Hóa ra cái mà ngươi nói "thích" là thích ăn à!
“Không phải, cô nương, ngươi có thích ăn đến mấy cũng không nên mua nhiều như vậy chứ! Ngươi ăn không hết còn phải tốn tiền tìm người chăn nuôi, nuôi gia súc vừa tốn sức lại vừa tốn tiền.”
Thẩm Tinh Lạc ra hiệu cho Nhược Ảnh thanh toán bạc cho hộ gia đình này.
“Nhất định phải mua nhiều như vậy, nhà ta đông người, ta phải khiến họ bữa nào cũng có.”
Vì bán được giá tốt, vợ người đàn ông vui mừng hớn hở.
“Nữ tài thần cứ yên tâm, cả nhà chúng ta sẽ lập tức g.i.ế.c và làm sạch toàn bộ gia súc người đã mua, đợi người của người lát nữa đến lấy.”
“Đợi ta lo xong chuyện nhà, sẽ lập tức đi khắp xóm giềng loan báo.”
“Nữ tài thần, gia súc nhà khác cũng đều phải g.i.ế.c và làm sạch sẵn sao?”
Thẩm Tinh Lạc đáp.
“Người của ta lát nữa sẽ đến tận nhà từng hộ mua gia súc, nhưng Giang Dương Thành rất lớn, mỗi ngày sẽ mua theo nhu cầu, các ngươi chỉ cần tung tin ra ngoài, để mọi người ở nhà đợi nhận tiền là được.”
“Ngoài ra, ngươi giúp ta tìm một trăm bà lão nấu ăn ngon, lát nữa đi theo người của ta đến địa điểm chỉ định để nấu ăn, thù lao cho một bữa ăn là một lượng bạc, thù lao sẽ được thanh toán trong ngày, tuyệt đối không nợ.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phụ nhân nghe vậy, mày râu hớn hở tự tiến cử.
“Nữ tài thần, ta không có tài cán gì khác, chỉ riêng việc nấu ăn là tuyệt đỉnh, mấy món rau dại nhà ta đều có thể làm ra đủ kiểu hoa văn, cho nên việc này ta có thể nhận, còn chín mươi chín người còn lại cứ giao cho ta, ta rất quen thuộc với hàng xóm láng giềng.”
Thẩm Tinh Lạc ừ một tiếng rồi xoay người rời đi.
Gia đình này cũng không màng Thẩm Tinh Lạc và đoàn người đã ra khỏi sân hay chưa, vừa đi bắt gà vịt ngỗng vừa sắp xếp.
“Tướng công, đợi chúng ta g.i.ế.c và làm sạch toàn bộ gia súc đã bán cho Nữ tài thần xong, thiếp sẽ ở nhà đợi người của Nữ tài thần dẫn thiếp đi nấu ăn. Chàng hãy dẫn con gái và con trai ra phố làm vài bộ quần áo cho cả nhà chúng ta, nhà chúng ta đã ba năm rồi chưa mua quần áo mới.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Người đàn ông cũng đầy khí thế.
“Được thôi. Nương tử bấy nhiêu năm quán xuyến việc nhà cũng vất vả rồi, lát nữa ta sẽ mua thêm vài món mứt kẹo về cho nàng.”
Bên này, Thẩm Tinh Lạc dừng chân tại khu chợ sầm uất, từ trong tay áo lấy ra vài tờ ngân phiếu mệnh giá lớn đưa cho Nhược Ảnh, đồng thời dặn dò hắn rất nhiều việc.
Nhược Ảnh lĩnh mệnh, dẫn các ảnh vệ đi mua rượu.
TruyenLau
Hai Phu Thê quay về phủ, trở lại phòng, Thẩm Tinh Lạc từ trong không gian di chuyển ra một trăm thùng vàng thỏi lớn.
“Đây là một phần nhỏ số tiền tài đã chuyển hết từ kho khố của Cảnh Vương phủ mấy ngày trước, hắn ta bấy nhiêu năm dựa vào thân phận thân vương và thế lực mẫu tộc của Hy Quý phi mà không ít lần tham ô quân lương.”
“Mà những quan lại tham nhũng thuộc phe Cảnh Vương cũng đều giàu nứt đố đổ vách, kho khố cũng chất đầy vàng bạc tài vật.”
“Những kẻ thuộc phe Hạ Hoài An đã phụ lòng các tướng sĩ, hôm nay Vương gia sẽ thay bọn họ đòi lại công bằng.”
“Hiện giờ chúng ta đang ở biên quan phía Nam, vậy thì trước tiên hãy bồi thường cho các tướng sĩ ở đây, đợi sau khi thiên hạ thái bình, chúng ta sẽ lần lượt sắp xếp người đi bồi thường cho các tướng sĩ còn lại.”
“Bách tính nơi đây thường xuyên chịu sự tàn phá của chiến hỏa, thêm vào đó thổ nhưỡng không tốt khiến lương thực sản lượng thấp, mọi người đều sống trong cảnh nghèo khó khốn cùng. Vương gia bây giờ có thể sắp xếp người theo kế hoạch đi từng nhà mua gia súc rồi.”
Hạ Vân Đình, người thường xuyên thống lĩnh đại quân chinh phạt, thấu hiểu nỗi vất vả của các tướng sĩ và nỗi đau khổ của bách tính biên quan, hành động của vợ khiến chàng không khỏi động lòng.
Chàng ôm vợ vào lòng, rồi in một nụ hôn lên vầng trán trơn láng của nàng.
“Có vợ như thế này, Đại Hưng ta có thể trăm năm không suy.”
Trăng sáng sao thưa, bạc sa phủ khắp đất.
Trong diễn võ trường rộng lớn, mười người một bàn, binh tướng ngồi chật kín, tất cả đều mắt như đuốc nhìn chằm chằm Thẩm Tinh Lạc và Hạ Vân Đình đang ngồi trên đài cao.
Cảm nhận được ánh mắt của chúng tướng sĩ, Hạ Vân Đình ngồi trên đài cao cất giọng trầm thấp vang dội.
“Cá to thịt lớn trước mặt các ngươi đây đều là do Vương phi tự bỏ tiền túi ra.”
“Bởi vậy, sau này các ngươi phải kính trọng Vương phi hơn kính trọng bổn vương.”
Sau nửa ngày ngắn ngủi Túc Vương Điện hạ làm việc gì cũng đặt Thẩm Tinh Lạc lên hàng đầu, chúng tướng sĩ trong lòng cũng hiểu rõ Túc Vương Điện hạ sợ vợ.
Với suy nghĩ dù sao hai người họ cũng là một nhà, gọi ai cũng là gọi, bởi vậy có người vung tay hô lớn.
“Vương phi!”
“Vương phi! Vương phi!”
Một người hô lên, mấy vạn người hưởng ứng, trong chớp mắt, từng tiếng “Vương phi” trong diễn võ trường vang vọng thẳng lên trời xanh.
Thẩm Tinh Lạc đang ngồi đoan trang trước bàn đá, chuẩn bị đợi Hạ Vân Đình nói xong là sẽ bắt đầu 'khai hỏa' chén chú chén anh: "......"
“Không phải chứ, chàng chỉ cần nói vài câu đơn giản rồi khai tiệc là được rồi, chàng lại lôi ta vào làm gì, chẳng phải đây là làm lỡ chuyện ta ăn uống sao...”
Đối mặt với những tiếng hoan hô vang dậy không ngừng, Thẩm Tinh Lạc đành phải đứng dậy nói đôi lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chư vị tướng sĩ, những năm qua nếu không có chư vị đổ m.á.u đổ xương, sẽ không có cảnh thái bình thịnh trị của Đại Hưng ta."
"Chư vị ở biên quan dốc sức liều mình, chịu bao khổ cực, thế mà lũ tham quan ô lại vẫn ngang nhiên tham ô quân lương quốc gia cấp phát cho chư vị hằng năm."
"Những tham quan đó, triều đình sau này nhất định sẽ nghiêm tra xử lý."
"Hiện giờ, Túc Vương Điện hạ sẽ thay mặt Hoàng thất Đại Hưng mà đền bù cho chư vị thỏa đáng: Kể từ hôm nay, chư vị không còn phải ăn cám nuốt rau, chịu cảnh đói rét nữa, mà bữa nào cũng có thịt, ngày nào cũng có rượu."
"Hơn nữa, Túc Vương Điện hạ cũng không quên những anh hùng đã hy sinh vì nước! Người đã phái người đi phát tiền bồi thường lớn cho các liệt sĩ tử trận nơi sa trường! Mỗi gia đình liệt sĩ sẽ lần lượt nhận được một khoản bạc lớn!"
"Chư vị tướng sĩ, đợi vài ngày nữa sau khi Đại Hưng thống nhất thiên hạ, thiên hạ sẽ thái bình, chư vị sẽ không còn phải sống những ngày tháng hiểm nguy như đặt đầu trên thắt lưng quần nữa."
"Những năm qua, cảm ơn chư vị đã với tư thái vô úy, bảo vệ sự an bình của đất nước, ta và Túc Vương Điện hạ xin gửi lời kính trọng đến chư vị!"
"Vì ta và Túc Vương Điện hạ đang có ý định sinh con, hiện giờ xin dùng trà thay rượu kính chư vị anh hùng có mặt tại đây."
"Chư vị tướng sĩ, công huân của chư vị mãi còn, sông núi khắc ghi."
Dứt lời, nàng và Túc Vương Điện hạ nhìn nhau một cái, rồi dốc cạn trà trong vò rượu.
Toàn bộ diễn võ trường trước tiên chìm trong tĩnh lặng tám phương, rồi sau đó tiếng nức nở vang lên không ngừng.
Bọn họ xa xôi nơi biên quan, bị Thiên tử lãng quên, chẳng ai hỏi han.
Khi đánh trận, bọn họ phải liều mình xung phong, khi thiên hạ thái bình, triều đình cũng chẳng màng tới bọn họ.
Biên quan cứ cách vài năm lại khói lửa nổi lên khắp nơi, dù không tử trận sa trường, ngày ngày cũng chỉ ăn cám nuốt rau.
Dù Túc Vương mỗi năm đều tự móc túi phái người gửi một lượng lương thực đến bốn quân doanh biên quan Đông Tây Nam Bắc, nhưng số lượng tướng sĩ quá lớn, vẫn chỉ như hạt muối bỏ biển, không thể giải quyết triệt để vấn đề căn bản.
Mà giờ đây Túc Vương Phi không những hào phóng chi tiền, lại còn xem bọn họ, những người bị bỏ mặc, là anh hùng, hỏi sao bọn họ có thể không cảm động cho được?!
Giờ phút này, các tướng sĩ hận không thể moi t.i.m mình dâng cho Túc Vương Phi!
Tiếng nức nở kéo dài hồi lâu, trong đám đông có người dẫn đầu nghẹn ngào hô lớn.
"Vương phi! Túc Vương!"
"Vương phi! Túc Vương!"
Tiếng hô vang trời lấp đất vang vọng khắp diễn võ trường.
Ngân mãi không dứt.
Cảnh tượng vô cùng tráng lệ.
Sau khi mở tiệc, chư vị tướng sĩ đều nâng chén cạn rượu, ăn thịt từng miếng lớn, duy chỉ có Tiêu Nhiên là nuốt không trôi.
Y nghĩ xuôi nghĩ ngược, nghĩ trước nghĩ sau, nghĩ trên nghĩ dưới, vẫn không tài nào hiểu nổi sự tự tin lớn đến vậy của Túc Vương phu phụ, không những mạnh miệng tuyên bố sẽ khiến Mạc Viễn Quốc quy hàng Đại Hưng mà không tốn một binh một tốt, lại còn muốn thống nhất thiên hạ.
Túc Vương chỉ là dùng binh như thần, chứ đâu phải thần tiên thật sự...
Giang Dương Thành mười vạn binh tướng đối đầu sáu mươi vạn đại quân đối diện, chẳng phải là đi chịu c.h.ế.t sao...
Dù trong lòng Tiêu Nhiên buồn bã ngàn vạn, nhưng y không hề nói việc triều đình không phái viện quân đến cho chư vị tướng sĩ.
Bởi vì các tướng sĩ quanh năm suốt tháng cũng chẳng ăn được mấy bữa no, uống được mấy ngụm rượu ngon, y không muốn gây ra hoảng loạn, lại càng không muốn làm lung lay quân tâm.
Điều nên đến rồi sẽ đến, hoàng hôn ba ngày sau, chư vị tướng sĩ vẫn chưa thấy viện quân triều đình thì không thể ngồi yên nữa, bọn họ tìm đến thủ tướng Tiêu Nhiên hỏi rõ tình hình.
Nhưng Tiêu Nhiên ấp a ấp úng nửa ngày trời cuối cùng chỉ nghẹn ra được một câu ‘Túc Vương Điện hạ và Túc Vương Phi tự có an bài’.
Ngay sau đó, Phó tướng Giang Dương Thành đại diện chư vị tướng sĩ lấy hết dũng khí đến tìm Túc Vương Phi để hỏi ra những nghi hoặc trong lòng.
"Vương phi, thám tử báo rằng chiều mai Thái tử Mạc Viễn sẽ dẫn quân binh lâm thành hạ, lần này đối diện có sáu mươi vạn đại quân đó! Viện quân của Đại Hưng chúng ta sao vẫn chưa đến?"
"Là triều đình có khó khăn gì hay viện quân gặp vấn đề gì trên đường đi?"
"Túc Vương Điện hạ những năm qua đã vài lần dẫn chúng ta đánh lui quân địch, chúng ta Giang Dương Thành chư vị tướng sĩ đều tâm phục khẩu phục Người, nếu triều đình có khó khăn gì hoặc viện quân xảy ra vấn đề gì, xin Vương phi hãy nói rõ cho mọi người biết."
"Các tướng sĩ Giang Dương Thành đều là những hảo hán trung thành vì nước, không một kẻ nào tham sống sợ chết, dù ngày mai Vương phi và Vương gia có bảo mọi người lấy một địch mười, chúng ta cũng tuyệt không lùi bước nửa phần."
"Chỉ là dù có thản nhiên chịu chết, mọi người cũng muốn c.h.ế.t một cách minh bạch, và muốn an bài hậu sự trước khi hy sinh vì nước."
Thẩm Tinh Lạc vỗ vỗ vai hắn.
"Đừng hoảng đừng hoảng, sáu mươi vạn đại quân đối diện chẳng đáng bận tâm."
"Hắn cuồng mặc hắn cuồng, chỉ là cừu non chờ bị làm thịt."
"Có câu cổ ngữ nói rất hay: Chân lý chỉ nằm trong tầm pháo, tôn nghiêm cũng chỉ nằm trên lưỡi kiếm."
"Bây giờ hãy tập hợp các tướng sĩ đến diễn võ trường, ta sẽ cho chư vị mục sở thị sức mạnh của chân lý."
---
Vương Phi Nhà Ta Có Chút .... Điên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.