Tổng Tài Đến Đúng Lúc Thiên Kim Hồi Sinh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tổng Tài Đến Đúng Lúc Thiên Kim Hồi Sinh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 11

Ba tôi để cô ta xúi đi đầu tư bao dự án, giờ ông trắng tay còn Lục Chi Chi thì đầy túi. Quá rõ còn gì nữa.

“Con đàn bà này! Tao đánh c.h.ế.t mày!”
Ba tôi thật sự phát điên, túm tóc Lục Chi Chi mà đấm tới tấp, các cổ đông cũng xông vô chửi rủa, cảnh tượng hỗn loạn khỏi tả.

Anh trai với mẹ tôi len qua đám đông, đứng cạnh tôi.
Anh tôi lấy ra túi hạt dưa, lặng lẽ dúi cho tôi.

Ba người tụi tôi ngồi đó, vừa ăn hạt dưa vừa coi phim live.

Tôi nhai “lốp bốp”, nói:
“Xong trò này chắc ba mất chức giám đốc luôn á. Anh, anh lên thay rồi thì nhớ làm ăn đàng hoàng nha!”

Anh trai tôi gật đầu:
“Yên tâm, anh không chơi mấy trò bẩn đó đâu.”

Tôi quay sang mẹ:
“Mẹ, thủ tục ly hôn làm lẹ đi nha, xong rồi ba mẹ con mình đi du lịch.”

Mẹ tôi cười hiền:
“Nhất định rồi, mẹ phải đưa ngôi sao của mẹ đi hưởng thụ cho biết mùi đời.”

Đột nhiên, một bàn tay với mấy khớp ngón rõ nét thò ra sau lưng, bốc mấy hạt dưa trên tay tôi.

Cả ba đồng loạt ngoái đầu lại.

Thấy Tông Ngự đang tựa lưng vô tường, môi mỏng cong lên cười khẽ:
“Thêm một thằng con rể nữa, không phiền chứ?”

Mặt tôi đỏ bừng.
Website TruyenLau.com
Tối về, tôi lén tra câu anh nói hôm trước:
“Nếu như hoàng tử bé đứng trên một ngôi sao, thì cả bầu trời sao với tôi đều vô nghĩa, chỉ có ngôi sao đó quan trọng, vì người tôi yêu đang ở trên đó.”

Cái ông sếp đáng ghét.
Bóc lột tôi ở công ty chưa đủ, giờ còn muốn bóc lột cả cuộc sống của tôi nữa.

Hừ. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Cuối cùng mẹ cũng ly hôn thành công, dắt đi gần hết tài sản.
Lục Chi Chi bị đuổi cổ khỏi công ty, mất tích.

Ba tôi hối hận đến quặn ruột, ngày nào cũng quỳ trước cổng nhà tôi khóc lóc.

“Tinh Tinh, ba biết ba sai rồi, ba bị mù, không biết đâu là đá cuội đâu là ngọc trai. Dù sao ba cũng là ba con, đừng nhẫn tâm vậy mà…”

“Cho ba một cơ hội, ba sẽ thương con, bù lại tất cả…” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Bình thường tụi tôi mặc kệ ông ta, nhưng hôm đó, tôi dừng lại.

Tôi quay đầu, nhìn thẳng vào mắt ông ta:

“Ba, thật ra trước khi quay về đây, con từng mong được ba thương.”

“Tính con vốn lạnh nhạt, nhưng con cũng từng ghen tị với mấy đứa được ba mẹ yêu thương.”

“Con cũng từng mơ, về nhà sẽ có một mái ấm, một tương lai hạnh phúc.”

“Nhưng từ cái hôm giao thừa, khi ba nói cả nhà cùng c.h.ế.t để chứng minh ba trong sạch, con đã biết ba không phải người cha tốt.”

“Ba chẳng thương ai hết, ba chỉ thương chính ba thôi.”

Ba tôi đỏ mặt, lắc đầu phủ nhận:
“Không, ba chỉ… bị Lục Chi Chi lừa thôi, ba nuôi nó hai mươi năm, tình cảm đó dễ bị lợi dụng lắm…”

Nhìn đi, tới giờ còn nghĩ do người khác hại mình.

Trong sân, có ông làm vườn đang dọn cỏ, tôi bước tới cầm bình thuốc sâu lên, mở nắp, đưa cho ba:

“Ba, hôm đó ba nói nếu cần thì cả nhà cùng c.h.ế.t, để chứng minh ba trong sạch còn gì?”

“Giờ đi thôi, con không cần tài sản đâu, con chỉ cần tình thương của ba.”

“Con đi cùng ba, qua kiếp sau làm cha con tiếp, chịu không?”

Bình thuốc sâu đặt ngay trước mặt, sắc mặt ba tôi biến dạng.

Ông ta nhìn tôi như nhìn quái vật, lùi lại, miệng lẩm bẩm: “Điên rồi, điên rồi…” rồi chạy biến.

Bóng ông ta khuất sau cổng, nước mắt tôi rơi xuống.

Thấy chưa, có những thứ, không có được thì mãi cũng không có được.

“Đồ mít ướt.”

Tông Ngự bước tới, khẽ cụng trán tôi, rồi ôm tôi vào lòng.

“Ông ta không đau lòng, anh đau lòng.”

“Sau này đừng khóc nữa, khóc lóc trong công việc là đủ rồi.”

Tôi phì cười:
“Vậy anh đừng bóc lột em nữa được không, đồ sếp xấu xa?”

“Anh là sếp, sếp nào chẳng xấu.”

Anh trai tôi xách vali đi ra, lườm hai đứa tôi:
“Quắn quéo vừa thôi, còn đi Tam Á nữa không? Trễ máy bay bây giờ!”

Mẹ đội mũ chống nắng, vẫy tay:
“Đi đi, còn đứng đó nữa!”

Tôi nắm tay Tông Ngự, cười phá lên.

Trên đường ra sân bay, xe chạy ngang qua quảng trường, thấy có hai người phụ nữ đang đánh nhau.

Một bà mập đang túm tóc một bà khác, chửi “tiểu tam” um trời.

Người bị đánh ngẩng mặt lên.
Là Lục Chi Chi.

Tôi sững một giây, rồi thôi, cũng chẳng bất ngờ lắm.

Tông Ngự siết tay tôi, tôi quay lại nhìn anh, hỏi:

“Sếp, anh thích em từ khi nào vậy?”

“Từ lúc em vừa khóc vừa làm báo cáo, còn mắng anh đẹp trai nhưng vô nhân tính.”

Ủa, đó lúc tôi mới vào làm còn gì?

“Tông Ngự, anh thích em từ sớm vậy luôn hả?”

“Ừ, đúng vậy.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu