Tuyệt Thế Đạo Quân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tuyệt Thế Đạo Quân

Chương 735:  Đều Cút Ra Ngoài

Sơn động, đại môn. Lục Vũ lại một lần nữa đi tới nơi này. Lúc này, đại môn đã hoàn toàn mở rộng, không khí xung quanh trở nên phá lệ âm lãnh, từng luồng hàn khí không ngừng tản ra từ bên trong cánh đại môn kia. Lục Vũ bước một bước vào trong đại môn, liền nhìn thấy một tòa mộ thất vô cùng rộng rãi. Nơi đây bày biện vô số quan quách. Có một số quan quách đã bị người ta cạy ra, bên trong còn truyền ra một trận “đông đông đông” tiếng vang. "“Từ sư huynh, ngươi xác định nơi này có bảo vật phải không?”" Một đệ tử thanh âm nghi hoặc truyền đến. Từ Dật Tiên cắn răng nghiến lợi nói: "“Phí lời cái gì, mau chóng ra tay đi thôi!”" Mấy người hợp lực, dốc hết pháp lực, lúc này mới đem quan quách gỗ nặng nề từ từ đẩy ra một góc. Từ trên nắp quan quách gỗ hiện ra một đạo kim sắc phù lục, trên đó dùng chữ triện khắc một chữ “Trấn”, khiến cả chiếc quan quách gỗ nặng như núi cao. Cuối cùng, quan quách lộ ra một góc lộ rõ. Từ trong đó phóng ra một trận hàn khí, chỉ thấy trong quan quách, có một cây ngọc như ý màu lam, ý lạnh thấu xương kia chính là từ trên ngọc như ý tản ra. Có một đệ tử thử dùng hỏa diễm chiếu sáng, nhưng mà hỏa diễm vừa mới thiêu đốt bằng pháp thuật, gặp phải luồng hàn khí kia, vậy mà “phốc xì” một tiếng liền tắt ngấm. Từ Dật Tiên ánh mắt sáng lên: "“Mau, bảo vật đang ở trước mắt rồi!”" Bảo vật có thể dễ dàng liền đem hỏa diễm của cường giả Pháp Tướng cảnh dập tắt, đây nhất định là một tuyệt thế trân bảo! "“Nếu như các ngươi còn muốn mạng sống, thì đừng tiếp tục động thủ.”" Thanh âm của Lục Vũ, đột nhiên từ đằng xa truyền đến. "“Là ngươi!”" Từ Dật Tiên xoay đầu lại, đột nhiên trừng mắt. Bỗng nhiên, Từ Dật Tiên lại chú ý tới, Kỷ Trầm Ngư lại không ở bên cạnh Lục Vũ. "“Sao thế, lão đệ tử Tinh kia không ở bên cạnh ngươi, ngươi còn dám xuất hiện ở trước mặt ta sao?”" Từ Dật Tiên cười lạnh nói. Hắn đã sớm sinh ra sát ý đối với Lục Vũ. Bây giờ, vừa vặn Lục Vũ chính mình tự đưa tới cửa, vậy hắn không ngại đưa Lục Vũ đi một đoạn đường. Ngô Tầm Nhạn cũng ở một bên quát to: "“Lục Vũ, nơi này không phải nơi ngươi nên đến, còn không mau cút đi!”" Nàng cũng nhìn thấy, bảo vật trong bộ quan quách kia. Ban sơ, nàng còn rất không hiểu vì sao Từ Dật Tiên nhất định phải chạy đến nơi này, nhưng mà bây giờ, trong lòng nàng cũng coi như là có một số suy đoán. Có lẽ, Từ Dật Tiên là từ nơi nào đó biết được nơi đây có bảo vật xuất hiện, lúc này mới chạy từ đằng xa tới đây. Vừa nghĩ tới Từ Dật Tiên trên đường đi một mực bảo vệ nàng, Ngô Tầm Nhạn liền cảm thấy một trận kích động. "“Nếu như sau này ta trở thành đạo lữ của hắn, nghĩ đến hắn cũng sẽ chia cho ta mấy kiện pháp bảo!”" Ngô Tầm Nhạn suy tư, trong lòng không khỏi một trận dương dương tự đắc. Giờ phút này, nhìn thấy Lục Vũ lại xuất hiện ngăn cản, trong lòng Ngô Tầm Nhạn đột nhiên sinh ra một loại chán ghét. Lục Vũ liếc mắt nhìn bộ quan quách kia. Đó chính là quan quách của Giang Bắc Hầu, cây ngọc như ý chôn cùng kia, chính là pháp bảo được đặt tên “Hàn Giác” của hắn! Nhưng mà, khí tức của cổ ma, lại ẩn giấu rất tốt bên trong. "“Ta không muốn nói lần thứ hai, Cút!”" Lục Vũ lông mày đột nhiên nhíu lại. Không lâu sau, đệ tử Thiên Thần Phong vậy mà đã vây hắn thành vòng tròn. Ngô Tầm Nhạn lông mày nhướn lên, châm biếm nói: "“Thứ gì vậy chứ, rõ ràng thực lực yếu kém đến không chịu nổi, lại cứ cuồng đến không thể được, đây là chưa từng thấy người như ngươi.”" "“Thời gian không còn nhiều, vận may của ngươi, đến đây là hết rồi!”" Từ Dật Tiên vung tay lên, mấy đệ tử Thiên Thần Phong trực tiếp xông về phía Lục Vũ giết tới. Vô số Pháp Tướng khổng lồ, phô thiên cái địa ép về phía Lục Vũ. "“Hừ, cút!”" Lục Vũ ánh mắt lạnh lẽo, Hư ảnh Minh Thần đột nhiên từ trong cơ thể hắn phù hiện ra. Ầm! Ầm! Ầm! Minh Thần vung quyền đập về phía các Pháp Tướng xung quanh, những nơi bị va chạm, tất cả Pháp Tướng đều lộ ra từng vết nứt. Những đệ tử Pháp Tướng cảnh kia không có chút sức hoàn thủ nào, bị trực tiếp đập bay ra ngoài. Gần như trong nháy mắt, trừ Từ Dật Tiên và Ngô Tầm Nhạn ra, vậy mà không có một đệ tử Thiên Thần Phong nào có thể đứng tại nơi này.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu