Dạo gần đây đám nữ sinh của trường trung học Hoằng Văn đều rất thần thần bí bí. Cứ hai, ba người một sẽ chụm đầu vào thầm thì bên tai nhau, sẽ liên tục đi qua đi lại không ngừng trước cổng trường, hoặc không biết do vô tình hay cố ý mà cứ thi nhau đi qua lớp học nào đó vào giờ nghỉ trưa…
“Đám con gái này bị sao vậy?” Một tên con trai to lớn, mắt to mày rậm cảm thấy rất kỳ lạ. Cậu ta vừa dứt lời, tên đàn em đi theo phía sau lập tức chạy lên trước nói:
“Anh Dũng, nghe nói trường mình một thằng nhóc rất đẹp trai mới chuyển đến.”
“Thằng nhóc rất đẹp trai?” Trương Dũng nhướn mày, “Vừa hay không có việc gì làm, chúng ta đi xem thử, mày dẫn đường đi.”
Diệp Minh Hi đang đi trên sân trường, đột nhiên có mấy người chắn mất tầm nhìn của cậu.
“Ê thằng nhóc, ngẩng đầu lên cho ông đây nhìn xem nào.”
Giọng nói như tiếng sấm vang rền này, mọi người ở trường trung học Hoằng Văn không ai không nhận ra. Thế nhưng Diệp Minh Hi lại giống như không nhận ra, thậm chí còn hơi cúi đầu nhìn chân của mình, thầm thắc mắc sao bọn họ không đi đi.
Bình thường ở trong trường Trương Dũng cũng coi như có tiếng tăm, lúc này lại bị một thằng nhóc coi thường, bị mất mặt trước nữ sinh toàn trường. Đã là đàn ông đều không thể nhịn được, huống hồ là kẻ quen hô mưa gọi gió như cậu ta!
“Mày ngẩng đầu lên cho ông!” Trương Dũng xách cổ áo Diệp Minh Hi lên rồi lại thả xuống. Thấy cậu vẫn không chịu ngẩng đầu, cậu ta giơ tay lên định tát cậu một cái. Không ngờ lúc này lại xuất hiện một cánh tay thon dài giơ ra chặn ở giữa hai người. Thấy ngón tay trắng trẻo như ngọc không chút tì vết ấy, cậu ta không cần nhìn mặt đã hét lên: “Tần Tâm Lan, sao cậu lại ngăn cản ông đây!?”
“Trương Dũng, đánh người phải ngồi tù đấy.” Một cô gái xinh xắn mặc bộ đồng phục thủy thủ đứng ngay bên cạnh họ.
TruyenLau
“Những kẻ bị ông đây đánh còn ít sao? Vẫn chưa phải ngồi tù lần nào đâu. Cái đồ đàn bà như cậu mau cút ra cho ông.” Mặc dù Trương Dũng mạnh miêng nói thế, nhưng cánh tay đang giơ lên lại lặng lẽ thu về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Vậy sao? Thật ra tôi cũng đã gọi điện thoại không ít lần, nhưng vẫn chưa gọi cho cảnh sát bao giờ, cậu nói xem…” Tần Tâm Lan vô tội nhìn Trương Dũng, chờ đợi hành động của hắn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trương Dũng lườm lại cô ta, rồi quay người nói với hai thằng đàn em đứng cạnh: “Sắp hết giờ nghỉ trưa rồi, sao chúng mày không nhắc tao?”
Sau khi cái người tên Trương Dũng trông có vẻ oai phong hùng dũng nhưng bên trong lại kém cỏi nghênh ngang rời đi, vật cản đã biến mất, Diệp Minh Hi lại tiếp tục bước đi. Tần Tâm Lan không ngờ thằng bé được mình cứu ngay cả một lời cảm ơn cũng không nói, không nhịn được nhíu mày nhìn cậu, rồi cũng không nói thêm gì mà rời đi. Đương nhiên bên cạnh cô ta không thể thiếu hai cô nàng không xinh đẹp bằng cô đi theo sau.
TruyenLau
Vào giờ nghỉ trưa của một ngày khác, Diệp Minh Hi là học sinh duy nhất trong lớp dùng cơm hộp của trường. Những học sinh khác sớm đã biết cơm hộp ở trường đến cả chó cũng không nuốt nổi. Tất cả mọi người đều ăn cơm ngoài, người có yêu cầu cao hơn thì bảo người giúp việc mang cơm tới vào buổi trưa.
Nhưng Diệp Minh Hi lại chẳng phải lo không có cái ăn. Mấy cô nàng tiểu thư nhà giàu thấy cậu xinh xắn đáng yêu, lại còn bị câm như vậy, tình mẫu tử sớm đã dâng lên. Ban đầu mỗi người sẽ chia cho cậu một ít thức ăn để cậu ăn cùng, về sau lại đặc biệt nấu thêm nhiều một chút để chia cho cậu. Hộp cơm đạm bạc biến thành bữa tiệc buffet phong phú. Sự cưng chiều được thể hiện rõ ràng như vậy đã khiến đám con trai* sớm đã thèm thuồng hộp cơm của hội con gái ghen ghét dữ dội.
(*Nguyên văn 雄性动物, động vật giống đực.)
Nếu chỉ là một ngày hai ngày, đám con trai đó còn khoan dung chịu đựng. Nhưng cả tuần đều như vậy, họ không nhẫn nhịn nổi. Bọn họ lập mưu dạy dỗ Diệp Minh Hi một trận nên thân, muốn đập tan hình tượng thiên sứ của cậu.
“Chúng ta ngáng chân cho nó ngã, được không?”
“Mày ngu thế!? Nó chỉ ngồi thôi đã khiến bọn con gái kia mê mẩn rồi. Nếu giờ mà bị ngã, chỉ cần nó nhíu lông mày rơi nước mắt, mấy người chúng ta đứng ở đó sẽ bị kêu là nhiễm bẩn thế giới, đầu độc thiên sứ!”
“Vậy… Úp sọt tẩn cho nó một trận?”
“Nếu làm như thế, mấy đứa con gái mê trai kia còn không nhào vào bôi thuốc giúp nó sao?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268:
Tránh Ra Để Tôi Tìm Tình Yêu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.