Tuyệt Thế Đạo Quân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tuyệt Thế Đạo Quân

Chương 4892:  Vì Ai Mà Khóc

Nói xong, Cốc Thân Vương không chút do dự lao lên. “Cốc Thân Vương!” Tất cả mọi người nước mắt giàn giụa, lớn tiếng gọi. Thế nhưng Cốc Thân Vương đã không nghe thấy nữa. Một cỗ khí tức cuồng bạo bộc phát ra từ trong cơ thể Cốc Thân Vương, tựa như Cự Long ngẩng đầu, núi lửa phun trào. Ba ngàn Yến Triệu Hiệp Khách, dưới sự xung kích của Cốc Thân Vương, tất cả thành tro bụi, không có bất kỳ tồn tại nào có thể ngăn cản được. Cốc Thân Vương muốn thiêu đốt hết nhục thân, cùng Nhan Chân Khanh đồng quy vu tận! “Triệu Hoành Huân, ngươi muốn chết!” Thanh âm của Nhan Chân Khanh cũng có một tia hoảng loạn. Hắn đã nắm chắc thắng lợi, dự định giết chết toàn bộ Cốc Thân Vương và Lục Vũ, nhưng không ngờ Cốc Thân Vương vẫn còn một trận chiến lực, thế mà lại muốn phản công trước khi chết. Lực lượng của một vị Cao cấp Đạo Quân trước khi chết, là khủng bố nhất. “Việt 《Diệu Pháp Liên Hoa》, chư Phật chi bí tàng vậy…” Nhan Chân Khanh cầm lấy cây bút trong tay, vừa viết ra một hàng chữ. Thế nhưng sau một khắc, một cỗ sức mạnh cuồng bạo quét lên người hắn. “Không!” Nhan Chân Khanh phát ra một tiếng gầm thét kinh hãi vô cùng. Ầm ầm —— Tiếng nổ mạnh mẽ, đột nhiên nổ tung ở bốn phía. Sóng khí cuồng mãnh đột nhiên thổi bay, ngay cả Lục Vũ cũng bị thổi bay xa hơn ngàn mét. Khu vực mà Hạ Lan Sơn vốn tọa lạc, bị vụ nổ mạnh liên lụy, xuất hiện một hố sâu to lớn. Đám mây hình nấm cao cao trôi lơ lửng ở giữa không trung, khí tức cuồng táo càn quét tứ phương, vụ nổ mạnh chiếu sáng toàn bộ bóng tối xung quanh, giống như ban ngày. “Cốc Thân Vương chết rồi? Cốc Thân Vương chết rồi?” Trong đầu Lục Vũ ong ong, chỉ còn lại một ý niệm này. Bóng lưng kiên quyết của Cốc Thân Vương, liền tựa như dáng vẻ Nhân Hoàng phong ấn Hồng Hoang sinh linh tại thượng cổ. Hắn lúc đó, còn rất nhỏ yếu, chỉ có thể nhìn Nhân Hoàng chết đi, nhưng không làm gì được. Lục Vũ hiện tại, dù cho đã xưa đâu bằng nay, nhưng mà hắn vẫn chưa đi đến đỉnh điểm của Thiên giới. Lại một vị cường giả, chết đi trước mặt Lục Vũ. Hào quang lóe lên từ giữa bầu trời, chiếu vào trên gương mặt tái nhợt của mỗi người. Vụ nổ mạnh mẽ, trọn vẹn kéo dài nửa canh giờ mới dừng lại. Một vị Cao cấp Đạo Quân tự bạo nhục thân, đủ để hủy diệt nửa ngôi sao. Thế nhưng vào thời khắc mấu chốt, Cốc Thân Vương vẫn khống chế được pháp lực bạo phá khủng bố của bản thân, toàn bộ dồn lên trên người một mình Nhan Chân Khanh. Vụ nổ mạnh xé rách hắc ám, chiếu sáng toàn bộ thiên địa. Đợi đến khi vụ nổ kết thúc, người vội vã không nhịn nổi lúc này mới nhìn, chỉ thấy trước mắt thình lình xuất hiện một hố sâu to lớn trải dài trăm dặm! Hố sâu chừng năm mươi trượng, bên trong tỏa ra mùi khét, sau khi vụ nổ bắt đầu, bất kể khu vực này đã từng có cái gì, tất cả đều hóa thành tro tàn dưới vụ nổ mạnh mẽ này. Từng làn khói đen, tỏa ra từ trong hố sâu, bay về phía bầu trời. Đã không nhìn thấy bóng dáng Cốc Thân Vương nữa. Vị lão giả tuổi già uy nghiêm kia, tự bạo nhục thân, thập tử vô sinh, tuyệt đối không có bất kỳ khả năng sống sót nào. Nhiều người cũng chịu không nổi nữa cảm xúc trong lòng, bắt đầu khóc rống. Thiên địa vì ai mà khóc, chỉ có anh hùng. Lục Vũ từng bước đi tới, nhìn về phía Nhan Chân Khanh đang ở trong hố sâu. Thanh sam trên người Nhan Chân Khanh đã hoàn toàn vỡ vụn, lộ ra thân thể gầy gò già nua, phía trên trán toàn là máu tươi, mềm nhũn té trên mặt đất, đã không đứng dậy nổi nữa. Trực diện đối mặt mức độ tự bạo như thế này, hắn thế mà còn sống tiếp được! Đây quả thực là cảnh tượng không thể tin được, nhưng mà Nhan Chân Khanh lại thực sự còn sống. Hắn khó khăn hô hấp, lồng ngực tựa như chiếc ống bễ cũ nát, đang chậm rãi chập trùng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu