Dù sao tôi mới thi công chức chưa đầy ba tháng, đi làm được hơn hai tháng thì dính vụ rối ren này.
Tuy tôi mê trai đẹp, nhưng vì anh ấy là sếp nên trước giờ toàn lén lút liếc, chưa bao giờ dám ngắm kỹ.
Giờ thì được quang minh chính đại nhìn rồi nhé.
Ừm.
Đẹp trai thật.
Thơm nữa.
“Sếp, mình đi đâu vậy?” Tôi ngoan ngoãn ngồi vào ghế phụ, hỏi.
Nghĩ tới cảnh anh trai vừa nhắn tin, tôi chắc mẩm Tông Ngự tới là để cứu vãn tình hình, còn cái vụ “về nhà ra mắt” chắc chỉ là cái cớ.
Tông Ngự nghiêng đầu, ánh mắt quét qua mặt tôi, thấy tôi không sao mới khẽ thở phào:
“Trông thì y như con gà con, mà sức chịu đựng cũng lì phết.”
Ủa, anh nói gì vậy, tôi nghe không hiểu gì hết luôn á?
Thấy tôi ngơ ngác, Tông Ngự thở dài, như kiểu đang nhịn tôi:
“Ba mẹ tôi ghét Lục Chi Chi lắm, chưa từng bảo tôi phải cưới cô ta.”
“À… ồ…”
Tôi biết mà, vừa nãy anh nói rồi còn gì.
“Ồ cái gì mà ồ?”
Tông Ngự bực mình, giơ tay gõ nhẹ lên đầu tôi.
Tôi nhăn mặt vì đau, thì một bàn tay to, ấm áp đặt lên đầu tôi, ấn nhẹ một cái.
Ngay sau đó, Tông Ngự nghiêng người, cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên trán tôi.
Não tôi lập tức lag.
Tôi trừng mắt nhìn anh ấy ở khoảng cách siêu gần, mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch.
Trời ơi, lén lút tập kích tôi luôn kìa!
“…Sếppp…”
“Úc Tinh.” Giọng anh dịu dàng đến mức tôi chưa từng nghe bao giờ.
“Dạ…?”
“Trên ngôi sao của em, có một hoàng tử bé.”
TruyenLau
“Sếp… gì cơ? Tôi không hiểu.”
“Không sao, sau này em sẽ hiểu.”
Lại “sau này”.
Cái người này, lúc nào cũng nói nửa chừng!
Website TruyenLau.com
Tông Ngự đưa tôi đi ăn đồ nướng, ăn suốt hai tiếng.
Đến khi anh đưa tôi về tới cổng, đã gần mười một giờ.
Tôi vội nói “chúc ngủ ngon” rồi phắn ngay xuống xe, không dám nói thêm câu nào.
Thật sự không biết phải nói gì!
Nụ hôn lúc nãy làm tôi rối cả não, cố gắng lắm mới giữ được bình tĩnh đến lúc xuống xe.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Hừ, rốt cuộc anh ấy muốn gì chứ?”
Tôi vừa đi vừa đỏ mặt, tay chạm nhẹ lên trán chỗ bị hôn, tim lại đập loạn xạ.
“Úc Tinh.”
Tiếng gọi lạnh tanh vang lên, Lục Chi Chi đang đứng trong sân chờ sẵn.
Tôi chẳng buồn để ý, cúi đầu nghịch điện thoại, định đi thẳng vào nhà.
Lục Chi Chi vội lên giọng:
“Cô có tư cách gì tranh với tôi?”
Ồ, hết giả bộ thanh thuần rồi à?
“Lục Chi Chi, tất cả những thứ này vốn dĩ là của tôi. Không phải tranh giành, mà là, cô trả lại.”
Sắc mặt Lục Chi Chi vặn vẹo, dưới ánh trăng, tôi thấy rõ sự độc ác trong mắt cô ta.
“Cái gì giành được bằng thực lực, tại sao tôi phải trả lại?”
“Úc Tinh, cứ chờ đấy. Nhà họ Tông và cả nhà họ Lục này, cuối cùng sẽ thuộc về tôi.”
“Ngay từ khi sinh ra, tôi đã thắng cô, bây giờ vẫn thế!”
Tôi cười nhạt:
“Thanh xuân rực rỡ thế này mà lại dính với ba tôi, cô không thấy ấm ức à?”
Lục Chi Chi lập tức siết chặt nắm đấm, mắt lóe lên tia chán ghét, nhưng lại nhếch môi cười lạnh:
“Cô đừng hòng moi được gì từ tôi. Có giỏi thì tự đi tìm chứng cứ đi.”
“Úc Tinh, đường dài mới biết ngựa hay, cứ chờ xem!”
Nói xong, cô ta quay người đi vào nhà.
Tôi đứng trong sân, ngẩng đầu nhìn ánh trăng, khẽ thở ra.
Không đâu, Lục Chi Chi.
Cô chẳng còn nhiều thời gian đâu.
Cô chỉ còn chưa tới sáu ngày thôi.
Tôi không cần đi tìm chứng cứ làm gì.
Tôi sẽ khiến các người tự xé xác nhau.
“Úc Tinh! Cô đi học kiểu gì vậy? Không phải trường nổi tiếng thì ít nhất cũng biết chữ chứ?”
“Ngay cả số liệu cơ bản thế này cũng làm sai được à?!”
Lục Chi Chi tức tối cầm tập báo cáo tôi vừa nộp, đập mạnh lên bàn làm việc của tôi.
Giọng cô ta vang to, cả khu văn phòng nghe thấy.
Không phải lần đầu cô ta kiếm chuyện với tôi.
Từ hôm hai đứa vạch mặt nhau, mấy ngày nay hễ rảnh là cô ta lại sang chửi tôi học vấn thấp, xuất thân thấp, đầu óc ngu.
Mấy đồng nghiệp muốn nịnh bợ cô ta cũng hùa vào cô lập, xì xào cười nhạo.
Vừa thấy cô ta sang, bọn họ đã xúm lại hùa theo:
“Úc Tinh, cô để mắt làm cảnh à, bàn phím không biết gõ chắc?”
“Nghe nói trước kia cô nghèo đến mức phải xin ăn, chắc chưa thấy bàn phím bao giờ nhỉ?”
“Đúng là đẹp thật đấy, nhưng tiếc quá, ngu với vô dụng, loại bình hoa như cô nên cút khỏi xã hội đi!”
Còn đang xì xào thì một nhóm người rầm rập bước từ cửa vào.
Ba tôi đi đầu, cau mày, giọng không vui:
“Ồn ào cái gì vậy? Không ai làm việc nữa à?”
Đám đồng nghiệp lập tức im thin thít, chuồn về bàn ngồi.
Tổng Tài Đến Đúng Lúc Thiên Kim Hồi Sinh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.