“Sếp cứ yên tâm, chờ thời cơ thích hợp tôi sẽ tuyên bố chia tay, đảm bảo không ảnh hưởng đường tình sau này của anh…”
“Úc Tinh.”
Tông Ngự không thèm để tôi nói hết câu, cắt ngang, giọng mất kiên nhẫn.
Tôi không biết có phải mình ảo giác không, mà cảm giác ảnh lại sắp nổi giận.
“Cô đúng là ngốc chết được.”
Tiễn Tông Ngự xong, tôi ung dung lết xác về công ty.
Cũng may Lục Chi Chi chưa khui thân phận tôi, nên mọi người vẫn coi tôi là thực tập sinh non nớt, quăng cho tôi cả đống chứng từ tài chính xử lý.
Tôi vui không tả nổi.
Tối qua, anh trai tôi bảo:
“Công ty, cổ đông nắm 30%, ba 30%, mẹ 20%, anh 10%, còn lại 10% là của em, nhưng đang đứng tên Lục Chi Chi.”
“Hiện tại ba là cổ đông cá nhân lớn nhất, công ty nằm trong tay ổng.”
“Bây giờ chưa có bằng chứng ba với Lục Chi Chi gian lận, nếu mẹ vội đòi ly hôn, không những mất phần cổ phần của em, còn bị đuổi khỏi công ty.”
“Chia ít tiền cũng không sao, nhưng không thể nuốt trôi cục tức này.”
Nếu thật sự bị đuổi, chẳng khác nào Lục Chi Chi lên chức chính thất, còn mẹ con tôi bị đá ra ngoài như chó ghẻ.
Dựa vào đâu chứ?
Người phải cút là Lục Chi Chi mới đúng!
Hiện tôi đã tiếp cận được chứng từ gốc, những con số chân thật nhất công ty.
Bình thường, báo cáo công khai đều được chỉnh sửa cho đẹp, nên chỉ cần tôi cầm đống này đi tố cáo với cục thuế, đảm bảo dính ngay.
Thật ra công ty cũng không quá bẩn, chỉ là né thuế thôi.
Cùng lắm thì bị bù thuế, phạt tiền, giá cổ phiếu rớt nhẹ.
Nhưng tụi tôi không thiếu chút tiền đó!
Cục tức này thì nhất định phải xả!
Chỉ cần cơ quan thuế vào cuộc, toàn bộ sổ sách đều bị lôi ra soi lại.
Đến lúc đó, những trò mờ ám ba và Lục Chi Chi giở suốt mấy năm qua, giấu sao được?
Cổ đông chắc chắn không để họ tiếp tục nắm công ty.
Còn mẹ, anh trai, tôi gộp lại, đủ sức đá họ ra đường.
Hoàn hảo!
Tôi vui vẻ ngồi đối chiếu sổ sách đến tận hơn bảy giờ tối mới tan làm. TruyenLau
Ai ngờ vừa về đến nhà, đập vào mắt là sắc mặt đen như đít nồi của mẹ và anh trai.
Lục Chi Chi thì ngồi trên sofa khóc lóc sướt mướt, còn ba tôi giận tím mặt, thấy tôi bước vào liền “choang” một tiếng, quăng nguyên cái chén trà về phía tôi.
May tôi né kịp, không thì bầm mặt.
“Ba?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi trợn mắt, không tin nổi ông ta dám ra tay.
“Đừng gọi tao là ba! Tao không có đứa con gái mất nết như mày!”
“Tao cứ tưởng mày chịu khổ bao năm, ít ra còn giữ được phẩm chất tốt, ai ngờ vừa về đã muốn đuổi Chi Chi đi, giờ còn dám giành hôn sự của con bé!”
“Tao mặc kệ mày dùng thủ đoạn gì dụ dỗ Tông Ngự, mày lập tức chia tay với nó, trả lại nó cho Chi Chi!”
Cái gì cơ? Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ông ta gọi những năm tháng tôi lang thang đói rét, bị tráo đổi thân phận, là “chịu khổ một chút” á?
Còn Lục Chi Chi, đại tiểu thư được nuông chiều đủ kiểu thì có cái khổ gì?
“Chị, em biết chị không thích em, nhưng nhà họ Tông từ trước tới giờ chỉ nhận em làm con dâu.”
“Ba mẹ Tông Ngự nói rồi, nếu đổi người khác, họ sẽ cắt hợp tác với nhà mình.”
“Những thứ khác em có thể nhường chị, nhưng hôn nhân không phải trò đùa, chị đừng giành với em nữa.”
Lục Chi Chi mắt đỏ hoe, nước mắt rưng rưng bước lại muốn nắm tay tôi, tôi né ra.
Cô ta càng tỏ vẻ đáng thương hơn, quay sang ba tôi:
“Ba, hay con dọn ra ngoài nhé, chỉ cần làm chị nguôi giận, để hôn sự này suôn sẻ, con không sao đâu.”
Nghe tới câu “dọn ra ngoài”, ba tôi trừng mắt như muốn lòi con ngươi.
Ông ta quay sang tôi, giọng cứng ngắc:
“Úc Tinh, từ nay đừng gặp Tông Ngự nữa! Chia tay ngay! Đợi Chi Chi với nó thành đôi rồi muốn làm gì thì làm!”
Tôi nghe xong chỉ muốn cười to.
Ba, ba tỉnh giùm con cái đi!
Lục Chi Chi rõ ràng thèm khát sắc đẹp Tông Ngự đến mức chảy nước miếng, còn bày đặt cao thượng hy sinh vì nhà họ Lục, làm như mình thiệt thòi lắm vậy.
Tự dát vàng lên mặt mình vừa thôi!
“Dựa vào đâu bắt Tinh Tinh tránh?”
Tổng Tài Đến Đúng Lúc Thiên Kim Hồi Sinh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.