Tuyệt Thế Đạo Quân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tuyệt Thế Đạo Quân

Chương 1116:  Tiễn khách

Lục Vũ vừa đi ra, linh khí bên cạnh mọi người lập tức biến mất, toàn bộ cuốn về phía Lục Vũ. Hắn vừa ra, tất cả mọi người đều sửng sốt. Sao, vẫn còn người trong Tụ Linh Trận? Lập tức có người hô: "Ngươi là ai, sao dám xuất hiện ở đây!" Đây là ốc trạch của Mộ Dung Tuyên đại sư huynh, sao lại có một người ngoài xuất hiện ở đây? Lục Vũ thản nhiên nói: "Các ngươi tự tiện xông vào trạch viện của ta, lại hỏi ta vì sao xuất hiện ở đây, hoang đường." Trạch viện của ngươi? Chúng đệ tử không khỏi cười lạnh, một người trong đó nói giọng âm dương quái khí: "Chúng ta mới đi ra ngoài với đại sư huynh bao lâu chứ, Liệt Dương Phong lại xuất hiện một thứ không có mắt như vậy." "Đúng vậy, trạch viện này vốn là của đại sư huynh chúng ta. Ngươi cũng không soi gương nhìn lại mình xem, ngươi có xứng với nơi này không!" Mộ Dung Tuyên lại xua tay, bình tĩnh nói: "Vị sư đệ này, nếu như ngươi muốn tiếp tục tu luyện cũng được. Hôm nay ta vừa mới trở về, có thể cho ngươi tu luyện ở đây một ngày." Hắn nói như vậy, lập tức liền làm nổi bật khí chất rộng lượng của mình. Chúng đệ tử xung quanh lại được một trận tâng bốc. Lục Vũ nhíu mày: "Ngươi hình như không nghe thấy lời ta nói, đây là trạch viện của ta, các ngươi nên đi rồi!" Sắc mặt Mộ Dung Tuyên nhất thời trầm xuống: "Ta hi vọng ngươi có thể hiểu, ngươi rốt cuộc đang nói chuyện với ai." "Thiên Tướng, tiễn khách." Lục Vũ duỗi duỗi tay ra sau lưng. Đột nhiên, một đạo hắc ảnh trực tiếp lao đến trước mặt Mộ Dung Tuyên. Mộ Dung Tuyên đại kinh, vội vàng rút kiếm chống đỡ, nhưng không ngờ đạo hắc ảnh kia đến quá nhanh, mà lại sức mạnh cực lớn. Gần như trong nháy mắt, Mộ Dung Tuyên trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, ngã văng ra xa ngoài cửa. Các đệ tử còn lại, căn bản cũng không phải là đối thủ của Thiên Tướng khôi lỗi, bị ném từng người một ra ngoài cửa. Mộ Dung Tuyên nghiến răng nghiến lợi, nhưng thấy Thiên Tướng khôi lỗi lộ ra vẻ mặt hung thần ác sát, trong lòng lại sinh ra một tia sợ hãi. Không ai ngờ tới, bên cạnh Lục Vũ lại có một tùy tùng hung mãnh như thế. Với tu vi của bọn họ, còn không nhìn thấu thân phận thật sự của Thiên Tướng khôi lỗi, bởi vậy liền xem hắn là tùy tùng của Lục Vũ. "Không phải chỉ là có cao thủ đi theo thôi sao, tiểu tử, ta nhớ kỹ ngươi rồi! Cưỡng ép chiếm dụng trạch viện của ta, ngươi sẽ phải trả giá." Mộ Dung Tuyên nhìn chằm chằm Lục Vũ, hai mắt tràn đầy phẫn nộ. Bị ném ra ngoài trước mặt nhiều người như vậy, chuyện này khiến hắn mất hết thể diện. Đột nhiên, có một đệ tử đứng lên, chỉ vào Lục Vũ: "Đây là Liệt Dương Phong, sư tôn đang trấn giữ ở nơi đây, mọi người đừng sợ, ta không tin hắn dám ra tay ở Liệt Dương Phong!" "Đúng vậy, cho dù ngươi có một tùy tùng lợi hại, cũng không thể ngang ngược như vậy!" "Cuồng đồ lớn mật, đây không phải là nơi cho ngươi giương oai!" Lục Vũ nhíu mày: "Ta nói lần cuối cùng, đây là trạch viện của ta, ai nếu dám bước vào nửa bước, cũng không phải là ném ra ngoài đơn giản như vậy nữa." Thiên Tướng khôi lỗi đứng ngay ở cửa, sức uy hiếp cực mạnh, không một ai dám đi vào lần nữa. Mộ Dung Tuyên cắn răng nói: "Ngươi nói là của ngươi, thì là của ngươi sao? Ha ha, trên đời này người không biết xấu hổ cũng thật nhiều." Đúng lúc này, một tiểu đạo đồng đột nhiên chạy tới, phía sau còn cõng một cái bọc nặng nề. "Ủa, sao nhiều người vậy, sao các ngươi đều nằm trên đất thế?" Tiểu đạo đồng đặt cái bọc xuống đất, nghi hoặc hỏi. Nhìn thấy đạo đồng này, ánh mắt Mộ Dung Tuyên sáng lên. "Hỏa Đồng sư huynh, tên cuồng đồ này chiếm Hàn Trúc Cư, còn ra tay đả thương người!" Mộ Dung Tuyên chỉ vào Lục Vũ lớn tiếng tố cáo.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu