Võ Chủ Truyền Thuyết

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Võ Chủ Truyền Thuyết

Chương 1945:  Vĩnh Hằng Vạn Vật Hóa Hỗn Phù

“Chí Tôn Trảm Ngục Đao Thuật.” Lâm Trần một đao vạch qua, võ chủ chi đạo đan xen diễn hóa, xung quanh từng dị tượng hiện lên, nhiều như sao trời, các loại địa ngục như ẩn như hiện, nhốt Hỗn Phượng Đạo Quân trong địa ngục. Những địa ngục này đều do Lâm Trần tưởng tượng và sức mạnh tạo ra, có Luyện Linh Địa Ngục, Lôi Đình Địa Ngục, Đao Sơn Địa Ngục, Khủng Bố Địa Ngục, v.v. Đạo võ học này là do Lâm Trần mới sáng tạo, tạo ra các loại địa ngục để vây khốn kẻ địch, khiến kẻ địch nếm trải đủ loại đau khổ từ địa ngục, cuối cùng một đao hạ xuống, khiến địa ngục và kẻ địch cùng nhau hủy diệt. Một ánh đao màu đen lóe lên rồi biến mất, vô cùng khổng lồ, như mây đen bao phủ thương khung, nơi nó đi qua, một vết nứt không gian khổng lồ lan rộng. Hỗn Phượng Đạo Quân nhanh chóng bị một đao này đánh trúng, lại thổ ra một ngụm máu, trên người xuất hiện một vết thương, tại vết thương có thể lờ mờ nhìn thấy xương cốt bên trong cơ thể. Hỗn Phượng Đạo Quân lau đi khóe miệng dính máu, ánh mắt lạnh lẽo, sát ý tràn ngập, trong lòng thầm nghĩ: “Xem ra không dùng võ học mạnh nhất của ta thì không đối phó được người này.” Hỗn Phượng Đạo Quân đưa ra quyết định, hai tay bấm quyết, tốc độ tay cực nhanh, nhìn từ xa, giờ phút này nàng phảng phất có hàng ngàn vạn cánh tay, đạo vận cuồn cuộn, huyền ảo vô cùng, một tấm phù lục rất nhanh xuất hiện giữa hai tay nàng. Phù lục màu xám khắc phù văn huyền ảo, hỗn độn khí lấy sét đánh không kịp bưng tai tốc độ lan tràn ra, không ngừng diễn hóa. Hỗn Phượng Đạo Quân nhìn tấm phù lục này, nhếch miệng cười một tiếng, ánh mắt băng lãnh, phảng phất nhìn thấy Lâm Trần thân tử đạo tiêu một màn. Hỗn Phượng Đạo Quân xông về phía Lâm Trần, ném phù lục ra, phù lục lấy sét đánh không kịp bưng tai tốc độ đánh trúng người Lâm Trần. Đồng thời, Lâm Trần một đao bổ vào thân phượng hoàng, làm nát phượng hoàng, Hỗn Phượng Đạo Quân không nhịn được thổ huyết, máu tươi từ khóe miệng của nàng chảy ra, như là thác nước đổ xuống. Đối mặt với tình huống này, Hỗn Phượng Đạo Quân ngược lại lộ ra một nụ cười, một màn này nhìn như có chút quỷ dị. Hỗn Phượng Đượng Quân mở miệng nói: “Ngươi chết chắc rồi.” Lâm Trần mặt không đổi sắc, nhàn nhạt nói: “Ngươi nói như vậy là bởi vì đạo võ học vừa rồi của ngươi sao.” Lâm Trần nói xong, xung quanh thân thể của hắn tràn ngập từng tia hỗn độn khí, trong cơ thể hắn có một tấm phù lục màu xám, lực lượng của phù lục lấy tốc độ nhanh đến cực điểm lan tràn ra, bao phủ toàn thân Lâm Trần, ý đồ thay đổi thân thể, nguyên thần, thần cách tuổi tác, vân vân của Lâm Trần. Hỗn Phượng Đạo Quân vỗ tay cười to nói: “Không sai, đó là một trong những võ học mạnh nhất của ta, tên là Vĩnh Hằng Vạn Vật Hóa Hỗn Phù, có thể khiến kẻ địch hỗn độn hóa, nếu như ngươi chuyên tâm đối phó tấm phù lục này của ta thì hẳn là có thể hủy diệt tấm phù lục này, nhưng mà ta tiếp theo sẽ xuất thủ kiềm chế ngươi, khiến ngươi không có cơ hội đối phó phù lục, đợi phù lục biến ngươi thành hỗn độn, lúc đó ngươi sẽ thân tử đạo tiêu.” Mọi người nghe vậy, lao nhao. “Thì ra là thế, võ học thật lợi hại a.” “Không hổ là Hỗn Phượng đạo hữu, nội tình hùng hậu, thâm bất khả trắc a.” “Hỗn Phượng đạo hữu thắng chắc rồi.” “Ha ha ha.” Hỗn Phượng Đạo Quân muốn nhìn thấy vẻ tuyệt vọng, sợ hãi, vân vân trên mặt Lâm Trần, khiến nàng thất vọng chính là Lâm Trần trước sau như một trấn định tự nhiên, trên mặt không có chút nào vẻ sợ hãi, tuyệt vọng. Lâm Trần cười nhạt một cái nói: “Chỉ chút thủ đoạn này cũng muốn giết ta, ngươi cũng quá ngây thơ rồi đi.” Sắc mặt Hỗn Phượng Đạo Quân biến đổi, nói: “Ngươi nói cái gì!” Lâm Trần khẽ mỉm cười, nói: “Nhìn ta vừa đấu pháp với ngươi, vừa đối phó tấm phù lục này đi.” Lâm Trần nói xong, không lùi mà tiến, chợt lóe lên, tốc độ nhanh đến mức phảng phất vượt qua cả sự trôi chảy của thời gian, một đao vạch qua, trên thương khung lập tức xuất hiện vô số đao khí, từng đạo công kích thi triển ra, lấy thế bài sơn đảo hải mà đến. Lâm Trần vừa giao thủ với Hỗn Phượng Đạo Quân, vừa lấy đao ý cường đại trấn áp Vĩnh Hằng Vạn Vật Hóa Hỗn Phù trong cơ thể, trong cơ thể Lâm Trần có hai cỗ lực lượng khác nhau đang va chạm, giằng co, phảng phất như hai đội quân lớn đang lấy thân thể Lâm Trần làm chiến trường, triển khai trận chiến kịch liệt. Sự giằng co này không kéo dài quá lâu, một cỗ lực lượng dần dần chiếm thế thượng phong, áp chế một cỗ lực lượng khác, không ngừng hủy di diệt cỗ lực lượng kia. Hỗn Phượng Đạo Quân cảm giác được lực lượng võ học của mình đang giảm xuống, biến mất, sắc mặt biến đổi, không ngờ Lâm Trần có thể vừa đấu pháp với nàng, vừa trấn áp hủy diệt võ học của nàng. Hỗn Phượng Đạo Quân nội tâm gào thét một tiếng nói: “Hắn quá mạnh rồi, làm sao hắn có thể mạnh đến như vậy?” Một lát sau, Lâm Trần nhàn nhạt nói: “Võ học của ngươi quả thật rất mạnh, cho dù là những đạo quân có thể vượt cấp giết địch, nếu bị chiêu này của ngươi đánh trúng thì cũng phải thân tử đạo tiêu, nhưng đạo võ học này của ngươi làm gì được người khác, không làm gì được ta đâu.” “Bất kể là hỗn độn, hay là Hỗn Nguyên, ở trước mặt ta, đối địch với ta, đều chỉ có phần bị hủy diệt.” Lâm Trần tóc dài bay múa, một bộ ngông cuồng tự đại, sắc bén bộc lộ ra hết, như một thanh tuyệt thế