Tổng Tài Đến Đúng Lúc Thiên Kim Hồi Sinh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tổng Tài Đến Đúng Lúc Thiên Kim Hồi Sinh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 10

“Có, có, có! Dĩ nhiên là có! Ba chuẩn bị sẵn giấy tờ chuyển nhượng cổ phần rồi!”
“Chi Chi, mau vô văn phòng ba lấy ra đây, ký tên, trả cổ phần cho Tinh Tinh đi!”

“Ba…”
Lục Chi Chi nhìn ba tôi, không cam tâm, nhưng bị ánh mắt sắc lạnh ép đến mức phải im miệng, lủi thủi đi lấy giấy tờ đã ký rồi dúi vào tay tôi.
“Xong rồi đó.”

“Ồ, 10% cổ phần cơ à,” tôi cầm tờ giấy lật qua lật lại, ngẩng đầu cười tươi, “Con c.h.ế.t rồi thì mới tới tay tôi hả? Muộn rồi nha!”

Vừa dứt lời, một đám người mặc vest chỉnh tề từ ngoài bước vào.
Đi đầu là Tông Ngự, dáng cao ráo, mỗi bước đi như đạp lên tim tôi một cái.

Đẹp trai muốn xỉu.

“Tông Ngự? Cậu dẫn đông người thế này đến làm gì vậy?” Ba tôi lập tức cười niềm nở.

“Lục tiên sinh, chào ông.” Giọng Tông Ngự bình tĩnh nhưng uy lực, “Chúng tôi nhận được báo cáo từ cô Tinh Tinh về việc công ty ông trốn thuế. Giờ chúng tôi sẽ tiến hành kiểm tra, mong ông phối hợp.”

Không ngờ đúng không? Tôi có thể tuyệt tình đến vậy đấy.

“Tinh Tinh, con điên rồi à?!”
Không chỉ ba tôi, Lục Chi Chi ngạc nhiên, mấy cổ đông cũng đồng loạt quay qua chất vấn tôi.

Tôi nhún vai, làm mặt vô tội:
“Ờ, đúng rồi, điên thật đấy. Tôi điên tới mức dám tố cáo chính công ty của mình.”

“Nhưng mấy người đừng lo, tôi nắm rõ sổ sách lắm, chẳng có gì to tát đâu, trốn thuế ba chục tỷ, à nhầm, ba chục triệu thôi, nộp lại là xong.”

Nói xong, tôi quay sang nở nụ cười ngoan với Tông Ngự:
“Sếp cứ làm việc tiếp đi, em lo phần còn lại cho, kiểm tra xong em báo kết quả cho.” TruyenLau

Tông Ngự nhìn tôi, khẽ cười, giơ tay chọc nhẹ trán tôi, rồi cùng đồng nghiệp bắt đầu kiểm tra.

Tôi khoanh tay, nghiêng đầu nhìn đám người trước mặt đang tái mét, hệt như thấy pháo nổ trước mắt.

“Lục Chấn Hoa, đây là con gái ngoan ông nuôi dạy đấy à? Nhà tự đ.â.m nhà thế này à?” TruyenLau.com

“Lão Lục, trốn thuế thì hiểu được, nhưng để người ngoài nắm thóp thì công ty ông vận hành kiểu gì vậy?”

“Haiz, may chỉ ba mươi triệu, nộp lại là xong, vốn là cái phải đóng thôi.”

Mấy cổ đông bắt đầu xì xào, trách móc, nhưng ai cũng nhẹ nhõm vì số tiền này còn rút được.
Chỉ có điều, họ không nhận ra sắc mặt ba tôi và Lục Chi Chi đang tái mét.
Lục Chi Chi sợ đến mức trốn hẳn sau lưng ba tôi. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Mấy ông cổ đông cằn nhằn một hồi mới nhận ra ba tôi im re, đột nhiên ai cũng nín thở:
“Khoan, chẳng lẽ công ty giờ ba mươi triệu cũng không rút được hả?”

Dĩ nhiên không rút được.
Vì toàn bộ tiền đó đã vô túi riêng của ba tôi rồi, tài khoản công ty còn đúng “đáy nồi”.

Cộng thêm Lục Chi Chi vì sợ mất vị trí thiên kim, suốt ngày xúi ba tôi đầu tư mấy dự án ma để kiếm hoa hồng, gom được một đống tiền riêng, chừa sẵn đường lui cho bản thân.

Mà chính vì vậy nên sổ sách công ty giờ trống rỗng.

“Cái này…” Ba tôi bắt đầu toát mồ hôi hột, lắp bắp, “Tôi… tôi sẽ nghĩ cách…”

Tôi giơ tay, cười hớn hở:
“Ba khỏi nghĩ, ba với Chi Chi còn tiền mà!”

“Chi Chi từ mấy dự án kia bỏ túi ít nhất mười triệu, cộng thêm tiền ba tích góp, dư sức đóng thuế nha ba!”

Tôi phải công nhận, nhà tôi giàu thiệt chứ!

“Cái gì? Lục Chấn Hoa, ba con nhà ông cũng giỏi thiệt ha, trốn thuế cũng là công thần ghê.”

“Loại sâu mọt như ông mà còn làm giám đốc hả? Mau dắt con gái ngoan của ông cút lẹ đi!”

“Nhưng trước khi cút thì trả tiền đây!”

Đám cổ đông vừa chửi vừa chỉ trỏ, nước bọt bay tứ tung.

Ba tôi chẳng buồn cãi, chỉ quay sang nhìn Lục Chi Chi, mắt đỏ ngầu, giọng rít qua kẽ răng:
“Tao đối xử tốt với mày vậy, mày lại lén bỏ túi riêng sau lưng tao hả?!”

Lục Chi Chi sợ đến co rúm người, nước mắt ròng ròng, vẫn còn cố biện minh:
“Không phải đâu ba, con… con chỉ muốn để lại đường lui cho ba thôi…”

“Cút! Cút cái đường lui của mày đi! Nếu mày thật lòng nghĩ cho tao, sao giờ tao lại trắng tay hả?!”

Tôi nghiêng đầu liếc nhìn mẹ và anh trai.
Ôi trời, cuối cùng ông ta cũng sáng mắt ra rồi hả?

Lục Chi Chi nói bao lời ngọt để lấy lòng, nhưng chỉ cần ba tôi chịu động não, sẽ nhận ra:
Ông ta không có gì cả, còn Lục Chi Chi thì có hết.

Chưa cần nói chuyện tương lai xa xôi, chỉ riêng chuyện hôm nay thôi cũng đủ hiểu rồi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu