Mẹ tôi tròn mắt nhìn hai anh em tôi như thể vừa phát hiện hai kẻ phản bội.
“Hai đứa… hai đứa…”
“Ơ kìa mẹ, hay mình chọn quán này nhé? Chính là quán mẹ với ba từng hẹn hò ngày xưa đấy. Từng ấy năm tình cảm, mẹ nỡ bỏ thật sao?”
Anh tôi giơ thẳng điện thoại trước mặt mẹ.
Mẹ cau mày liếc nhìn màn hình, ngẩn người, rồi lặng lẽ nhìn chằm chằm vào đó.
Nước mắt bà rơi xuống, rồi bà ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm mặt nức nở khe khẽ.
Nhìn thì tưởng bà mềm lòng rồi,
Nhưng từ góc độ tôi với anh trai, thấy rõ khóe miệng mẹ sắp nhếch tới mang tai luôn!
Cũng phải thôi, vì thứ tụi tôi cho bà xem chính là thông báo nhập biên chế kế toán của tôi.
Xã hội này, có tiền chưa đủ, còn phải có quyền.
Một đứa con gái vừa biết tra sổ sách, vừa có quyền cưỡng chế thanh lý tài sản công ty như tôi, mẹ có cười muốn rách miệng cũng dễ hiểu thôi.
Ba tôi và Lục Chi Chi đứng đơ tại chỗ, không tin nổi chúng tôi “thỏa hiệp” nhanh vậy.
Nhưng Lục Chi Chi vẫn là cáo già, lập tức cười tươi đưa tay ra định cầm điện thoại:
“Tuyệt quá, cả nhà hòa thuận vui vẻ, thật tốt quá đi! Chị ơi, khẩu vị ba mẹ em rành hơn, để em gọi món nhé?”
Tôi mím môi, lướt sang app đặt đồ ăn, hào phóng đưa cho cô ta.
Cô ta cầm lấy, sững một chút rồi cũng không nói gì, chọn mấy món xong trả lại.
Sau đó, cô ta lập tức ôm cánh tay ba tôi, làm nũng:
“Ba thấy chưa, như này chẳng phải tốt hơn sao? Cả nhà mình lại vui vẻ bên nhau.”
Ba tôi thở phào, nhìn mẹ bằng ánh mắt áy náy:
“Thục Di, anh với Chi Chi thực sự chỉ là ba con, không có tư tình gì đâu, em đừng nghĩ nhiều… Vừa rồi anh nóng quá, xin lỗi em…”
Mẹ tôi hừ một tiếng, thấy có bậc thang để xuống nên giọng cũng dịu lại:
“Lục Chấn Hoa, quan hệ giữa anh với Lục Chi Chi thế nào, tôi sẽ tự điều tra. Giữ con bé lại cũng được, nhưng phải công bằng.”
Website TruyenLau.com
“Lục Chi Chi đang là trưởng phòng tài vụ, thì Úc Tinh cũng phải có chức tương xứng!”
Mẹ quay sang tôi, giọng nhẹ nhàng:
“Đúng rồi, Úc Tinh, con học ngành gì nhỉ?”
Tôi hơi ngơ, lắp bắp: “Ờ… kế… kế toán…”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mẹ tôi vỗ tay:
“Quá tuyệt! Chức trưởng phòng tài vụ của Lục Chi Chi, giao cho con đảm nhiệm!”
Mặt Lục Chi Chi trắng bệch tại chỗ.
Ba tôi cũng đơ ra, há miệng:
“Úc Tinh lớn lên ở quê, biết gì đâu? Vào công ty chẳng khác nào trò cười… Chi Chi tốt nghiệp trường danh tiếng mà…”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nói tới đây, ba tôi ngậm miệng, chắc cũng hiểu tôi không học trường danh tiếng đâu phải lỗi của tôi.
Anh trai và mẹ nhìn tôi, ánh mắt đầy xót xa.
Còn tôi thì chẳng quan tâm, chỉ mỉm cười:
“Mẹ, tài vụ là tài vụ, kế toán là kế toán. Tài vụ là người lên kế hoạch chi tiêu, con chỉ biết thống kê sổ sách, không làm được trưởng phòng đâu.”
Vừa nói xong, tôi liếc thấy ba tôi với Lục Chi Chi thở phào rõ nhẹ nhõm.
Mẹ tôi thì nhìn tôi kiểu “con gái gì mà không có chí tiến thủ vậy”.
Ba tôi sợ tôi đổi ý, cười tít mắt:
“Thế thì thôi, cứ để Chi Chi làm trưởng phòng. Úc Tinh vào làm chuyên viên phòng kế toán được rồi nhé?”
Tôi khoanh tay:
“Ba ơi, thôi đi, ba đừng sắp xếp chức vụ cho con kẻo người trong công ty dị nghị. Con chỉ lấy danh nghĩa con gái ba, vào thực tập thôi.”
Nói đùa à?
Biên chế kế toán viên của tôi vào cục rồi, đi kiếm việc khác chỉ tổ rước mệt vào người.
Ba tôi cười tươi như hoa:
“Tốt, Úc Tinh hiểu chuyện thật! Ba vui lắm!”
Vui cái đầu ông á!
Chức trưởng phòng tài vụ có gì ghê gớm đâu,
Đợi tôi nắm sổ sách, thanh lý sạch cơ cấu tài chính của ông, xem ông còn cười nổi không!
Tôi chẳng có tí tình cảm nào với cái nhà này,
Ông đã làm mấy chuyện vô lương tâm vậy rồi thì đừng trách tôi nhẫn tâm lại.
Muốn lấy tiền tôi nuôi con gái giả mạo á? Mơ đẹp!
Công ty của ba tôi đúng là to thật, xa hoa bốn tầng lầu, bảo sao Lục Chi Chi muốn bám hoài cũng chẳng muốn đi.
Tôi tính sơ, từ lúc len vào nội bộ tới lúc nắm đủ chứng cứ, năm ngày là quá đủ.
Thế là tôi xin nghỉ bệnh bảy ngày ở cục.
Chỉ có điều… nghĩ đến bảy ngày không được ngắm ông sếp đẹp trai ở cục, cũng hơi tiếc một xíu thôi.
Tổng Tài Đến Đúng Lúc Thiên Kim Hồi Sinh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.