thần kiếm đã ra khỏi vỏ, có thể chém phá tinh không, có thế trấn áp vạn cổ. Trong thân thể Lâm Trần, một cỗ đao ý cuồng bạo, bàng bạc, huyền ảo, thuần túy bùng nổ, như núi lửa phun trào, chấn nhân tâm phách, triệt để hủy diệt Vĩnh Hằng Vạn Vật Hóa Hỗn Phù. Lâm Trần tiến về phía trước một bước, một cỗ khí tức cường đại lấy thế bài sơn đảo hải bao phủ tới, thiên địa chấn động, dường như ngay cả thiên địa cũng không chịu nổi sự tồn tại của Lâm Trần. Lâm Trần nhàn nhạt nói: “Còn có thủ đoạn gì thì cứ thi triển ra đi, ta đều có thể trấn áp được, nếu không thì ngươi rất nhanh sẽ vẫn lạc thôi.” Những người vây xem đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh, ngay cả võ học mạnh nhất của Hỗn Phượng Đạo Quân cũng không làm gì được Lâm Trần, Lâm Trần thực sự quá mạnh rồi, muốn đối phó hắn, dường như chỉ có thể… Hỗn Phượng Đạo Quân nghe vậy, sắc mặt khó coi, như mây đen dày đặc. Hỗn Phượng Đạo Quân hít thở sâu một hơi, khiến mình dần dần bình tĩnh lại, nói: “Tính ngươi lợi hại, ta không thể không thừa nhận đơn đả độc đấu ta không thắng được ngươi, nhưng mà bên ta người đông thế mạnh, nội tình hùng hậu, chúng ta cùng nhau liên thủ nhất định có thể chém giết ngươi.” Những người khác nghe vậy, nhao nhao phóng thích khí tức trong cơ thể, ánh mắt tràn ngập sát ý băng lãnh, mãnh liệt. Lâm Trần cười nhạt một cái nói: “Tính liên thủ rồi à, vô vị, xuất thủ một lượt đi, đến một người, ta giết một người, đến hai người, ta giết một đôi.” Mọi người nghe vậy, giận tím mặt, bọn họ đều chuẩn bị liên thủ, theo lý mà nói bọn họ liên thủ thì đối phó Lâm Trần là chắc thắng, nhưng Lâm Trần lại vẫn ngông cuồng tự cao tự đại như vậy, khiến bọn họ khó có thể nhịn được, bàn ra tán vào. “Chết đến nơi còn ở đó nói khoác, ta đây sẽ dạy ngươi chữ chết viết thế nào.” “Hừ, ngươi muốn ngông cuồng thì cứ ngông cuồng bây giờ đi, lát nữa xem ngươi làm sao mà ngông cuồng?” “Người chết mà thôi, không cần để ý tới hắn.” Mọi người đồng loạt bay đến xung quanh Lâm Trần, bao vây Lâm Trần lại, lúc này Lâm Trần nhìn như thế yếu lực mỏng, dường như sau một khắc sẽ bị mọi người chém giết tại đây. Ngay lúc này, một số đạo thức bao phủ đến nơi đây, nhìn thấy một màn này, ở đằng xa, có từng đạo âm thanh vang lên. “Hắn không phải là tên ngu ngốc kia sao? Không ngờ hắn lại còn sống.” “Ta cũng tưởng hắn đã vẫn lạc rồi, thật là ngoài ý muốn a.” “Làm sao hắn lại bị Hỗn Phượng Đạo Quân bọn họ vây quanh?” “Mặc kệ nó, một người sắp chết mà thôi, không có gì đáng để ý.” “Nói không sai, mục tiêu của chúng ta là Hỗn Phượng Đạo Quân bọn họ, không cần thiết lãng phí tinh lực trên một con kiến hôi.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu