“Cách này cũng không được cách kia cũng không xong, chẳng lẽ chúng ta cứ trơ mắt nhìn thằng nhóc thối tha đó được tâng bốc thành thiên sứ, đạp chúng ta xuống dưới đất hết sao?”
Trong lúc đám con trai đang vắt óc suy nghĩ thì thấy Trương Dũng mang theo hai tên đàn em cách đó không xa. Bọn chúng như vớ được vàng, lập tức lao ra gào rống lên: “Anh Dũng, cứu bọn em với!”
“Chuyện gì?” Trương Dũng dừng chân, quay người nhìn về phía bọn họ.
Cả đám nhao nhao kể lại chuyện một lượt, đương nhiên không quên thêm mắm dặm muối. Trương Dũng càng nghe càng tức giận, phẫn nộ hỏi: “Thằng nhóc đấy lại dám giả câm để được thương xót, còn khiến đám con gái mê trai kia phớt lờ các cậu?!”
“Không sai!” Đám con trai thấy có trò hay, vội vàng ra sức thêm dầu vào lửa. “Nó dám làm ra chuyện như vậy, chẳng phải là không đặt anh Dũng vào mắt hay sao? Lẽ nào chuyện xảy ra ở cổng trường hai hôm trước làm nó tưởng anh Dũng sợ nó?!”
“Ông đây mà sợ cái thằng lùn tịt đó sao?” Trương Dũng xì mũi coi thường. “Lông nó còn chưa mọc đủ, ông đây dùng một ngón tay cũng bóp c.h.ế.t được nó. Nó còn dám coi thường ông đây sao?”
“Bọn em cũng nghĩ vậy đấy, mấy đứa như thếnếu không dạy dỗ thì chẳng bao giờ biết ngoan ngoãn nghe lời, lại càng không ý thức được ai mới là đại ca!”
“Hừ, các cậu yên tâm, ông đây sẽ đi lột da cáo của nó xuống, để nó không thể giả vờ lừa gạt người khác được nữa!” Trương Dũng dẫn theo một đám người, hùng hùng hổ hổ xông về phía lớp 9A.
Trương Dũng là đại ca, đương nhiên sẽ không tự mình vào lớp tìm người. Kẻ gánh vác nhiệm vụ quan trọng này là đàn em Trần Tam.
Cậu ta vừa vênh váo bước vào, cả lớp học lập tức rơi vào im lặng. Mấy chục con mắt đều tò mò muốn xem tên Trần Tam luôn đi bên cạnh Trương Dũng này định làm trò gì.
“Ê, Diệp Minh Hi, mày ra đây!” Website TruyenLau.com
Lớp học vẫn lặng ngắt như tờ, không một ai động đậy. Từ đầu tới cuối Diệp Minh Hi chỉ ngẩn người nhìn ra bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ, chân mày cũng chẳng thèm nhướn lấy một cái.
“Thằng ranh, anh đây đang nói chuyện với mày đấy!” Trần Tam vẫn chưa dám tự xưng là “ông đây”, chỉ đành lấy hai từ “anh đây” dùng tạm.
Website TruyenLau.com
Một đàn quạ đen bay qua*.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - Website TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
*Ý nói yên lặng (hình ảnh quạ đen bay ngang, kéo theo vài dấu chấm đen đằng sau hay xuất hiện trong truyện tranh và hoạt hình)
“Mày bị điếc à? Mày có nghe thấy lời tao nói không đấy?” Trần Tam lấy hết sức hét vào tai Diệp Minh Hi. Cậu vốn đang không có phản ứng bỗng nhiên gật gật đầu, nhưng rốt cuộc là trả lời câu hỏi trước hay câu hỏi sau thì không ai biết. Mọi người xung quanh rõ ràng đều chú ý đến chuyện ngớ ngẩn này. Cả đám bụm miệng cười.
“Mày ra đây cho tao!” Trần Tam thẹn quá hóa giận, nắm lấy cổ áo Diệp Minh Hi lôi cậu ra ngoài. Diệp Minh Hi có vóc người chẳng khác gì học sinh tiểu học, dễ dàng bị kéo lê trên mặt đất. Mấy nữ sinh bên cạnh không chịu nổi hành động hung dữ của Trần Tam định tiến lên ngăn cản. Nhưng Trần Tam vừa mới lườm một cái, bọn họ đã sợ tới mức co người lại, không dám nhúng tay vào nữa.
Dọc đường Diệp Minh Hi bị đ.â.m phải bàn ghế không ít lần. Có một chiếc bàn đổ xuống đè vào cẳng chân phải của cậu, đáng sợ đến mức ngay cả cô nàng đứng cạnh cũng run rẩy một hồi. Thế nhưng kì lạ là cậu lại chẳng thèm nhăn mày một cái, chỉ ngẩn ngơ nhìn trần nhà, giống như có thể nhìn xuyên qua nó mà thấy được bầu trời u ám vậy.
Trần Tam cứ thế lôi Diệp Minh Hi ra khỏi lớp học. Tới một góc hành lang, cậu ta vung tay một cái, quăng cậu tới trước mặt Trương Dũng.
“Mày chính là cái tên Diệp Minh Hi chuyên giả vờ lừa gạt đấy à?” Trương Dũng híp mắt, đánh giá thằng nhóc trước mặt.
Không phản ứng.
“Chính mày khiến đám con gái ngó lơ bọn tao?”
Không phản ứng.
“Mày còn dám chối à? Mày không chịu nói thật đúng không?”
Không phản ứng.
Thấy cậu chưa từng nhìn thẳng vào mình, cũng chưa từng đáp lại một câu, Trương Dũng nổi cáu, dồn sức lên tay đ.ấ.m một cú vào n.g.ự.c Diệp Minh Hi!
Lần này không hề có Tần Tâm Lan ngăn cản cho cậu. Cú đ.ấ.m mạnh mẽ cuối cùng cũng khiến Diệp Minh Hi hiện lên vẻ mặt đau đớn, tầm mắt cũng từ trên bầu trời chuyển tới mặt Trương Dũng. Cậu cứ nhìn chằm chằm vào Trương Dũng, trong ánh mắt không có một chút cảm xúc nào, nhưng cũng không hề buông lỏng. Bị nhìn chằm chằm hồi lâu, trong lòng Trương Dũng cũng thấy hơi sợ hãi. Nhưng trước mặt đàn em, cậu ta không thể dễ dàng bỏ qua cho Diệp Minh Hi, đành tiếp tục dọa dẫm: “Ai bảo mày dám ngông cuồng? Trương Dũng tao là người mày có thể coi thường sao? Ông đây cảnh cáo mày, nếu mày còn dám bày trò ở trong trường, tao sẽ không bỏ qua cho mày nữa đâu!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268:
Tránh Ra Để Tôi Tìm Tình Yêu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.