Võ Chủ Truyền Thuyết

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Võ Chủ Truyền Thuyết

Chương 1931:  Giết trong nháy mắt

“Chí Tôn Bá Đao Thuật.” Dưới một đao này của Lâm Trần, thiếu niên kia yếu ớt như giấy, bị Lâm Trần trực tiếp giết trong nháy mắt, trời đất chấn động, nhật nguyệt vô quang, phảng phất ngay cả thiên đạo cũng sợ hãi một đòn này, sợ tới mức toàn thân run rẩy. Các đồng bạn của thiếu niên nhìn cảnh này, trợn mắt hốc mồm, phảng phất đều đã bị câu mất hồn phách. Chiến lực lúc này của thiếu niên chỉ có thể coi là chiến lực của một Đạo Quân vĩnh hằng cảnh sơ kỳ phổ thông, công kích của hắn tự nhiên không thể gây ra tổn thương cho Lâm Trần. Với sự cường đại của Lâm Trần, việc giết hắn trong nháy mắt có thể nói là thừa sức, uy lực một đao này của Lâm Trần còn chưa đạt tới một nửa khi hắn dốc toàn lực ra tay. Sau một lúc, tiếng hít ngược khí lạnh liên tiếp vang lên, từng đạo âm thanh lảnh lót vang vọng giữa thiên địa. “Sao có thể như vậy?” “Diệp đạo hữu thế mà bị giết trong nháy mắt, ta sẽ không phải đang mơ ác mộng chứ.” “Hắn làm sao có thể mạnh mẽ như vậy?” “Chiến lực cỡ này, vượt xa các tu luyện giả cùng cảnh giới, chẳng lẽ hắn có thể vượt cấp giết địch?” “Hắn rõ ràng chỉ là một Chân Quân phong hào tuổi trẻ cảnh hậu kỳ thôi mà!” “Sao lại thế này?” Ánh mắt của các đồng bạn thiếu niên khi nhìn về phía Lâm Trần tràn đầy sự chấn kinh, sợ hãi, đố kị... Trong đám người vây xem, một thiếu nữ Hải Tộc ánh mắt ngưng trọng, nói: “Người này thật mạnh.” Một thiếu phụ U Minh Tộc chậm rãi nói: “Thì ra là thế, trách không được hắn kiêu ngạo như vậy.” Một lão giả Nhân Tộc lắc đầu nói: “Nhưng cho dù hắn có chiến lực cường đại, vượt xa tu luyện giả cùng cảnh giới, so với Hải Tinh Đạo Quân cùng những người khác có thế lực khổng lồ và chiến lực mạnh mẽ thì vẫn còn chênh lệch. Hắn quá cuồng vọng, điều này sẽ khiến hắn vẫn lạc tại Vạn Hỏa Cấm Khu.” Lâm Trần nhìn về phía các đồng bạn khác của thiếu niên, lạnh lùng nói: “Tiếp theo đến lượt các ngươi.” Trong ngữ khí của Lâm Trần hàm chứa thái độ không thể nghi ngờ, phảng phất Diêm Vương giáng lâm, Diêm Vương muốn ngươi canh ba chết, ai dám giữ ngươi đến canh năm. Lâm Trần không phải là người mềm lòng gì, những người này muốn giết hắn, vậy Lâm Trần sẽ chọn lấy răng trả răng. Nghe Lâm Trần nói, rất nhiều người đều rùng mình, một tu luyện giả Cổ Phật Tộc có gan lớn hơn một chút cắn răng, khuôn mặt vặn vẹo, trông như ác ma, gầm thét lên: “Chư vị đạo hữu, đã cái thằng chó này không chịu bỏ qua cho chúng ta, vậy chúng ta hãy liều mạng với hắn! Chúng ta nhiều người như vậy, chưa hẳn không thể giết hắn!” Một tráng hán Yêu Tộc rống to một tiếng nói: “Không sai, các ngươi có át chủ bài gì thì cứ lấy ra đi, lúc này không dùng, còn đợi tới khi nào nữa.” Những người khác từ từ bình tĩnh lại, nhìn về phía Lâm Trần, ánh mắt băng lãnh, sát ý tràn ngập. Mà Lâm Trần thì lại tỏ vẻ lơ đễnh, cử chỉ toát ra lòng tin mãnh liệt, phảng phất những người trước mắt này chỉ là lũ kiến hôi, muốn giết bọn họ, dễ như trở bàn tay. Những người có át chủ bài cũng không phải kẻ ngu, minh bạch bây giờ không phải lúc ẩn giấu át chủ bài, toàn bộ đều lấy át chủ bài ra, như binh khí chiến tranh, trận pháp, đan dược, v.v., những át chủ bài này vừa ra tay đã khiến thực lực của bọn họ tăng lên không ít. Lâm Trần thấy thế, trước sau như một bình tĩnh tự nhiên, phảng phất giữa thiên địa không có chuyện gì có thể khiến hắn kinh hoảng thất thố. Những người khác nhao nhao ra tay, từng đợt công kích dày đặc hình thành sức mạnh hủy diệt Hồng Hoang, mênh mông cuồn cuộn bao phủ tới, quang mang vạn trượng, khí thế mười phần, có thế dễ như bẻ cành khô, như đẽo gỗ mục. Lâm Trần ngay cả trốn cũng lười trốn, mặc cho những đòn tấn công này đánh vào người, âm thanh vang dội vọng khắp thiên địa, khí tức kinh khủng tràn ngập khắp nơi, xung quanh từng đạo không gian nứt vỡ xuất hiện, thế giới này phảng phất sau một khắc sẽ sụp đổ. Ánh mắt của những người này gắt gao nhìn chằm chằm phía trước, khát vọng nhìn thấy cảnh Lâm Trần trọng thương, thậm chí là vẫn lạc, thế nhưng… “Chỉ có thế thôi.” Ngay lúc này, một âm thanh vang lên từ trong màn sương mù dày đặc, màn sương mù tiêu tán với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai. Nghe thấy âm thanh quen thuộc này, sắc mặt những người này biến đổi, tim đập rộn lên, hô hấp dồn dập. Thân ảnh Lâm Trần rất nhanh đập vào hốc mắt của bọn họ, từ mặt ngoài nhìn Lâm Trần không có chút dấu vết bị thương nào, phảng phất thân thể của hắn được đúc bằng đạo kim, vạn pháp bất diệt, vạn cổ bất hủ. Một thiếu niên Hải Tộc gầm thét lên một tiếng nói: “Sao có thể như vậy?” Một thiếu niên Tà Linh Tộc mồ hôi chảy đầy mặt, rùng mình một cái, nói: “Xong đời rồi.” Một thiếu phụ Linh Mộng Tộc toàn thân run rẩy, miệng há ra, muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nói gì. Lúc này ánh mắt những người này nhìn Lâm Trần giống như phàm nhân nhìn ác ma, ác ma quá mạnh mẽ, căn bản không phải bọn họ có thể chiến thắng, bọn họ tựa hồ chỉ có thể đứng chờ chết. Lâm Trần giơ đao trong tay, vung một đao ra, đạo vận cuồn cuộn, đạo lực giao thoa, không ngừng diễn hóa, huyền diệu vô cùng, sương mù màu đen xuất hiện, tràn ngập khắp nơi, bao phủ thân ảnh của bọn họ, phảng phất Thái Cổ hung thú há cái miệng lớn như chậu máu, nuốt toàn bộ bọn họ vào trong bụng. “Thiên Tôn Minh Vụ Đao Thuật.” Lâm Trần trong chốc lát đã chém giết bọn họ, bọn họ ngay cả một tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra đã vẫn lạc, bọn họ dường như ngay cả chết cũng không biết. Lâm Trần lúc này phảng phất Tử thần tay cầm lưỡi hái, thu hoạch sinh mệnh, thần cản giết thần, ma cản giết ma, khí thế mười phần, chấn nhân tâm phách. Những người vây xem nhìn cảnh này, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi không thể che lấp, có người nuốt nước miếng, có người toàn thân run rẩy, có người mồ hôi chảy đầy mặt, có người răng va vào nhau lập cập… Ánh mắt Lâm Trần bình tĩnh, giết bọn họ đối với hắn mà nói tựa hồ chỉ là một chuyện bé nhỏ không đáng kể, giống như người giết một đám ruồi vậy. Lâm Trần nhìn về phía những người khác, rất nhiều người sắc mặt biến đổi, thần kinh căng thẳng, lấy vũ khí ra, sợ Lâm Trần sẽ ra tay với bọn họ, ánh mắt bọn họ nhìn Lâm Trần giống như phàm nhân nhìn Thái Cổ hung thú vậy. Lâm Trần cười nhạt một tiếng, không ra tay, những người này sẽ tự giết lẫn nhau, hắn căn bản không có cần thiết phải ra tay, chỉ cần bọn họ không ra tay với chính mình, vậy Lâm Trần cũng sẽ không để ý đến bọn họ. Lâm Trần tiến về phía trước, rời khỏi nơi này, nhìn cảnh này, rất nhiều người không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm, phát hiện quần áo của mình đã sớm bị mồ hôi làm ướt sũng. Chờ thân ảnh Lâm Trần biến mất trong mắt bọn họ, bọn họ mới dám mở miệng, từng đạo âm thanh vang vọng giữa thiên địa. “Thật lợi hại.” “Hắn rốt cuộc là phương nào thần thánh?” “Không biết.” “May mà hắn không ra tay với chúng ta, bằng không chúng ta cho dù có mười cái mạng cũng không đủ chết.” “Haizz, ta cứ tưởng mình đã rất mạnh rồi, nhưng so với hắn thì thực lực của ta căn bản không đáng giá được nhắc tới, quả nhiên là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên mà!” “Ta thì lại tò mò ngày sau nếu hắn mà gặp Hải Tinh Đạo Quân bọn họ, ai sẽ thắng ai thua, ai sống ai chết đây?” Lâm Trần rất nhanh đi tới gần Vạn Hỏa Đạo Tổ Kỳ, nơi đây tụ tập rất nhiều tu luyện giả, bọn họ đang chém giết, đang tính toán, nơi đây phảng phất một chiến trường, trời đất sụp đổ, tối tăm không ánh mặt trời, máu nhuộm không gian, xương trắng thành núi, ở nơi này, sinh mệnh tựa hồ không đáng một đồng, Đạo Quân cũng tựa hồ không đáng một đồng. Lâm Trần không ra tay, hắn đang chờ đợi thời cơ thích hợp, thời cơ vừa đến hắn sẽ ra tay. Lâm Trần không tu luyện, sợ tu luyện quá đà sẽ khiến sự tình xảy ra biến hóa lớn, đến lúc đó hối hận cũng không kịp. Có rất nhiều người lựa chọn ra tay với Lâm Trần, nhưng bọn họ đều bị Lâm Trần chém giết, sự cường đại và danh tiếng của Lâm Trần dần dần bị người ta biết đến, đến nỗi sau đó một khoảng thời gian có rất ít người ra tay với hắn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu