Võ Chủ Truyền Thuyết

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Võ Chủ Truyền Thuyết

Chương 345:  Danh Dương Thiên Hạ

Tán tu Lâm Trần đoạt được quán quân, mười năm sau Ma tộc xâm lấn hai sự kiện như ôn dịch cấp tốc truyền bá Võ giới, gây nên thiên hạ chấn động. "Ngươi nói cái gì, nói lại một lần nữa!" Trong đại sảnh cung điện Tinh Thần Vương triều, văn võ bá quan đứng thẳng tắp, tựa như cây cối trong rừng. Trên Vương Tọa, Hoàng đế Tinh Thần Vương triều Tô Chính thân mặc long bào, tản mát ra một cỗ không giận mà uy chi thế. Trước đó Tô Chính bận rộn khai phá một tòa bí cảnh, không có thời gian quan chiến, cho nên sau trận đấu hắn vội vàng hỏi thủ hạ, dù sao ai trở thành đồ đệ của Võ Thần cũng ảnh hưởng không nhỏ đến cách cục thế lực đại lục. Thế nhưng… khi hắn nghe xong lời của thủ hạ, cả người tựa như Ngũ Lôi oanh đỉnh, mặt lộ vẻ chấn kinh, không còn biểu lộ hỉ nộ ra mặt như ngày xưa. Tả tướng thấy thế, cũng không ngoài ý muốn, nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, hắn cũng khó tin. Thế nhưng Tả tướng lại không biết sự chấn kinh của Tô Chính không chỉ như hắn tưởng tượng. Tả tướng nói: "Bệ hạ, lần này đoạt quán quân đúng là một học viên của Võ Thần Đảo, Lâm Trần!" Tô Chính cũng biết Tả tướng không thể nào nói dối trong trường hợp này, nhưng vẫn không dám tin là Lâm Trần đoạt quán quân, nói: "Điều này làm sao có thể, theo ta biết Lâm Trần đó chỉ là tán tu bình thường từ Thanh Nham thành, một nơi hẻo lánh của triều ta, tiến vào Võ Thần Đảo, làm sao có thể có thực lực từ trong tay nhiều thiên kiêu đoạt được quán quân?” Tả tướng biết không thể giải thích chỉ bằng vài lời, từ trong túi trữ vật lấy ra một khối ảnh tượng thạch, nói: "Bệ hạ xin xem, đây là toàn bộ quá trình của Đại tái Hoàng giả mạnh nhất." Hoàng đế Tinh Thần Vương triều cùng với văn võ bá quan cùng nhau xem toàn bộ quá trình Đại tái Hoàng giả mạnh nhất. Khi bọn họ xem xong, hiện trường một mảnh tĩnh mịch, phảng phất như đến nơi không người. Tất cả mọi người có mặt, mỗi một người đều có tu vi trên Võ Đế cảnh sơ kỳ, theo lý mà nói quan chiến một đám Võ Hoàng đấu pháp giống như đại nhân xem một đám tiểu hài đánh nhau, hoàn toàn không đề được hứng thú của bọn họ. Thế nhưng, khi bọn họ xem xong toàn bộ trận đấu, nhất là trận đấu pháp cuối cùng của Lâm Trần và Lục Nham, cho dù với tu vi của bọn họ, cũng có cảm giác kinh tâm động phách. Hữu tướng cảm khái nói: "Lâm Trần thật là tốt, chiến lực mạnh mẽ, nội tình hùng hậu, sâu không lường được, hắn đoạt quán quân, thiên kinh địa nghĩa.” Tả tướng gật đầu nói: "Không sai, đã rất lâu không có thiên kiêu trẻ tuổi nào có thể làm ta kinh ngạc như thế này rồi.” Thái sư nói: "Bệ hạ, đã Lâm Trần trở thành quán quân, vậy ngày sau hắn chính là đồ đệ của Võ Thần rồi, chúng ta sau này nếu có cơ hội nên cùng hắn kết giao, đối với sự phát triển của Tinh Thần Vương triều sau này có trợ giúp to lớn.” Tô Chính mặt lộ vẻ ngốc lăng, chưa hoàn hồn lại. Quần thần thấy thế, đều mặt lộ vẻ nghi