“Chẳng phải đã kêu con tốt nghiệp xong thì về nhà sao? Nếu con về nhà thì đâu phải lo chuyện tiền nhà nữa? Bố mẹ cũng có thể chăm sóc con… Cửa hàng rau quả của em gái của ông của anh vợ của bác ba con đang tuyển nhân viên, mẹ thấy tuy tiền lương có hơi thấp, nhưng cách nhà chẳng được mấy bước, lại là cửa hàng của người quen. Như thế chẳng phải tốt hơn ở lại thành phố X sao? Mẹ thật sự không hiểu nổi con…”
Đối với bài ca đã nhai đi nhai lại quá nhiều lần này, Chung Mạn thật sự không còn sức để ứng phó nữa. Cô vùi đầu vào chăn bông, thầm nghĩ muốn thoát khỏi cái thế giới đầy áp lực này, nhưng lại không có can đảm vất điện thoại ra xa, chỉ đành cắn răng cố gắng nhẫn nhịn. Dù sao cũng chịu đựng mấy năm rồi, còn gì cô chưa từng trải qua nữa? Khó khăn lắm mới đấu tranh giành được cuộc sống thoải mái tự do này, cô quyết không từ bỏ!
Cô cầm theo điện thoại chạy vào bếp mở tủ lạnh, lấy ra một chai nước lớn bằng thủy tinh ngẩng đầu uống cạn, ực ực ực, ực ực ực… Cơn mát lạnh truyền từ mũi chân lên khiến cả người cô run rẩy, sự bực tức cũng theo đó mà giảm đi không ít.
Nhịn một hồi, cuối cùng lắm bà Chung cũng chịu cúp máy, thật không dễ dàng gì. Chung Mạn suýt nữa thì quăng chiếc di động vào ghế, đứng thẳng người nhìn Diệp Minh Hi vẫn đang xem ti vi với dáng vẻ thờ ơ như cũ. Cô cảm thấy rất chán ghét, nhưng biết rõ cậu vô tội. Không thể làm gì được, cô đành trút nỗi bực dọc lên sàn nhà, dẫm mạnh lên sàn đi về phòng với tiếng bước chân như của khủng long.
Cửa phòng đóng rầm một cái. Diệp Minh Hi vốn đang ngồi yên không nhúc nhích bỗng nghiêng đầu nhìn về phía cửa phòng đang đóng chặt suy tư. Ai ngờ đầu của Chung Mạn lại đột nhiên thò ra khiến Diệp Minh Hi không kịp tránh né. Ánh mắt của cậu xuyên thẳng về phía Chung Mạn, cơ thịt toàn thân bỗng chốc cứng đờ. Thế nhưng Chung Mạn lại không nhận ra sự thay đổi của cậu, chỉ vứt lại cho cậu một câu:
“Chiều mai chị sẽ dẫn em đi mua đồ. Nhớ ngoan ngoãn chờ chị dậy, đừng chạy lung tung.”
Rầm! Cửa phòng bị đóng lại lần nữa. Cuối cùng cái cổ cứng ngắc của Diệp Minh Hi cũng có thể hoạt động trở lại. Cậu xoay đầu về phía ti vi. Một lát sau liếc mắt nhìn trộm về hướng cửa phòng, thấy không có động tĩnh gì mới dám nghiêng đầu đường đường chính chính vào cánh cửa phòng giản dị. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cái nhìn này của cậu kéo dài suốt một buổi tối.
Tiếng gà gáy buổi sớm bị đồng hồ báo thức điện tử thay thế. Vậy bạn có biết đồng hồ điện tử bị thứ gì thay thế không?
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đáp án chính là ngày chủ nhật.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Không có sự quấy nhiễu của tiếng chuông báo thức, Chung Mạn không hề bị ảnh hưởng mà ngủ thẳng tới hai giờ chiều. Sau khi lăn lộn trên giường thêm nửa tiếng, cô mới chậm chạm bò ra khỏi phòng.
Hôm nay Diệp Minh Hi không xem ti vi mà đang ngồi làm bài tập trên bàn ăn, khiến cô cảm thấy kì lạ. Cô cầm cốc sữa có ý định lượn qua xem thử, ngờ đâu cậu lại nhanh chóng che bài tập đi. Chung Mạn nhún vai đi ra sofa ngồi xuống, đã thế còn ngồi bắt chéo chân, vừa ngồi vừa uống sữa trông không duyên dáng chút nào.
Buổi chiều hôm nay rất yên tĩnh. Diệp Minh Hi vẫn ngồi trước mặt cô làm bài tập. Chung Mạn đặt m.ô.n.g ngồi xuống, mở máy tính bắt đầu lên mạng. Biểu tượng ở góc dưới cùng bên phải màn hình không ngừng nhấp nháy, cô lạch cạch gõ chữ nói chuyện với người ta, giống như trong căn phòng này chỉ có cô vậy.
Cả hai cứ thế im lặng, mỗi người chiếm một góc. Mãi cho tới khoảng 5 giờ, Chung Mạn mới đứng dậy vươn vai một cái, hỏi Diệp Minh Hi: “Làm xong hết chưa?”
Cậu gật đầu.
“Em có muốn…” Quần áo của Diệp Minh Hi hơi cũ, màu sắc đều bị phai đi hết rồi. Nhưng theo quan sát suốt một tuần qua, hình như tất cả quần áo của cậu đều là loại gần như không thể dùng được nữa. “Thôi kệ, đi nào.”
Thành phố X có rất nhiều trung tâm thương mại. Chung Mạn không có ý định đi tới trung tâm thương mại lớn ở xa mà dẫn Diệp Minh Hi đến một trung tâm thương mại tầm trung. Dọc đường cô còn giới thiệu cho cậu về những công trình ở gần đó.
“Bánh mì của cửa hàng này rất ngon. Loại ngon nhất là bánh mì nhân socola, cắn vào một miếng là cả miệng đều dính đầy socola.”
“Sau này nếu thấy đói thì có thể ăn cơm thịt bò ở quán này. Nước sốt của quán ăn cũng được, quan trọng nhất là suất ăn rất đầy đủ!”
“Đồ của siêu thị này đắt hơn siêu thị ở góc rẽ bên kia. Em đừng có ngu ngơ đi vào để bị chặt c.h.é.m đấy.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268:
Tránh Ra Để Tôi Tìm Tình Yêu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.