Võ Chủ Truyền Thuyết

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Võ Chủ Truyền Thuyết

Chương 636:  Gặp Lại Tô Vũ

Chư Thần Đảo tuy nói là đảo, nhưng diện tích lại lớn hơn Võ Thần Đại Lục rất nhiều, cây xanh thành rừng, núi non hiểm trở, hung thú thành đàn, mô phỏng theo hoàn cảnh thời đại Thái Cổ, hồn lực hùng hậu, pháp tắc mênh mông, có rất nhiều thiên tài địa bảo đã tuyệt chủng ở ngoại giới, kim loại hi hữu, trên đảo còn có rất nhiều truyền thừa do chư thần để lại. Cách mỗi vạn năm Chư Thần Đảo sẽ mở ra một lần, có rất nhiều người vì Chư Thần Đảo mà quật khởi, nhưng có nhiều người hơn vì Chư Thần Đảo mà vẫn lạc, đúng là ứng với một câu trong giới tu luyện, cơ duyên mạnh mẽ đi kèm với nguy hiểm khủng bố! Lâm Trần rất nhanh xuất hiện trong một khu rừng, cây cối to lớn, lá cây rậm rạp, xanh biếc ướt át, rộng lớn vô ngần. Lâm Trần cảm nhận được hồn lực hùng hậu, pháp tắc mênh mông xung quanh, cho dù là ở trong Võ Thần Điện, cũng không sánh được với Chư Thần Đảo. Nơi đây vượt qua tất cả thánh địa tu luyện trên thế gian, nếu tu luyện ở đây, hiệu suất sẽ vượt xa ngoại giới. Lâm Trần lấy ra lệnh bài, tìm được vị trí của Thiên Linh Sơn Mạch. Mục tiêu của Lâm Trần không phải là truyền thừa của thần, Lâm Trần đã có truyền thừa của Võ Thần, thực lực của Võ Thần còn trên cả chư thần, truyền thừa của các thần linh khác không có sức hấp dẫn quá lớn đối với Lâm Trần. Hiện tại Lâm Trần có hai mục đích chủ yếu nhất, một là Thần Hồn Hoa có thể giúp Lâm Trần đề thăng tới Võ Hồn Thần cấp, thứ hai là mau chóng tham ngộ pháp tắc tạo hóa, đề thăng tới Võ Tông cảnh. Thiên Linh Sơn Mạch là một trong những khu vực có thiên tài địa bảo phong phú nhất trên Chư Thần Đảo, Lâm Trần dự định đi trước đến Thiên Linh Sơn Mạch để tìm Thần Hồn Hoa. Muốn tham ngộ pháp tắc tạo hóa, đột phá tới Võ Tông Tông Sư cần một thời gian rất dài, nếu như trong khoảng thời gian này có người lấy được Thần Hồn Hoa, vậy ngày sau Lâm Trần muốn có được Thần Hồn Hoa sẽ còn khó hơn so với lên trời, cho nên Lâm Trần muốn lấy được trước Thần Hồn Hoa, sau đó mới tu luyện đột phá. Ngay khi Lâm Trần chuẩn bị rời khỏi tại chỗ, một vệt kim quang xuất hiện bên cạnh hắn. Lâm Trần biết đây là đại biểu cho việc có người muốn tiến vào Chư Thần Đảo, địa điểm xuất hiện khi vào Chư Thần Đảo là ngẫu nhiên, không ai biết chính mình sẽ xuất hiện ở nơi nào. Lâm Trần hiếu kì quan sát, dù sao cũng chỉ có vài phút, Lâm Trần cũng không thiếu mấy phút đó. Có điều... "Đấu Chiến Chi Văn." Pháp tướng của Lâm Trần xuất hiện, hào quang rực rỡ, khí tức dâng trào cuồn cuộn, lay động càn khôn, văn lộ hiện ra, tu vi tăng lên với tốc độ nhanh như chớp. "Võ Tông cảnh sơ kỳ." "Võ Tông cảnh sơ kỳ đỉnh phong." "Võ Tông cảnh trung kỳ." "Võ Tông cảnh trung kỳ đỉnh phong." Lâm Trần một hơi tăng tu vi lên Võ Tông cảnh