hoặc, mặc dù Lâm Trần đoạt quán quân là sự tình tất cả mọi người không thể dự liệu, nhưng Bệ hạ đến nỗi ngây người lâu như vậy sao? "Bệ hạ, Bệ hạ……" Thái sư bọn người liên tục gọi Tô Chính vài lần, mới khiến Tô Chính hoàn hồn lại. Tô Chính không để ý Thái sư bọn người, lắc đầu, cười khổ không ngừng, nói: "Đừng khinh thiếu niên nghèo, thật sự là đừng khinh thiếu niên nghèo, cổ nhân thành thật không lừa ta!” Nghĩ đến Thái sư bọn người nói muốn cùng Lâm Trần kết giao, Tô Chính liền cười khổ một trận, người khác không rõ ràng lắm mối quan hệ giữa hắn và Lâm Trần, chính hắn còn không rõ ràng sao? Ngày đó bởi vì Tô Vũ bị Ma Thần giáo bắt đi, Tô Chính vì thế lực Ma Thần giáo to lớn, thực lực khủng bố, quyết định từ bỏ cứu Tô Vũ, chọc giận Lâm Trần, bây giờ muốn cùng Lâm Trần kết giao làm tốt quan hệ, có khả năng sao? "Ai!" Tô Chính nhịn không được thở dài một hơi, phải biết rằng lúc đầu Lâm Trần và Tô Vũ yêu nhau, vậy Lâm Trần và Tinh Thần Vương triều của hắn có thể nói là quan hệ thân cận, thế nhưng bởi vì hắn ánh mắt thiển cận, làm cho bây giờ quan hệ với Lâm Trần trở nên xấu đi, hơn nữa với bối cảnh hiện tại của Lâm Trần, hi vọng cứu Tô Vũ trong tương lai cực lớn, vậy hắn Tô Chính có thể nói là mất cả chì lẫn chài. Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, lại có ai có thể nghĩ đến học viên có bối cảnh bình thường ngày đó có thể trở thành đồ đệ Võ Thần địa vị tôn quý, khiến người ta không khỏi cảm khái thế giới thay đổi nhanh chóng. Tô Chính lắc đầu, chỉ có thể chờ đợi sau này có cơ hội lại đến hàn gắn mối quan hệ với Lâm Trần. Trong Võ Thần học viện Thanh Nham thành, khi Triệu Lượng nhận được tin tức, cả người lập tức đứng bất động như pho tượng, biểu lộ cứng nhắc, phảng phất như bị Hắc Bạch Vô Thường móc hồn đi mất. "Viện trưởng, Viện trưởng, ngài làm sao vậy? Lúc này lại ngây người?” Phó Viện trưởng Võ Thần học viện Lâm Tịch phất phất tay, mặt lộ vẻ kỳ quái. Triệu Lượng dần dần hoàn hồn lại, tiêu hóa thông tin kinh thiên động địa này, chợt hít một hơi rồi phun ra, nói: "Các ngươi còn nhớ Lâm Trần chứ?” Lâm Tịch khẽ gật đầu nói: "Đương nhiên nhớ, Lâm Trần chính là học viên đầu tiên của học viện chúng ta tham gia khảo hạch với tư chất phế vật Hoàng cấp Võ Hồn, đoạt được hạng nhất, tiến vào Võ Thần Đảo, làm sao có thể quên. À phải rồi, sao ngươi đột nhiên nhắc tới Lâm Trần?” Triệu Lượng hít thở sâu một hơi, gằn từng chữ nói: "Ta nhận được tin tức Lâm Trần là quán quân Đại tái Hoàng giả mạnh nhất lần này.” Lời Triệu Lượng vừa dứt, đám người đều mặt lộ vẻ ngốc lăng, Triệu Lượng có thể nghe rõ tiếng tim đập nhanh hơn của mọi người, hiển nhiên lòng mọi người không tĩnh mịch như vẻ ngoài của họ. "Không có khả năng!" Một lát sau, Lâm Tịch dẫn đầu lên tiếng, thanh âm lảnh lót, chấn động không gian, nói: "Đại tái Hoàng giả mạnh nhất là tất cả Hoàng giả của toàn bộ Võ giới đều đến tham gia, có thể nói là cường giả như mây, cũng không phải loại khảo hạch bình thường như học viện chúng ta có thể đặt ngang hàng, Lâm Trần làm sao có thể giành được thắng lợi, không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng!” Triệu Lượng hừ lạnh một tiếng nói: "Hừ, ngươi cho rằng ta sẽ nói dối trong chuyện này sao?” Lâm Tịch nghe vậy, mở miệng ra, không biết phải nói gì. Nghĩ cũng biết, Triệu Lượng không thể nào nói dối trong chuyện này, qua một đoạn thời gian chuyện này tùy tiện đi đâu hỏi thăm đều có thể biết. Lý trí nói cho Lâm Tịch bọn người biết tin tức này là thật, nhưng bọn họ thật sự không thể tin được đây là thật, thật là quá kinh người! Trước tiên không nói tư chất của Lâm Trần như thế nào, chỉ riêng việc hắn từ Thanh Nham thành đi ra, muốn chiến thắng những thiên chi kiêu tử, thiên chi kiêu nữ đến từ thiên nam địa bắc này, độ khó lớn, không kém gì phàm nhân đăng thiên. Phải biết rằng trong đó còn có một số là yêu nghiệt tồn tại được thế lực Thần cấp bồi dưỡng ra, Lâm Trần, một tán tu không có chút bối cảnh nào, có thể chiến thắng đám thiên kiêu yêu nghiệt trên đỉnh mây này, giành được quán quân, khiến người ta khó mà tưởng tượng. Nghiêm Uy xưa nay lạnh lùng cũng không còn vẻ lạnh lùng như ngày xưa, ngẫm lại lúc trước vẫn là vì hắn Lâm Trần mới có thể gia nhập Võ Thần học viện, tâm tình của Nghiêm Uy liền vô cùng kích động. Nghiêm Uy cảm khái nói: "Lâm Trần này thật sự là đã cho chúng ta một bất ngờ to lớn!” Lâm Tịch trừng Nghiêm Uy một cái, nói: "Cái này đã không thể nói là bất ngờ, mà là kinh hãi rồi.” Đám người nghe vậy, không hẹn mà cùng gật đầu. Lâm Tịch nghi ngờ nói: "Lâm Trần này rốt cuộc là làm như thế nào? Thật là không thể tin được!” Triệu Lượng lắc đầu nói: "Mặc dù ta không biết Lâm Trần là như thế nào trưởng thành, nhưng ta rõ ràng muốn làm được chuyện nghịch thiên như thế, cần phải bỏ ra cái giá rất lớn, Lâm Trần những năm này sống nhất định không dễ dàng.” Lâm Tịch bọn người gật đầu, bọn họ cũng từng xông pha trong tu luyện giới, biết rõ sự tàn khốc của tu luyện giới, hiểu rõ Lâm Trần, một tán tu không có chút bối cảnh nào, muốn trưởng thành đến Hoàng giả mạnh nhất đứng trên vô số thiên kiêu yêu nghiệt, khó khăn phải bỏ ra là thường nhân không thể tưởng tượng. Nghiêm Uy cười to nói: "Ha ha, vàng thật không sợ lửa, thế nào? Ánh mắt của ta không tệ chứ?” Lâm Tịch bọn người trợn nhìn Nghiêm Uy một cái, bọn họ cũng không tin Nghiêm Uy có thể nhìn ra hôm nay Lâm Trần có thể đi đến bước này, nhưng bọn họ cũng không thể không thừa nhận vận khí của Nghiêm Uy tốt đến cực điểm. Lúc trước là bởi vì Nghiêm Uy, Lâm Trần mới có thể vào Võ Thần học viện, bây giờ Lâm Trần huy hoàng phát đạt, Nghiêm Uy cũng sẽ nhờ thế mà được lợi. Triệu Lượng ha ha cười nói: "Nhờ phúc của Lâm Trần, Thanh Nham thành của chúng ta e rằng phải nổi danh rồi.” Theo thời gian trôi qua, ngoại trừ một bộ phận bế quan và tu luyện giả lịch luyện ở nơi hoang vu không người, đại bộ phận người trong Võ giới đều biết danh tự của Lâm Trần. Danh tiếng của Lâm Trần, danh dương thiên hạ!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu