Tuyệt Thế Đạo Quân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tuyệt Thế Đạo Quân

Chương 6557:  Ngẫu Ngộ Tu Sĩ

Năm vị tu sĩ, đạp phi kiếm, cấp tốc bay giữa không trung. Trên người bọn họ đều mặc pháp bào màu trắng thuần, quanh thân có khí tức pháp lực tản ra, đều là những người có tu vi, chỉ là vài người tràn đầy vẻ hoảng sợ, thỉnh thoảng lại nhìn về phía sau. "Sư tỷ, có viện binh đến không?" Một nam tử sắc mặt tái nhợt, mở miệng hỏi. Những người còn lại, đều dùng ánh mắt kinh hoàng lo lắng, nhìn về phía nữ tử dẫn đầu. Nữ tử này dáng người yểu điệu, phong tư trác tuyệt, trên mặt đeo một tấm mạng che mặt, mặc dù không thấy rõ khuôn mặt hoàn chỉnh, nhưng đôi mắt lộ ra kia lại lộ vẻ quyến rũ động lòng người, câu nhân hồn phách. Tu vi của nữ tử, trong vài người là cao nhất, mà lại địa vị siêu nhiên, vài người còn lại tựa hồ cũng lấy nữ tử làm chủ. "Ta đã hướng tông môn phát ra tín hiệu cầu viện, chỉ là bây giờ vẫn chưa nhận được hồi âm." Nữ tử lắc đầu, phát ra một tiếng thở dài u u. Nghe được câu nói này, sắc mặt bốn người còn lại lập tức trở nên trắng bệch một mảnh, không chút huyết sắc. "Cứ điểm Huyền Vũ vậy mà sớm đã bị tà ma công phá, chúng ta lại một chút tin tức cũng không nhận được, hành động như vậy của chúng, rõ ràng là sớm đã có mưu đồ từ trước!" "Đầu của Minh Đức trưởng lão, bị đối phương treo lên trên cánh cửa lớn của cứ điểm, đáng chết, đám tà ma ngàn đao vạn quả này, sớm muộn cũng có một ngày ta sẽ san bằng tất cả chúng nó!" "Không biết tông môn có biết chuyện phát sinh ở đây hay không, nếu là tông môn cũng gặp phải tà ma tập kích, không cách nào đến tương trợ chúng ta, phải làm sao bây giờ?" Âm thanh của vài người đều đang run rẩy, sợ hãi và phẫn nộ đan xen vào nhau, hơn nữa còn có vài người vừa chảy nước mắt, vừa run giọng nói. Nữ tử dẫn đầu, lông mày khẽ nhíu lại, nàng cũng là nội tâm lo lắng, nhưng vẫn coi như là giữ được bình tĩnh. "Chỉ cần trở về tới tông môn trú địa là tốt rồi, cứ điểm vực ngoại lại bị tập kích, đây chính là đại sự kinh thiên động địa, sau khi trở về nhất định phải lập tức bẩm báo cho tông chủ và vài vị Thái Thượng trưởng lão mới được." Nữ tử mở lời an ủi, ý đồ để vài người đang ở bờ vực sụp đổ bình tĩnh lại. Ngay tại lúc này, nữ tử bỗng nhiên chú ý tới, cách đó không xa vậy mà xuất hiện một đạo hắc ảnh, liền đứng sừng sững giữa không trung, tựa hồ sớm đã đang chờ bọn họ. "Là tà ma!" "Chúng làm sao có thể tính toán chính xác được, chúng ta sẽ đi con đường này?" "Xong rồi! Xong rồi!" Thấy bóng người xuất hiện trước mắt, vài tên tu sĩ kia lập tức sụp đổ, bọn họ vốn là đã ở trạng thái chim sợ cành cong, bây giờ phía trước có sói, phía sau có hổ, bọn họ gần như sắp khóc thành tiếng. Nữ tử phản ứng rất nhanh, vào khoảnh khắc nhìn thấy bóng đen kia, từ bên hông liền bay ra một chiếc hồ lô tản ra hào quang lưu ly rực rỡ, lẳng lặng lơ lửng trong tay nữ tử, trong đó ẩn chứa pháp lực mênh mông. Ngay khi vài người dồn nén thế chờ phát, chuẩn bị xông qua đó, lại phát hiện bóng đen đối diện phát ra một âm thanh rõ ràng vang dội: "Chư vị khoan đã động thủ, ta vô ý xông vào đây, không có ác ý." "Là giọng nói của người!" Nữ tử nhíu mày, nhưng hồ lô trong tay vẫn không buông xuống, trên hồ lô kia bảo quang rực rỡ, tựa hồ bất cứ lúc nào cũng sẽ có pháp lực đáng sợ bùng phát ra từ bên trong. Bóng đen trước mắt dần dần rõ ràng, hóa ra là một nam tử trẻ tuổi mặc cẩm y, tóc đen như thác nước, dung nhan tuấn dật, quanh thân chỉ là tản ra khí tức bình thường, liền phảng phất là một phàm nhân bình thường. Người này, chính là Lục Vũ. Lục Vũ cứ như vậy đứng giữa không trung, lẳng lặng chờ đợi nhóm tu sĩ này tới gần, trên người hắn tựa hồ còn có một loại khí tức nho nhã của thư sinh, bình tĩnh ôn hòa, hoàn toàn là một bộ dáng người vật vô hại.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu