Vương Phi Nhà Ta Có Chút .... Điên

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vương Phi Nhà Ta Có Chút .... Điên

Tác giả : Nấm Không Lùn

Chương 11: Ngươi Thật Vô Sỉ... À Không, Thật Lợi Hại! ---

Từ khi bà ta làm Thái hậu, có ai dám nói chuyện với bà ta như vậy? Ngay cả Hoàng đế đương kim cũng phải kính bà ta ba phần, giờ đây lại bị một tiểu bối làm mất mặt giữa chốn đông người, bà ta nổi trận lôi đình.

Thái hậu với tốc độ như sấm sét không kịp bưng tai, vớ lấy chén trà ném thẳng vào mặt Thẩm Tinh Lạc.

“Đồ thứ có mẹ sinh không mẹ dạy, cũng xứng làm cháu dâu của ai gia?”

Chén trà thẳng tắp bay về phía mặt Thẩm Tinh Lạc.

Thẩm Tinh Lạc vừa định né tránh, liền bị kéo vào một vòng tay mạnh mẽ, cả người được bảo hộ trong lồng n.g.ự.c rộng lớn.

Hách Vân Đình ra tay cực nhanh đỡ lấy chén trà, giọng nói lạnh lẽo đến cực điểm, trên mặt cũng như kết một tầng sương lạnh, lời nói càng dứt khoát kiên định.

Thái hậu muôn vàn làm khó dễ Thẩm Tinh Lạc đã sớm khiến Hách Vân Đình giận dữ ngút trời, nhưng vì lý do lớn bé thứ tự, hắn vẫn luôn nhẫn nhịn.

“Hoàng tổ mẫu chớ quá phận! Lương duyên giữa cháu và Tinh Lạc là do Phụ hoàng ban hôn, mà Tinh Lạc lại cứu mạng cháu. Cho nên thê tử của cháu chỉ có thể là Tinh Lạc. Bây giờ là vậy, tương lai cũng vậy, bất cứ ai cũng không thể thay đổi điều này!”

“Dưới gầm trời này, cũng chỉ có Thẩm Tinh Lạc xứng đáng làm thê tử của cháu!”

Bất cứ ai có mặt ở đó đều cảm nhận rõ ràng sự phẫn nộ của hắn.

Eo thon bị vòng tay mạnh mẽ ôm lấy, mặt nghiêng của Thẩm Tinh Lạc áp chặt vào lồng n.g.ự.c ấm áp của Hách Vân Đình, mùi tuyết tùng lạnh lẽo thoảng qua mũi.

Thẩm Tinh Lạc ngẩng mắt nhìn lên, yết hầu nhô ra, đường cằm góc cạnh như được đẽo gọt bằng d.a.o búa, ngũ quan cực kỳ ưu tú, như thể là tác phẩm đắc ý nhất của Nữ Oa.

Nữ tử bình thường được một nam nhân tuấn mỹ vô song bảo vệ đối đãi như vậy, mười phần thì tám chín sẽ lập tức yêu say đắm. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Nhưng Thẩm Tinh Lạc không phải người bình thường.

Đối với nàng, nói chuyện tình cảm không bằng nói chuyện tiền bạc.

Thẩm Tinh Lạc chớp mắt liền thay đổi sang bộ dạng yếu ớt, sầu muộn, lập tức trà xanh nhập thể.

Nước mắt cá sấu làm ướt khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng. TruyenLau.com

“Vương gia, Hoàng tổ mẫu nói thiếp thân không xứng với ngài. Huhuuhu...... Mặc dù thiếp thân xuất thân không đủ cao, nhưng thiếp thân thật sự không muốn bị gỡ cối g.i.ế.c lừa. Bởi vì thiếp thân rất thích ngài, thiếp thân muốn mãi mãi ở bên Vương gia, Vương gia không thể không cần thiếp thân nha.”

Hoàng hậu và Hi Quý Phi ngồi phía dưới: “......”

Ngươi thật vô sỉ... à không, thật cao tay!

Thái hậu vừa dùng những từ ngữ như ‘thủ đoạn hồ mị, vô liêm sỉ’ để làm ngươi ghê tởm, ngươi liền ngay tại chỗ dùng thủ đoạn này với Túc Vương để làm Thái hậu ghê tởm lại.
TruyenLau.com
Một người không cần thể diện, không cần danh tiếng, ngươi lấy cái gì làm nàng ghê tởm, nàng lại cứ làm như vậy, xét về một mặt nào đó, đã vô địch rồi.

Các nàng vừa cảm thán trong lòng, vừa liếc nhìn Thái hậu.

Thái hậu như đ.ấ.m vào bông gòn, quả nhiên tức đến n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

Không hiểu vì sao, Hoàng hậu và Hi Quý Phi nhìn thấy bộ dạng Thái hậu lúc này rõ ràng cực kỳ khó chịu với Thẩm Tinh Lạc nhưng lại không thể làm gì nàng, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Quá sảng khoái! Bị Thái hậu chèn ép và quở trách nhiều năm như vậy, hôm nay cuối cùng cũng có người khiến Thái hậu mất mặt rồi!

Hách Vân Đình: “???”

Nàng đang làm trò gì vậy?

Bộ dạng cường hãn ‘ta mẹ kiếp muốn lật đổ thế giới này’ của Thẩm Tinh Lạc vào ngày nàng gả vào Túc Vương phủ đã không biết từ lúc nào khắc sâu vào linh hồn hắn, giờ đột nhiên thấy Thẩm Tinh Lạc yểu điệu thục nữ, mềm yếu như vậy, hắn liền cảm thấy một sự tương phản dựng tóc gáy.

Là hắn có bệnh? Hay là nàng có bệnh?

Mặc dù biết mấy lời của Thẩm Tinh Lạc đều là diễn kịch, không có một câu nào là thật lòng, nhưng sâu thẳm trong nội tâm hắn, lặng lẽ thấm ra từng tia, từng sợi cảm giác ngọt ngào vô cùng xa lạ lại khiến hắn rung động không thôi.

Chỉ vì câu nói ‘thiếp thân muốn mãi mãi ở bên Vương gia’ của nàng.

Cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Thẩm Tinh Lạc lúc này, Hách Vân Đình cúi mắt nhìn nàng.

Khuôn mặt băng giá lạnh lùng, âm trầm như băng sơn của hắn trong khoảnh khắc đối mắt với Thẩm Tinh Lạc như băng tuyết tan chảy, bùng lên sự ôn tình như nước.

“Tinh Lạc, nàng là thê tử của bổn vương, ai cũng không thể thay đổi điều này. Nàng là người cùng bổn vương sống qua ngày chứ không phải cùng người khác, cho nên nàng không cần để ý bất kỳ ánh nhìn nào từ người ngoài đối với nàng.”

“Phần đời còn lại, bổn vương sẽ thay nàng ra mặt, bảo hộ nàng chu toàn. Nàng yên tâm, bổn vương tuyệt đối sẽ không bỏ rơi nàng.”

“Vì Hoàng tổ mẫu đã lớn tuổi không thích uống trà, nàng trực tiếp bỏ qua bà ấy mà kính trà cho Mẫu hậu đi.”

Thẩm Tinh Lạc: “......”

Huynh đệ, kỹ thuật diễn của ngươi quả là xuất chúng, khiến thiên hạ đều phải bái phục, mặt lạnh như tiền mà nói lời tình tứ cứ như rót mật vào tai.

Hách Vân Đình nhìn ra nàng đang diễn, nhưng trong lòng lại thấy rất vui.

Thẩm Tinh Lạc vẻ mặt thâm tình, nàng lấy ra chiếc khăn gấm lau đi nước mắt cá sấu, sau đó cong môi cười với hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nụ cười tươi sáng ngọt ngào ấy, như hoa nở mùa xuân.

Tim hắn đập thình thịch, một cảm giác chưa từng có tràn khắp toàn thân, gần như khiến hắn choáng váng.

Thẩm Tinh Lạc từ tay cung nhân nhận lấy chén trà, kính trà cho Hoàng hậu.

Hoàng hậu không làm khó nàng, hòa khí uống chén trà thơm nàng dâng.

Không những thế, sau khi uống trà, Hoàng hậu còn cố ý đối đầu với Thái hậu.

Nàng hiền lành thân ái kéo tay Thẩm Tinh Lạc.

“Đình nhi là Định Hải Thần Châm của Long Đằng Đế Quốc chúng ta, Tinh Lạc lại là ân nhân cứu mạng Đình nhi, cho nên công lao không thể không kể đến.”

“Người đâu, Túc Vương phi diệu thủ hồi xuân, tuệ chất lan tâm, ban thưởng ngọc như ý một đôi, vàng trăm lượng, gấm vóc lụa là ba mươi súc.”

Thẩm Tinh Lạc trong lòng cảm khái: Hoàng hậu làm như vậy rõ ràng là đang đối đầu với Thái hậu mà.

Hoàng hậu là phe Thái tử, Thái hậu là cô cô của Nghiên Phi, là phe Yến Vương, hai đảng phái minh tranh ám đấu mấy chục năm.

Các nàng tranh giành lợi ích, mẹ chồng nàng dâu bất hòa, kẻ hưởng lợi lại chính là mình.

Thẩm Tinh Lạc nhận được không ít phần thưởng, mắt mày cong cong khách sáo.

“Con dâu tạ ơn Mẫu hậu ban thưởng.”

Hoàng hậu cũng dài tay khéo léo khách sáo.

“Sau này Tinh Lạc nếu có thời gian rảnh thì hãy thường xuyên vào cung bầu bạn cùng bổn cung trò chuyện.”

Bàn tay nhỏ của Thẩm Tinh Lạc dưới ống tay áo rộng khẽ véo đầu ngón tay Hách Vân Đình, ý bảo nàng lười phải khách sáo với mấy kẻ yêu ma quỷ quái này.

Hách Vân Đình hiểu ý.

“Mẫu hậu, nhi thần dẫn Tinh Lạc đến Ngự Thư Phòng kính trà cho Phụ hoàng.”

Nói xong, hắn nắm tay Thẩm Tinh Lạc xoay người rời đi.

Theo hai Phu Thê họ rời đi, trong đại điện mặc dù tám phương tĩnh lặng, nhưng mỗi nữ nhân trong điện đều đang ngưỡng mộ Thẩm Tinh Lạc.

Hoàng đế đương kim có vô số giai nhân, nữ tử nào trong hậu cung lần đầu tiên đến kính trà Thái hậu bá đạo cường thế mà không bị bà ta lạnh nhạt châm chọc, trăm phương ngàn kế làm khó dễ?

Hoàng đế lại chưa bao giờ bảo vệ bất kỳ nữ nhân nào như vậy, bởi vì trong lòng Hoàng đế, điều quan trọng nhất là đế vương tâm thuật của sự chế ngự lẫn nhau.

Thế nhưng nữ nhân nào lại không muốn được nam nhân của mình bảo vệ như vậy?

Được nam nhân của mình công khai bảo vệ, ai mà không hâm mộ?

Hoàng đế vì chính vụ bận rộn nên vẫn luôn làm việc trong Ngự Thư Phòng.

Bước vào Ngự Thư Phòng, Hoàng đế đang đoan tọa sau ngự án, khí trường mạnh mẽ, không giận mà uy.

Hoàng đế uống trà Thẩm Tinh Lạc dâng lên rồi mở lời.

“Túc Vương là người có năng lực mạnh nhất trong số các hoàng tử của Trẫm, Túc Vương phi xung hỉ thành công, kéo Túc Vương từ quỷ môn quan trở về cũng coi như lập công lớn, người đâu, ban thưởng vàng ngàn lượng, ngọc như ý một đôi, lụa là năm mươi súc......”

Tự dưng ban thưởng nhiều như vậy?

Vị Hoàng đế này quả biết cách đối nhân xử thế.

Thẩm Tinh Lạc mặt mày hớn hở tạ ơn Hoàng ân.

Hoàng đế nhàn nhạt ừ một tiếng rồi nhìn về phía Hách Vân Đình.

“Xung hỉ thành công, Trẫm cảm thấy vô cùng vui mừng. Thân thể Túc Vương bao lâu có thể khôi phục như ban đầu?”

“Trẫm tuổi đã cao, thân thể cũng ngày càng không được khỏe, trong việc xử lý chính sự cũng dần dần có chút lực bất tòng tâm, mà Thái tử lại từ nhỏ yếu ớt bệnh tật, cho nên Trẫm hy vọng ngươi có thể mau chóng khỏe lại, giúp Trẫm xử lý một số chính sự, vì Trẫm mà giải sầu, cũng vì Thái tử mà san sẻ thêm chút gánh nặng.”

Hách Vân Đình có hỏi có đáp.

“Phụ hoàng, trải qua lần này, nhi thần khí huyết lưỡng hư, tứ chi cũng mệt mỏi rã rời, cần tĩnh dưỡng hồi phục lâu dài, cho nên cũng không thể gánh vác việc nặng.”

“Huống hồ, nhi thần giờ đây đã có thê tử, có sự vướng bận, mấy ngày nay nàng y bất giải đai chăm sóc thân thể suy yếu của nhi thần.”

“Nhi thần cũng xót nàng, cũng không muốn nàng cứ mãi chịu mệt nhọc. Cho nên đợi nhi thần dưỡng thân thể tốt rồi sẽ thay Phụ hoàng giải sầu.”

Hoàng đế lập tức cho người tuyên Thái y.

Thái y sau một hồi vọng văn vấn thiết, vẻ mặt nặng nề.

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu