Edit: L2NT
Beta: Phi Nguyệt
Lực tay cực mạnh, tốc độ lại nhanh, khiến Mộ Dung Ca trầm mặt.
“Mau đuổi kịp!” Ánh Tuyết lạnh giọng ra lệnh. Thái độ Như
Băng hết sức nhún nhường, nhìn giống như cảnh chủ nhân quát tháo một người hầu
tầm thường. Còn Như Băng không dám cãi lại, đầu cúi gằm xuống, không dám nhìn
sang Mộ Dung Ca, buồn bã đáp lại: “Vâng.”
Ánh Tuyết lạnh lùng nhìn Như Băng, sau đó liếc sang Mộ Dung
Ca, trong mắt còn hiện vẻ ghen tị: “Mộ Dung Ca?” – Giọng nói cao ngạo, ả không
thèm nhìn tới cô nữa. Như Băng đi theo sau ả không dám phản kháng.
Khi tiếp xúc lần đầu với Ánh Tuyết, Mộ Dung Ca đã không có ấn
tượng tốt đẹp gì. Hơn nữa hiện giờ cô rất bực mình với thái độ không coi ai ra
gì của ả, cô nhếch mép cười lạnh, không thèm trả lời, chỉ nhìn kĩ Như Băng, thầm
lo cho nàng. Có lẽ tình cảnh của Như Băng so với tưởng tượng của cô còn tệ hại
hơn.
Ánh Tuyết thấy Mộ Dung Ca không có phản ứng, đáy mắt ẩn chứa
sự tức giận, nhẹ cau đôi mày lá liễu, ả cao giọng khinh thường nói với Mộ Dung
Ca: “Mộ Dung Ca?”
Như Băng lo lắng nhìn về phía Mộ Dung Ca, Ánh Tuyết là tỳ nữ Đọc truyện tại TruyenLau.com
có địa vị cao nhất, được Nguyên Kì trọng dụng. Cho nên, bọn nàng đều phải tuân
theo mệnh lệnh của ả, không dám trái lời. Nếu không, hậu quả rất khó tưởng tượng!
Bây giờ, Mộ Dung Ca không thèm để ý tới ả, chỉ sợ đã rước họa vào thân!
“Ngươi lấy tư cách gì mà quát tháo ta? Ánh Tuyết!” – Vẻ mặt
Mộ Dung Ca càng thêm lạnh lẽo, hai chữ Ánh Tuyết cuối cùng mang theo năm phần lạnh
lùng, ba phần khinh thường, hai phần chế giễu.
Ánh Tuyết trầm mặt, trong mắt hiện lên sát khí. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Cút! Đừng làm vướng mắt ta!” – Mộ Dung Ca quát to. Tuy hiện
giờ bốn phía đều là địch, nhưng không phải ai cũng có thể trèo lên đầu nàng tác
oai tác quái! Tính nết hiền hòa không có nghĩa dễ bị bắt nạt.
Website TruyenLau.com
Ngay sau khi cô nói xong, một thanh trường kiếm đã kề ngay cổ
cô.
“Ánh Tuyết cô nương, không thể được!” – Như Băng hoảng sợ
kêu lên.
“Ta sẽ lấy mạng ngươi!” – Ánh Tuyết híp mắt, nhìn chằm chằm
vào vẻ mặt bình tĩnh của Mộ Dung Ca, ả lạnh giọng nói.
Mộ Dung Ca cười khẽ: “Ngươi cứ thử xem!”
Đồng tử trong mắt Ánh Tuyết co lại. Không thể tin được, Mộ
Dung Ca lại chẳng hề sợ hãi! Ả do dự, bàn tay cầm kiếm hơi run rẩy, nhưng ả
nghĩ đến buổi tối hôm đó, lần đầu tiên Thái tử chủ động yêu cầu một nữ nhân
theo hầu bên người, lòng ả đau như cắt, chua xót, khó chịu vô cùng. Dù gì cũng
chỉ là tính mạng của một tỳ nữ đê tiện, nếu ả lấy đi, cùng lắm thì quỳ xuống thỉnh
tội với Thái tử Tề quốc mà thôi.
Nhưng nằm ngoài dự đoán của Ánh Tuyết, khiến ả trở tay không
kịp, một luồng sức mạnh kinh người từ phía sau ập đến hất bay ả văng xa mười
thước! Sức mạnh này vô cùng bá đạo, tàn nhẫn, như muốn lấy đi tính mạng của ả!
May mà ả có nội lực thâm hậu, nếu không đã xong đời rồi. Nhưng một chưởng này
đã gây trọng thương đến lục phủ ngũ tạng, máu ngọt từ họng xộc lên, tràn đầy
khoang miệng, ả phụt ra một ngụm máu đỏ tươi.
“Hỗn xược!”
Đôi mắt Triệu Tử Duy phủ đầy mây đen, lóe lên nét tàn nhẫn,
vẻ mặt độc ác nhìn Ánh Tuyết đang nằm cách xa mười thước. Mộ Dung Ca kinh ngạc ở
trong lòng Triệu Tử Duy, đúng vậy, là kinh ngạc. Cô đã sớm nhìn thấy Triệu Tử
Duy và Nguyên Kỳ đứng cách đó không xa, cho nên mới dám ngang nhiên như vậy,
không lo hậu quả. Cô đoán hắn sẽ ra tay. Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt tràn đầy tức
giận và sợ hãi của hắn, tức giận thì cô có thể lý giải được, dù sao cô vẫn còn
giá trị lợi dụng, còn sợ hãi thì…
Mấy ngày qua, tình cờ thấy những biểu hiện bất thường của hắn,
Mộ Dung Ca vốn rất mẫn cảm ít nhiều đoán được vài phần. Tuy vậy, lí trí mách bảo
cô không nên thừa nhận, mà cô cũng không dám thừa nhận.
Dường như ngay sau đó, cô được ôm vào lồng ngực ấm áp, nhiệt
độ cơ thể hắn rất ấm, đối lập với đôi mắt lạnh lẽo kia. Ánh mắt cô hơi dao động,
trong lòng dâng lên chút cảm xúc khác thường.
Nguyên Kỳ nhìn Mộ Dung Ca đang được Triệu Tử Duy ôm vào lòng
mà vẻ mặt không thể hiện ra bất kì cảm xúc nào. Nhưng lần đầu tiên, trên khuôn
mặt khuynh thành tuyệt thế ấy đã không còn nét cười thản nhiên có thể nhìn thấu
thế nhân nữa. Có một số việc, một vài cảm xúc, lý trí không phải muốn khống chế
mà được. Tất cả biến đổi như gió mây, khó có thể nắm bắt.
Triệu Tử Duy không thể kiềm chế được nhịp tim đập nhanh và nỗi
sợ hãi trong lòng. Hắn có khí phách ngạo nghễ, nắm giữ trọng quyền ở Tề quốc,
có thể hô mây gọi gió, nhưng trong lúc nữ nhân kia cận kề với cái chết, hắn lại
không kìm nén được nỗi sợ hãi! Lí do sợ hãi là gì, hắn không nghĩ ra, cũng
không thể truy cứu! Nhưng hiện giờ hắn biết, hắn đang rất phẫn nộ.
Triệu Tử Duy ôm chặt Mộ Dung Ca ở trong lòng, lạnh lùng nhìn
về phía Ánh Tuyết, lời nói rét thấu xương: “Dám động đến người của bản cung,
ngươi đáng bị tróc da lột xương!”
Đây không phải là lời đe dọa, hắn nói được làm được. Mộ Dung
Ca khẽ nhướng mày, giấu đi cảm xúc hỗn loạn trong lòng. Thời đại loạn thế, xung
quanh tràn đầy sát khí và âm mưu, điều duy nhất cô có thể làm được là quản chặt
trái tim mình. Cô im lặng muốn rời khỏi vòng tay hắn, nhưng lực tay hắn rất mạnh,
khiến cô không tài nào nhúc nhích nổi.
Như Băng há hốc miệng nhìn Triệu Tử Duy ôm Mộ Dung Ca, vô
cùng kinh ngạc. Một người là Thái tử Tề quốc tôn quý bất phàm, một người là
Vương phi bị phế hèn mọn như cỏ rác, vậy mà Mộ Dung Ca có thể khiến cho Triệu Tử
Duy bảo vệ mình. Nàng ảm đạm nhìn sang Nguyên Kỳ đang đứng một bên, cuối cùng
thì ai mới có thể lọt vào mắt hắn? Nàng khổ cực cả đời chỉ sợ cũng chẳng được hắn
để ý.
Ánh Tuyết vô cùng kinh hãi, cảm giác sợ hãi lan ra toàn
thân. Một ca kĩ của Nguyên quốc mà lại được Thái tử Tề quốc bảo vệ! Ả kinh ngạc
bao nhiêu thì hối hận bấy nhiêu. Ả có thể theo hầu bên cạnh Nguyên Kỳ, đương
nhiên phải có năng lực phi phàm, giờ phút này ả biết mình phải làm gì.
Ả tuyệt đối không thể mang lại rắc rối cho Nguyên Kỳ!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3: Gặp Tiểu Từ
- Chương 4: Đưa than hồng sưởi ấm trong ngày tuyết rơi
- Chương 5: Châm chọc
- Chương 6: Nhẫn nhịn chờ thời cơ
- Chương 7: Tình thân ruột thịt
- Chương 8: Bóng lưng thần bí
- Chương 9: Tranh giành mỹ nhân (1)
- Chương 10: Tranh giành mỹ nhân (2)
- Chương 11: “Thiếp nguyện hiến dâng đêm đầu tiên cho Thái tử”
- Chương 12: “Hi vọng đêm nay ngươi không làm cho bản cung thất vọng.”
- Chương 13: Không như ý nguyện
- Chương 14: Tặng quà
- Chương 15: Tìm cách thoát thân (1)
- Chương 16: Tìm cách thoát thân (2)
- Chương 17: Trả thù
- Chương 18: Có mỏi không?
- Chương 19: Có muốn hầu hạ bản cung không?
- Chương 20: Trù nghệ của thiếp mà là số 2 thì không ai dám tự nhận mình là số 1
- Chương 21: Đệ nhất trù nghệ
- Chương 22: Nghi ngờ
- Chương 23: Phong thư
- Chương 24: Gậy ông đập lưng ông (1)
- Chương 25: Gậy ông đập lưng ông (2)
- Chương 26: Gậy ông đập lưng ông (3)
- Chương 27: Phải rời đi rồi
- Chương 28: Thương lượng
- Chương 29: Người vô sản
- Chương 30: Xung đột với Như Cơ
- Chương 31: Đệ nhất mỹ nhân muốn tuyển chồng
- Chương 32: Trù thần
- Chương 33: Có còn là xử nữ?
- Chương 34: Bị mai phục
- Chương 35: Bị thương
- Chương 36: Trọn đời trọn kiếp một đôi
- Chương 37: Chưa nhận ra tâm ý
- Chương 38: Không thể thay đổi quyết định
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41: Người thân quan trọng
- Chương 42: Mệnh lệnh của Khánh vương
- Chương 43: Truy đuổi
- Chương 44: Bị bắt trở về
- Chương 45: Cô gái không tầm thường
- Chương 46: Động tình
- Chương 47: Đè nén dục vọng
- Chương 48: Đầu cờ với Lan Ngọc công tử (1)
- Chương 49: Đấu cờ với Lan Ngọc công tử (2)
- Chương 50: Chạm mặt
- Chương 51: Chia tay Lan Ngọc
- Chương 52: Anh hùng cứu mỹ nhân
- Chương 53: Tạ tội
- Chương 54: Sủng ái
- Chương 55: Giữ chặt trái tim
- Chương 56: Hóa ra thứ nàng coi trọng nhất là tiền bạc!
- Chương 57: Đè nén dục vọng
- Chương 58: Hiến Vũ
- Chương 59: Khuất nhục
- Chương 60: Thay đổi lựa chọn?
- Chương 61: Nguy hiểm trong gang tấc
- Chương 62: Âm mưu của Thanh Nhã
- Chương 63: Trên yến hội
- Chương 64: Buông tay
- Chương 65
- Chương 66: Dứt khoát buông tay
- Chương 67: Bảo Vệ
- Chương 68: Người con gái khó hiểu
- Chương 69: Xà phòng hoa sen
- Chương 70: Lâm Thiện Nhã dũng cảm!
- Chương 71: Tỳ nữ thị tẩm
- Chương 72: Chọc tức Triệu Tử Duy
- Chương 73: Đau Lòng!
- Chương 74: Sự dịu dàng bất ngờ
- Chương 75: Lên đường
- Chương 76: Ám sát
- Chương 77: Hiểm nguy trong gang tấc
- Chương 78: Không thể bước tiếp cùng nhau
- Chương 79: Lựa chọn đau khổ
- Chương 80: Những âm mưu
- Chương 81: Bạch quốc
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85: Quyết định đi Hạ Quốc
- Chương 86: Lên đường tới Hạ quốc
- Chương 87: Ra điều kiện
- Chương 88
- Chương 89: Chột dạ
- Chương 90: Vu oan giá họa
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150-1
- Chương 150-2
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160: Hoàng Thái hậu
- Chương 161: Đã gặp lại nhau
- Chương 162: Chính điện
- Chương 163: Tâm cơ của mỗi người
- Chương 164: Gặp Lại anh em nhà bọn họ
- Chương 165: Đến Phủ Khánh Lâm vương
- Chương 166: Khánh Lâm vương phủ 2
- Chương 167: Sự Thật về chuyện năm xưa
- Chương 168: Phủ khánh vương 3
- Chương 169: Long nhạc sơn
- Chương 170: Cùng nhau ngắm cảnh
- Chương 171: Ám sát
- Chương 172: Ám sát 2
- Chương 173: Tái ngộ hai huynh đệ nhà họ Lâm
- Chương 174: Trở về hạ Quốc
- Chương 175: Quyết định của Nguyên Du
- Chương 176: Đã trở về
- Chương 177: Gặp lai Lưu Tùng Nguyên
- Chương 178: Uy hiếp
- Chương 179: Gặp thượng quan ngọc nhi
- Chương 180: Gặp thượng quan ngọc nhi 2
- Chương 181: Thân thiết
- Chương 182: Đình viện
- Chương 183: Toan tính
- Chương 184: Gặp lại Lưu Ngữ Yên
- Chương 185: Xảy ra chuyện
- Chương 186: Rắc rối
- Chương 187: Rắc rối 2
- Chương 188: Tín thư
- Chương 189: Tín thư 2
- Chương 190: Tín thư 3
- Chương 191: Tâm tư của Lưu Ngữ Yên
- Chương 192: Giải cứu Lưu Tùng Nguyên
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248: Đại kết cục 1
- Chương 249: Đại kết cục 2
- Chương 250: Đại kết cục 3
- Chương 251: Đại kết cục (hoàn)
Thiếp Khuynh Thành
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.