trung kỳ đỉnh phong, người xuất hiện tiếp theo là địch hay bạn còn không biết, để cho chắc, Lâm Trần vẫn nâng cao cảnh giới, để tránh người này đột nhiên ra tay đánh lén, khiến Lâm Trần không kịp nâng cao cảnh giới, vậy chẳng phải là Lâm Trần sẽ không có sức chống cự sao. Sau khi kim quang biến mất, đập vào mắt Lâm Trần là một nữ tử người mặc váy áo màu đen, dáng người cao gầy, làn da trắng hơn tuyết, mặt mày như họa, lộ ra bắp đùi trắng như tuyết không hề có tì vết, tóc dài đến eo, môi son răng hạt lựu, là một nữ tử tuyệt mỹ, nếu đặt ở thế tục giới, đủ để gây nên đại chiến giữa các quân vương. Ánh mắt nữ tử áo đen vô cùng lạnh lùng, không chứa chút tình cảm nào, giống như một tòa băng sơn vạn năm không tan. Khi Lâm Trần nhìn thấy nữ tử này, sắc mặt đại biến, không còn vẻ hỉ nộ không lộ ra mặt như ngày xưa, thân thể hơi run rẩy, phảng phất như bị sét đánh trúng, lẩm bẩm nói: "Tô Vũ." Không sai, nữ tử áo đen xuất hiện trước mặt Lâm Trần chính là Tô Vũ mà hắn ngày nhớ đêm mong! Mặc dù Lâm Trần biết Tô Vũ cũng sẽ đến Chư Thần Đảo, nhưng Lâm Trần không nghĩ đến mình sẽ gặp Tô Vũ nhanh như vậy. Tô Vũ quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Trần, khác với biểu cảm vui mừng của Lâm Trần, ánh mắt Tô Vũ lướt qua một vệt hàn quang, sát khí dày đặc, lạnh lùng nói: "Là ngươi, Lâm Trần." Lâm Trần nhìn thấy sát ý lạnh như băng trong mắt Tô Vũ, tim phảng phất như bị kiếm đâm, hết sức thống khổ. Nhưng Lâm Trần rất nhanh ý thức được đây không phải là ý định ban đầu của Tô Vũ, sau khi Tô Vũ bị Ma Thần bắt đi, đã bị Ma Thần Giáo khống chế, Tô Vũ bây giờ đã không phải là Tô Vũ của trước kia, mà là người của Ma Thần Giáo, cho nên nhìn thấy hắn mặt lộ sát ý là một chuyện rất bình thường. Tô Vũ lạnh lùng nói: "Lâm Trần, Thiên Đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi tự vào, hôm nay ta sẽ bắt ngươi lại, chờ ta rời khỏi Chư Thần Đảo sẽ mang về Ma Thần Giáo." Lâm Trần nói: "Tô Vũ, ngươi thật sự không nhớ ta sao?" Tô Vũ hừ lạnh một tiếng, uy áp lộ ra, uy áp mênh mông như một chậu nước lạnh dội tỉnh Lâm Trần, Lâm Trần hơi khôi phục bình tĩnh. Tô Vũ bây giờ đã là cự đầu nửa bước Võ Tôn cảnh, hơn nữa lĩnh vực của nàng còn mạnh hơn so với cự đầu nửa bước Võ Tôn cảnh bình thường, lực lượng pháp tắc toát ra như sóng cả mãnh liệt. Tô Vũ bây giờ trong lòng có sát ý với Lâm Trần, không phải dăm ba câu là có thể thuyết phục được, hơn nữa thực lực của Tô Vũ mạnh mẽ, sợ rằng có thể vượt cấp đối phó với Tôn Giả Võ Tôn cảnh sơ kỳ, nếu như Lâm Trần không toàn lực ra tay, vậy sợ rằng sẽ rơi vào trong tay Ma Thần Giáo, còn nói gì đến việc cứu Tô Vũ? Bây giờ chỉ có thể một trận! Thông qua đấu pháp chiến thắng Tô Vũ, bắt được nàng, mang về Võ Thần Đảo khôi phục ký ức. Lâm Trần trường khiếu một tiếng, chiến ý ngút trời, cơ thể đốt cháy hỏa diễm sinh mệnh, cơ bắp tăng vọt, nổi gân xanh, con ngươi mở to, tơ máu giăng đầy, khí tức cuồn cuộn, lực lượng tăng lên. Nhờ vào việc đốt cháy sinh mệnh, tu vi của Lâm Trần tạm thời tăng lên thành Võ Tông cảnh hậu kỳ. Lâm Trần nhờ Đấu Chiến Chi Văn có thể tăng lên tới Võ Tông cảnh trung kỳ đỉnh phong, vốn cũng chỉ có cách Võ Tông cảnh hậu kỳ một bước chân, sau khi đốt cháy sinh mệnh thì tạm thời đạt tới Võ Tông cảnh hậu kỳ. Lâm Trần phất tay áo một cái, lấy ra một quả Sinh Mệnh Quả mười vạn năm tuổi, trực tiếp phục dụng, trong cơ thể một luồng sinh mệnh lực mênh mông dâng trào như dòng lũ, bù đắp cho sinh mệnh lực mà Lâm Trần đã đốt cháy. Thông qua việc đốt cháy sinh mệnh để nâng cao tu vi, lại phục dụng Sinh Mệnh Quả mười vạn năm để khôi phục sinh mệnh, đây là chỗ dựa của Lâm Trần, dựa vào lá át chủ bài này, Lâm Trần toàn lực bộc phát, có thể vượt cấp giết địch đối phó với Tôn Giả Võ Tôn cảnh sơ kỳ. Nói ra ngoài đủ để khiến người ta kinh ngạc, Võ Tông cảnh hậu kỳ liền có thể vượt cấp giết địch trảm sát Võ Tôn Tôn Giả, phải biết rằng giữa Võ Tông cảnh hậu kỳ và Võ Tôn cảnh là chênh lệch về chất, những người khác cho dù có thể vượt cấp giết địch, cũng là nửa bước Võ Tôn cảnh vượt cấp đối phó Võ Tôn cảnh, có thể thấy nền tảng của Lâm Trần hùng hậu đến mức nào. Lâm Trần linh hồn thể tam tu, hơn nữa đều là tu luyện võ học Thần cấp, lại thêm tay cầm Địa Thần Khí, chiến lực tự thân dưới sự giúp đỡ của Hồn Bảo Bảo lại tiến thêm một bậc, các nhân tố này cộng lại mới khiến Lâm Trần có lòng tin ở Võ Tông cảnh hậu kỳ vượt cấp đối phó với Võ Tôn cảnh sơ kỳ. Nhưng lá át chủ bài này của Lâm Trần cũng có một thiếu sót, đó chính là cần Sinh Mệnh Quả mười vạn năm để giúp Lâm Trần khôi phục sinh mệnh lực đã đốt cháy, nếu như không có Sinh Mệnh Quả mười vạn năm, Lâm Trần nhẹ thì nguyên khí đại thương, nặng thì thân tử đạo tiêu. Nhưng Sinh Mệnh Quả mười vạn năm trên tay Lâm Trần trước đó đã phục dụng mấy quả, bây giờ chỉ còn lại bốn quả, cũng chính là nói lá át chủ bài này Lâm Trần chỉ có thể sử dụng bốn lần, thêm vào quả vừa phục dụng, chỉ còn lại ba quả, cho nên Lâm Trần bắt buộc phải tham ngộ pháp tắc tạo hóa trước khi dùng xong Sinh Mệnh Quả, tu vi đề thăng tới Võ Tông Tông Sư, mới có vốn liếng để tung hoành ở Chư Thần Đảo. Tô Vũ cười lạnh một tiếng nói: "Đốt cháy sinh mệnh đề thăng tới Võ Tông cảnh hậu kỳ sao? Lâm Trần, ngươi cho rằng như vậy là có thể chống đối với ta sao? Nói cho ngươi biết, nếu ta toàn lực ra tay có thể trảm sát Tôn Giả Võ Tôn cảnh sơ kỳ, đấu với ta, ngươi căn bản không có phần thắng." Lâm Trần nói: "Vậy cũng khó nói, ai mạnh ai yếu phải đánh rồi mới biết." Tô Vũ hừ lạnh một tiếng nói: "Tự tìm đường chết." Tô Vũ dậm chân một cái, nhanh như điện xẹt, sát khí đằng đằng lao về phía Lâm Trần.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu