“Đúng là hắc điếm*…” Chung Mạn rưng rưng lệ cất thẻ tín dụng vào ví tiền, sau đó quay lại dạy dỗ tên đầu sỏ: “Em nhớ học hành đàng hoàng cho chị, đừng có lãng phí một ngàn sáu trăm tệ này!”
(*Hắc điếm: Trước kia dùng để chỉ những quán trọ g.i.ế.c khách cướp của, giờ thường dùng để chỉ nơi buôn bán kinh doanh lừa đảo, bán giá cắt cổ.)
Diệp Minh Hi tiếp tục gật đầu.
“Được rồi, chị phải đi làm đây. Em thay đồng phục xong thì tới lớp học báo cáo nhé.” Cô đặt bộ đồng phục và sách giáo khoa đắt khủng khiếp vào tay cậu. Trước khi đi, thấy cậu vẫn giữ nguyên dáng vẻ cái gì cũng gật đầu, rất dễ bắt nạt ấy, cô nặng nề thở dài, lấy ra một trăm tệ cho cậu cầm, lại lấy danh thiếp của mình giao cho cậu, thấp giọng nói: “Nếu bị người khác bắt nạt thì phải tìm người gọi điện thoại cho chị ngay, biết chưa?”
Cậu tiếp tục gật đầu, Chung Mạn thấy cậu chỉ biết gật đầu, cảm thấy rất nản lòng. Nhưng cô không thể trì hoãn thời gian thêm được nữa, đành phải rời đi.
Cô không hề biết, sau khi cô đi, năm ngón tay cầm tiền của Diệp Minh Hi nắm lại rất chặt, rất lâu. Sau đó cậu nhìn chằm chằm vào tờ danh thiếp suốt 5 phút rồi mới cất hai thứ đó đi, đi thay đồng phục và vào lớp học.
****
Lúc Chung Mạn vội vã chạy đến công ty thì đã hơn 10 giờ. Vừa vào cửa, Lục Hữu Lương cùng tổ với cô đã kêu than: “Tiểu Mạn, cuối cùng cô cũng trở về rồi! Cái tên mũi lõ* Tây Ban Nha kia sắp khiến tôi phát điên rồi, cô xách hắn về xử lý đi!”
(*Nguyên văn là 鬼子 (Hán Việt là “quỷ tử”), trước dùng để chỉ những người nước ngoài đến chiếm Trung Quốc, giờ vẫn được sử dụng để chỉ người nước ngoài với ý không tốt đẹp.)
“Chẳng phải anh giỏi xử lý khách hàng nhất sao?” Khó thấy ‘Lục công tử’ có quan hệ rộng lại phát điên, Chung Mạn không nhịn được cười nhạo anh ta.
“Tôi giỏi xử lý với khách hàng ‘nữ’ nhất cơ, cái tên mũi lõ đó là đàn ông!” Lục công tử nói xong, còn không cam lòng gào lên. “Chắc chắn là vì hắn ghen tị tôi đẹp trai!”
Chung Mạn lườm lườm, quyết định mặc kệ anh ta, nói lảng sang vấn đề khác: “Đã trao đổi với sư phụ ở xưởng chưa?”
“Bọn họ nói ‘Hàng len là như vậy, thay đổi gì cũng vô ích, thật ra như bây giờ vẫn mặc được mà, còn chê cái gì nữa!’. Với kẻ cứng đầu* như vậy cô bảo phải nói chuyện kiểu gì?” Khách hàng nói chất vải đan kết lỏng lẻo, mặc lên có nhiều lỗ hổng trông không đẹp, từ chối phê chuẩn sản xuất. Thế nhưng bên xưởng may lại nói không thể cải thiện, nhân viên kinh doanh bị kẹt ở giữa chỉ có thể dập lửa hai đầu.
(*Ý chỉ người cố chấp, cổ hủ.)
“Tự mã đã chốt lại rồi sao?” Tự mã là linh kiện để kiểm soát mật độ sợi trên vải.
“Sư phụ nói sợi sắp đứt rồi, nhiều nhất cũng chỉ như vậy.” Lục công tử tuy giỏi khoe khoang, nhưng đầu óc cũng khá linh hoạt. Sau khi tán dóc vài câu điều chỉnh tâm trạng, anh ta đem thông tin về khách hàng để lên bàn của Chung Mạn. “Vì chuyện này mà tôi phải gác lại bao nhiêu việc, bây giờ không thể mặc kệ thêm nữa. Tóm lại tình hình cũng chỉ có thể như vậy, cô làm mấy công việc tiếp theo của vụ này đi.”
“Được.” Lục công tử là giám đốc ngầm chưa chính thức bổ nhiệm, thân là cấp dưới như cô chỉ đành tự giác nghe lệnh. Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Viết viết vẽ vẽ, lại liên tục gọi điện thoại trao đổi với khách hàng và bên xưởng may một hồi lâu. Khó khăn lắm cô mới tạm thời giải quyết ổn thỏa cho hai bên, nhìn đồng hồ đã đến tám giờ tối.
“Tiểu Mạn, có muốn đi ăn cơm chung không?” Lục công tử và vài đồng nghiệp đứng ngoài cửa hỏi.
“Được…” Đang định trả lời, công bỗng nhớ ra hiện giờ trong nhà có nhiều thêm một người, chỉ đành lắc đầu. “Thôi, hôm nay tôi rất mệt, muốn về nhà.” Website TruyenLau.com
“Sớm thế đã về nhà sao?”
“Ừ, mệt mà.” Có đánh c.h.ế.t cô cũng sẽ không nói trong nhà có giấu một tên đàn ông. Mặc dù tên đàn ông đó mới 15 tuổi, hơn nữa còn có chiều cao của học sinh tiểu học.
“Thôi được rồi, xem ra cô rất mệt, mau về nhà ngủ đi.” Được Lục công tử vẫy vẫy tay khai ân, Chung Mạn lập tức chuồn đi. Cô mua hai hộp cơm ở quán ăn trước rồi mới về nhà.
Vừa mở cửa ra, trong phòng một mảng tối đen, chẳng lẽ tiểu quỷ kia vẫn chưa trở về?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Minh Hi?” Cô đặt hai hộp cơm xuống rồi bật đèn lên. Ánh đèn vừa sáng, cô giật mình phát hiện cậu đang ngồi trên sofa! Chung Mạn vỗ n.g.ự.c trách cứ: “Sao về rồi mà không bật đèn lên?”
Diệp Minh Hi chỉ ngẩng đầu lên nhìn cô, không nói chuyện. Chung Mạn bắt đầu nghi ngờ thằng nhóc này mắc chứng tự kỉ. Nếu không sao có thể thường xuyên không nói chuyện, lại còn ngồi một mình trong bóng tối?
“Em ăn tối chưa?” Cô lại hỏi, cậu vẫn không phản ứng lại. Cô đành đặt cơm mua về lên bàn, vẫy tay với cậu. “Nào, chúng ta ăn cơm trước đã.”
Đôi chân nhỏ của cậu chậm rãi bước tới. Chung Mạn mở hết cơm ra, cúi đầu hỏi cậu: “Em muốn ăn cơm sườn bí đỏ, hay cơm cá xào cà?”
Đợi mãi không thấy cậu đáp lại, Chung Mạn đành lấy ra một cái bát, xới cho cậu mỗi suất một ít. Lúc hai người ăn cơm, chỉ có tiếng leng keng khi đũa chạm vào bát sứ. Chung Mạn biết cậu sẽ không nói chuyện, phải tự mình mở miệng hỏi: “Hôm nay đi học ổn chứ?”
Gật đầu.
“Có bị bắt nạt không?”
Không phản ứng.
“Bạn cùng lớp có thân thiện không?”
Gật đầu.
“…” Chung Mạn cạn lời. Dù cô có nói nhiều thế nào, cũng không thể duy trì cuộc trò chuyện với một kẻ câm đúng không?
Thế là tối hôm đó đã trở thành buổi tối yên tĩnh nhất trong 24 năm nay của Chung Mạn.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268:
Tránh Ra Để Tôi Tìm Tình Yêu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.