bối rối, cô nhăn mày, hắn có ý gì đây?
“Nếu Thái tử Hạ quốc không còn chuyện gì, thiếp phải về hầu
hạ Thái tử của mình. Thiếp xin cáo lui!” – Cô lại cúi đầu, bỏ ý định tìm hiểu hắn
muốn làm gì, dù sao đối với cô cũng chẳng có tác dụng mấy.
Không thấy hắn lên tiếng, cô cố gắng thoát ra khỏi bầu không
khí áp lực, ung dung rời đi. Mãi cho đến khi cô rời khỏi hậu viện, đóng cửa lại,
hắn cũng không mở lời, cô thầm thở phào nhẹ nhõm. Sau khi cánh cửa hậu viện
khép lại, Gia Kiệt bước ra từ bóng tối, trên mặt đầy vẻ lo lắng. Hắn không lo lắng
nàng Như Băng si mê Thái tử, mà là về lời nói “có thể vứt bỏ mọi thứ chứ không
thể vứt bỏ trái tim” của cô gái Mộ Dung Ca kia. Hình như chủ công có gì đó với
cô ấy.
“Chủ công, đại sự thống nhất thiên hạ quan trọng hơn.” – Hắn
là phụ tá, tất nhiên phải có trách nhiệm nhắc nhở người.
Nét u ám trong mắt Nguyên Kỳ vụt tắt, hắn kinh ngạc nhướng
mày về phía Gia Kiệt, giọng nói ẩn chứa sự lạnh lẽo: “Ngươi khác với Phá Lãng ở
chỗ biết quan sát kĩ càng, nếu không có sự trầm ổn cẩn thận ấy, ngươi và Phá
Lãng khác gì nhau.”
Gia Kiệt nghe vậy, lòng chấn động, lập tức cúi đầu: “Ty chức
biết sai rồi.” – Hắn quả thực đã sai. Trong mắt Thái tử, sự nghiệp thống nhất
thiên hạ mới là quan trọng nhất.
-
Cứ tưởng sau một ngày dài đằng đẵng, Mộ Dung Ca có thể trở về
phòng ngủ ngon một giấc. Ai ngờ sau khi đẩy cửa vào phòng, nhìn thấy Triệu Tử
Duy ngồi trong đó, cô thật sự muốn chửi bới một trận! Thằng nhãi ranh không có
chuyện gì làm sao? Đã khuya thế này còn đến phòng cô làm gì?
“Bái kiến Thái tử.” – Cô hơi mệt mỏi thi lễ.
Triệu Tử Duy ngồi trên giường, tư thế lười nhác tà mị, tay
phải đang nghịch thứ gì đó, nhìn mà như không nhìn cô, miễn cưỡng nói: “Mới gặp
Thái tử Hạ quốc từ hậu viện về sao?”
Cô biết chuyện ở hậu viện sẽ đến tai hắn, chỉ không ngờ sau
khi hắn biết lại đến chất vấn cô ngay như vậy: “Vâng.”
“Thái tử Hạ quốc dung mạo khuynh thành, đứng đầu nam tử
trong thiên hạ. Sao ngươi không ngẩng đầu nhìn kĩ hắn?” – Tay phải Triệu Tử Duy
vẫn đang đùa nghịch thứ gì đó trên giường, giọng nói miễn cưỡng nhưng ẩn chứa
vài phần dò xét.
Nghe vậy, Mộ Dung Ca ngẩng đầu nhìn hắn, không rõ vì sao hắn
lại hỏi vậy, nhưng khi nhìn thứ đồ trên tay Triệu Tử Duy, đồng tử co rút lại.
Đó là hai tấm ngân phiếu mà cô vất vả kiếm được, vẫn chưa kịp
đổi ra thành bạc. Cô đã giấu chúng kĩ càng, sao hắn vẫn tìm thấy được? Bây giờ
hắn đùa nghịch chúng, rốt cục có ý gì?
Cô nhìn chằm chằm vào hai tấm ngân phiếu để sau này làm vốn
sinh sống của mình, lòng thầm cân nhắc câu hỏi của Triệu Tử Duy, sau đó lại cúi
đầu trả lời: “Ở trong mắt thiếp, chỉ có Thái tử mới là người đứng đầu nam tử
trong thiên hạ. Cho dù là kẻ nào cũng không thể so sánh nổi.”
Triệu Tử Duy nhìn thấy nét kinh ngạc trong mắt Mộ Dung Ca,
thầm cười, hóa ra thứ cô ấy coi trọng nhất là tiền bạc! Nghe cô nói xong, giọng
như thành khẩn, thực ra lại vì bạc mà miễn cưỡng trả lời, hắn bật cười: “Đúng vậy
ư?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3: Gặp Tiểu Từ
- Chương 4: Đưa than hồng sưởi ấm trong ngày tuyết rơi
- Chương 5: Châm chọc
- Chương 6: Nhẫn nhịn chờ thời cơ
- Chương 7: Tình thân ruột thịt
- Chương 8: Bóng lưng thần bí
- Chương 9: Tranh giành mỹ nhân (1)
- Chương 10: Tranh giành mỹ nhân (2)
- Chương 11: “Thiếp nguyện hiến dâng đêm đầu tiên cho Thái tử”
- Chương 12: “Hi vọng đêm nay ngươi không làm cho bản cung thất vọng.”
- Chương 13: Không như ý nguyện
- Chương 14: Tặng quà
- Chương 15: Tìm cách thoát thân (1)
- Chương 16: Tìm cách thoát thân (2)
- Chương 17: Trả thù
- Chương 18: Có mỏi không?
- Chương 19: Có muốn hầu hạ bản cung không?
- Chương 20: Trù nghệ của thiếp mà là số 2 thì không ai dám tự nhận mình là số 1
- Chương 21: Đệ nhất trù nghệ
- Chương 22: Nghi ngờ
- Chương 23: Phong thư
- Chương 24: Gậy ông đập lưng ông (1)
- Chương 25: Gậy ông đập lưng ông (2)
- Chương 26: Gậy ông đập lưng ông (3)
- Chương 27: Phải rời đi rồi
- Chương 28: Thương lượng
- Chương 29: Người vô sản
- Chương 30: Xung đột với Như Cơ
- Chương 31: Đệ nhất mỹ nhân muốn tuyển chồng
- Chương 32: Trù thần
- Chương 33: Có còn là xử nữ?
- Chương 34: Bị mai phục
- Chương 35: Bị thương
- Chương 36: Trọn đời trọn kiếp một đôi
- Chương 37: Chưa nhận ra tâm ý
- Chương 38: Không thể thay đổi quyết định
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41: Người thân quan trọng
- Chương 42: Mệnh lệnh của Khánh vương
- Chương 43: Truy đuổi
- Chương 44: Bị bắt trở về
- Chương 45: Cô gái không tầm thường
- Chương 46: Động tình
- Chương 47: Đè nén dục vọng
- Chương 48: Đầu cờ với Lan Ngọc công tử (1)
- Chương 49: Đấu cờ với Lan Ngọc công tử (2)
- Chương 50: Chạm mặt
- Chương 51: Chia tay Lan Ngọc
- Chương 52: Anh hùng cứu mỹ nhân
- Chương 53: Tạ tội
- Chương 54: Sủng ái
- Chương 55: Giữ chặt trái tim
- Chương 56: Hóa ra thứ nàng coi trọng nhất là tiền bạc!
- Chương 57: Đè nén dục vọng
- Chương 58: Hiến Vũ
- Chương 59: Khuất nhục
- Chương 60: Thay đổi lựa chọn?
- Chương 61: Nguy hiểm trong gang tấc
- Chương 62: Âm mưu của Thanh Nhã
- Chương 63: Trên yến hội
- Chương 64: Buông tay
- Chương 65
- Chương 66: Dứt khoát buông tay
- Chương 67: Bảo Vệ
- Chương 68: Người con gái khó hiểu
- Chương 69: Xà phòng hoa sen
- Chương 70: Lâm Thiện Nhã dũng cảm!
- Chương 71: Tỳ nữ thị tẩm
- Chương 72: Chọc tức Triệu Tử Duy
- Chương 73: Đau Lòng!
- Chương 74: Sự dịu dàng bất ngờ
- Chương 75: Lên đường
- Chương 76: Ám sát
- Chương 77: Hiểm nguy trong gang tấc
- Chương 78: Không thể bước tiếp cùng nhau
- Chương 79: Lựa chọn đau khổ
- Chương 80: Những âm mưu
- Chương 81: Bạch quốc
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85: Quyết định đi Hạ Quốc
- Chương 86: Lên đường tới Hạ quốc
- Chương 87: Ra điều kiện
- Chương 88
- Chương 89: Chột dạ
- Chương 90: Vu oan giá họa
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150-1
- Chương 150-2
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160: Hoàng Thái hậu
- Chương 161: Đã gặp lại nhau
- Chương 162: Chính điện
- Chương 163: Tâm cơ của mỗi người
- Chương 164: Gặp Lại anh em nhà bọn họ
- Chương 165: Đến Phủ Khánh Lâm vương
- Chương 166: Khánh Lâm vương phủ 2
- Chương 167: Sự Thật về chuyện năm xưa
- Chương 168: Phủ khánh vương 3
- Chương 169: Long nhạc sơn
- Chương 170: Cùng nhau ngắm cảnh
- Chương 171: Ám sát
- Chương 172: Ám sát 2
- Chương 173: Tái ngộ hai huynh đệ nhà họ Lâm
- Chương 174: Trở về hạ Quốc
- Chương 175: Quyết định của Nguyên Du
- Chương 176: Đã trở về
- Chương 177: Gặp lai Lưu Tùng Nguyên
- Chương 178: Uy hiếp
- Chương 179: Gặp thượng quan ngọc nhi
- Chương 180: Gặp thượng quan ngọc nhi 2
- Chương 181: Thân thiết
- Chương 182: Đình viện
- Chương 183: Toan tính
- Chương 184: Gặp lại Lưu Ngữ Yên
- Chương 185: Xảy ra chuyện
- Chương 186: Rắc rối
- Chương 187: Rắc rối 2
- Chương 188: Tín thư
- Chương 189: Tín thư 2
- Chương 190: Tín thư 3
- Chương 191: Tâm tư của Lưu Ngữ Yên
- Chương 192: Giải cứu Lưu Tùng Nguyên
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248: Đại kết cục 1
- Chương 249: Đại kết cục 2
- Chương 250: Đại kết cục 3
- Chương 251: Đại kết cục (hoàn)
Thiếp Khuynh Thành
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.