Lộp độp, lộp độp… Nước mưa không ngừng rơi xuống người cậu, mặt cậu. Quần áo trên người đã ướt đẫm dán chặt vào cơ thể, khí lạnh cắt da cắt thịt quẩn quanh trong lồng n.g.ự.c trống rỗng của cậu, không cách nào hút ra được.
Mọi người xung quanh đều cảm thấy khó hiểu, không biết vì sao Diệp Minh Hi lại đứng lẻ loi giữa phố, lại còn ngẩng đầu lên trời, đôi mắt mở thật to nhưng hoàn toàn không có tiêu cự, giống như bị trúng tà vậy. Bọn họ đều bị dọa sợ tới mức không dám lại gần.
“Em đang làm cái gì vậy hả?”
Giọng nói quen thuộc vang lên. Cậu khó tin cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên là Chung Mạn!
Cô vừa mắng cậu, vừa giở tìm ô trong túi xách rồi mở ra. Trong chớp mắt, nước mưa không còn rơi trên người cậu nữa.
“Nhóc con, em điên rồi hả. Tự dưng lại chạy ra ngoài dầm mưa? Em tưởng tiền thuốc men rẻ lắm sao?!” Cô cầm tay cậu kéo về phía trung tâm thương mại, còn cậu thì ngẩng đầu nhìn màu xanh tươi sáng đang dần thay thế bầu trời xám xịt.
Bầu trời trên kia, cuối cùng cũng xuất hiện màu xanh lam đẹp đẽ.
TruyenLau
Chung Mạn cằn nhằn một hồi, lại thấy Diệp Minh Hi ngẩn người, bèn lấy tay sờ trán cậu: “Có sốt đâu nhỉ.” Lại sờ đến quần áo trên người cậu, “Đúng thật là, ướt hết sạch rồi. Nào, đi thay quần áo đi.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Diệp Minh Hi nhận lấy túi nilon theo phản xạ. Cậu cúi đầu nhìn một cái, không ngờ đều là quần áo trẻ em! Cậu nhìn chằm chằm bộ quần áo mới màu sắc rực rỡ, không dám động đậy, sợ bản thân nhìn lầm.
“Sao không đi? Chê quần áo không đẹp à? Vậy để chị mang đi trả lại…” Cô giơ tay định lấy túi nilon về, bỗng nhiên Diệp Minh Hi cầm túi lao như điên vào nhà vệ sinh. Thấy hành động kì lạ đó của cậu, Chung Mạn không khỏi lắc đầu phì cười. Sao thằng bé này lại hấp tấp như vậy?
Website TruyenLau.com
Không lâu sau, cậu mặc một bộ quần áo mới tinh bước ra ngoài. Hai mắt Chung Mạn sáng lên, trong lòng vô cùng đắc ý. Cô biết mắt thẩm mĩ của mình rất tốt mà! Diệp Minh Hi vốn đã xinh trai sau khi mặc bộ quần áo này vào càng thêm đẹp, có thể trực tiếp đi chụp quảng cáo luôn, hoặc là làm người mẫu tranh sơn dầu!
“Còn lạnh không?” Chung Mạn duỗi tay ra định cầm lấy quần áo trong tay cậu. Cậu lại lắc lắc đầu, ôm chặt túi đồ vào lòng không chịu buông. Chung Mạn chỉ đành nhún vai mặc kệ cậu. Cô ngồi xổm trước mặt cậu, vừa dịu dàng vừa nghiêm túc nói: “Lần sau đừng tự tiện chạy đi lung tung, biết chưa? Chị phải đi tận năm vòng quanh trung tâm thương mại cũng không tìm được em, suýt nữa thì gào khóc trong đó luôn. Nếu em không muốn mất mặt thì sau này phải ngoan ngoãn cho chị.”
Diệp Minh Hi chăm chú nhìn cô, một lúc lâu sau mới khẽ gật đầu.
Chung Mạn còn đang lải nhải gì thêm, Diệp Minh Hi lại cúi đầu im lặng lắng nghe. Hơi ấm trong trung tâm thương mại dần hong khô cơ thể lạnh buốt sau khi dầm mưa của câu. Tinh thần căng thẳng của cậu cũng dần thả lỏng, mí mắt trở nên nặng nề, gật gù buồn ngủ.
Thấy dáng vẻ buồn ngủ đáng yêu của cậu, Chung Mạn cũng không nỡ lòng cằn nhằn cậu nữa. Dù sao đồ cần mua cũng mua xong cả rồi, quyết định đưa cậu rời trung tâm thương mại.
“Chúng ta về thôi.”
Gật đầu.
Dọc đường Chung Mạn cảm thấy có chút nhàm chán, bắt đầu chơi trò “tôi hỏi bạn trả lời” với cậu:
“Vừa nãy lúc chị quay về không nhìn thấy em đâu, suýt nữa thì mắng c.h.ế.t anh nhân viên kia. Sau này đừng tự tiện chạy lung tung. Nếu không thấy chị thì cứ ngoan ngoãn ở yên chỗ cũ đợi chị quay lại. Chị vòng lại tìm từng chỗ một, kiểu gì cũng sẽ tìm thấy em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Gật đầu.
“Nếu em thích bộ quần áo mới này thì đồ cũ cho chị làm giẻ lau nhé.”
Gật đầu.
“Đúng rồi, sao đồng phục của em hay bị bẩn thế?”
Không phản ứng.
“Không nói sao? Không phải bị người ta bắt nạt đấy chứ?”
Không phản ứng.
“Em có thể phản ứng một chút không, lắc đầu được chứ?”
Không phản ứng.
“Nào, lắc đầu một cái cho chị xem.”
Không phản ứng.
“Này! Lắc đầu khó đến vậy sao?”
Không phản ứng…
“Thôi bỏ đi, nhớ là có việc thì phải nói cho chị biết. Số điện thoại của chị em còn giữ không đấy?”
Gật đầu.
“Mà này, em gật đầu như thế không mỏi cổ à? Sao cứ không chịu nói chuyện vậy…”
Tối hôm nay, vẫn là một người nói, một người nghe.
Chỉ có điều, sau khi Diệp Minh Hi quay về nhà, việc đầu tiên cậu làm không phải là ngồi lên sofa xem ti vi, mà là đi tới phòng chứa đồ đem quần áo mới của cậu từ túi nilon ra xếp gọn gàng rồi nhẹ nhàng cẩn thận đặt vào trong ngăn tủ. Mất mấy lần vẫn không như ý muốn, cậu lại lấy ra gấp lại từ đầu rồi lại đặt vào.
Một đêm không mộng mị.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268:
Tránh Ra Để Tôi Tìm Tình Yêu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.