Tuyệt Thế Đạo Quân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tuyệt Thế Đạo Quân

Chương 1370:  Cuồng Triều Cầu Hôn

Thiếu chủ phủ Lục gia, Lục Vũ điên cuồng bắt đầu tu luyện tại đây. Với sự hỗ trợ của tốc độ hấp thu linh khí gấp tám lần, tốc độ tu luyện mỗi ngày của Lục Vũ gần như là ngày đi nghìn dặm, không ít tiếng kinh mạch đả thông vang lên từ trong cơ thể Lục Vũ. Còn đối với chuyện ngoại giới, Lục Vũ lựa chọn không màng tới. Tốc độ tu luyện của hắn quá nhanh, cho dù có kinh nghiệm ở kiếp trước hỗ trợ, vẫn phải làm chắc nền tảng mới được. Trọn vẹn sau mười ngày tu luyện, từ trong phòng ốc của Lục Vũ bỗng nhiên truyền ra một đạo tiếng long khiếu kinh thiên. Tiếng long khiếu này mang theo một đạo cuồng phong, trong nháy mắt thổi mở cửa phòng bốn phía. Loảng xoảng! Sau cánh cửa lớn, Lục Vũ khoác lên người một thân cẩm y, thần thái sáng láng xuất hiện ngoài cửa. Nếu như có thể nhìn kỹ, khí thế hiện tại của Lục Vũ, so trước đó còn mạnh hơn vài phần. Nhưng là theo tâm niệm của Lục Vũ vừa động, khí thế bàng bạc phát ra từ toàn thân Lục Vũ lập tức thu liễm, lại biến trở về như tu sĩ bình thường. “Đại nhân, ngài xuất quan rồi.” Lữ Thiên Cương ở một bên cung kính nói. Các tu sĩ khác của Băng Vực đều đã lục tục trở về, mà nơi đây chỉ để lại một mình Lữ Thiên Cương. Đối với các tu sĩ khác của Băng Vực mà nói, Lục Vũ cũng không tính là quen thuộc, bởi vậy Lục Vũ dự định, đem Lữ Thiên Cương biến thành tâm phúc của mình. Lục Vũ gật đầu: “Những ngày này, tình hình Lục gia như thế nào?” “Lão thái gia đã hoàn toàn chưởng khống quyền thế của Lục gia, trừ một số nhỏ những kẻ không biết điều dám làm phản ra, những địa phương khác cơ bản đã bị bình định.” Sắc mặt Lữ Thiên Cương bỗng nhiên có chút lạ: “Chỉ là hôm nay, Lục gia có rất nhiều gia chủ đăng môn bái phỏng, đến quá nhiều người, đến nỗi Thiên Cảnh Thành tất cả các khách sạn, đều chật ních người.” Ừm? Lục Vũ nhíu mày: “Chuyện này, ngươi hà tất tới hướng ta bẩm báo?” Lục Vô Địch trọng chưởng đại quyền, những gia tộc xưa nay đứng ngoài xem, bây giờ cũng nên tới thời điểm thể hiện thái độ, đương nhiên phải chen chúc mà tới. Mặt Lữ Thiên Cương trong nháy mắt trở nên thú vị: “Bọn họ, là tới tìm đại nhân ngài.” “Tìm ta làm gì?” “Những gia tộc này, có rất nhiều đều mang tới nữ tử vãn bối của nhà mình, nói là muốn tới kết giao bằng hữu với đại nhân ngài!” Lữ Thiên Cương đem mấy chữ cuối cùng nhất nhấn rất nặng, nhếch miệng lên một nụ cười. Lục Vũ hít sâu một cái, bỗng nhiên bất đắc dĩ lắc đầu, những người này thật sự là biết tìm kẽ hở. “Thay ta tất cả đều từ chối đi.” Lục Vũ nhàn nhạt nói. Lữ Thiên Cương vội nói: “Vâng, thuộc hạ đã bảo bọn họ rời đi rồi. Bất quá, Sở gia lão tổ bên đó, nhưng là không tiện bàn giao...” Hắn thấy sắc mặt Lục Vũ không đúng, vội nói: “Đại nhân, theo ta thấy ngài cũng đã đến lúc thành gia rồi. Ta ở tuổi này của ngài, tiểu thiếp đều đã cưới mười mấy người rồi.” Lục Vũ không tiếp lời, nói: “Chính ta đi gặp Sở gia lão tổ.” ... Đại điện Lục gia. Còn chưa đi vào đại điện, liền có thể nghe thấy một trận tiếng cười sảng lãng truyền tới từ bên trong. “Ha ha ha, ngày đó Vương Trần này hoành không xuất thế, ta còn tưởng là tử đệ nhà ai, lại có thể thiên phú dị bẩm như thế. Không ngờ vậy mà là cháu trai của Lục lão đầu ngươi, thật sự là duyên phận a!” Sở Tiêu ngồi trên ghế, cùng Lục Vô Địch đàm tiếu phong sinh. Trên mặt Lục Vô Địch cũng là một nụ cười, chắp tay nói: “Sở huynh, hai hài tử này chúng ta tuy nhiên không tác hợp. Nhưng ta nghe nói, hai người trước đó từng đi lại rất thân cận. Hai người trai tài gái sắc, lại là người quen, trước đó lại có hôn ước trong người. Những ngày này sát lục quá nhiều, không bằng chúng ta lân cận chọn một ngày lành đẹp trời thành hôn, cũng tốt để thêm chút hỉ khí.” “Thiếu chủ đến!” Thị vệ trước cửa hô to, trong nhất thời, tất cả mọi người trong phòng, đều tụ tập về phía Lục Vũ vừa bước vào.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu