Vương Phi Nhà Ta Có Chút .... Điên

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vương Phi Nhà Ta Có Chút .... Điên

Tác giả : Nấm Không Lùn

Chương 130: --- Thú vị, một bông hoa ngàn đời chưa hé nhụy lại chế giễu một bông hoa ngàn đời chưa hé nhụy khác

“Ta xinh đẹp như hoa thế này, hoàng tẩu lại dám mơ ta thành rùa!”

Thẩm Tinh Lạc đáp lại thần sầu.

“Nhan sắc như hoa? Như hoa gì? Bông hoa ngàn đời chưa hé nhụy ư?”

Hạ Vãn Vãn: “???!!!”

Ngươi thật quá đáng!

42. Vì Bạch Chỉ và Hạ Vãn Vãn cùng nhau viết thoại bản mấy tháng trời, nên nàng ta đã học được rất nhiều tình tiết hài hước, hiểu được cái chơi chữ này nên không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Thẩm Tinh Lạc nhìn về phía Bạch Chỉ, sau đó lại đưa ra bình luận thần sầu.

“Người ta quả nhiên là kẻ năm mươi bước chê kẻ một trăm bước.”

“Thật thú vị, một bông hoa ngàn đời chưa hé nhụy lúc này lại đang chế giễu một bông hoa ngàn đời chưa hé nhụy khác.”

Bạch Chỉ: “???!!!”

Hạ Vãn Vãn cảm thán.

“Hoàng tẩu, giờ ta có chút đồng cảm với Mạc Viễn Thái tử đã bị Người mắng cho xối xả mấy trận rồi.”

Thẩm Tinh Lạc hất cằm.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Mấy hôm trước cùng với sự quy hàng của Mạc Viễn Quốc và Tây Lăng Quốc, các nước chư hầu xung quanh cũng lần lượt đổi quốc hiệu thành thành trì và trở thành một phần của Đại Hưng. Nhân lúc phụ hoàng thống nhất thiên hạ đang vui vẻ, ta ngày mai sẽ vào cung diện kiến Thánh thượng, đề cập chuyện cho phép nữ tử tham gia khoa cử.”

“Không bô bô với hai bông hoa ngàn đời chưa hé nhụy các ngươi nữa, ngày mai ta sẽ phải chịu mệt, giờ phải nghỉ ngơi thêm chút nữa.”

Nói xong, nàng đứng dậy trở về phòng.

Hạ Vãn Vãn: “......”

Ngươi quả thật là có thể nằm thì tuyệt đối không ngồi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nửa canh giờ sau, Chung Thiên Thiên đã đến.

Từ miệng Lưu Vân biết được tin Thẩm Tinh Lạc có thai, nàng mặt mày hớn hở, vừa gặp mặt đã nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Tinh Lạc.

“Vui quá, ta sắp làm dì rồi.”

“Sau này y phục của tiểu gia hỏa sẽ do ta làm, ta thích nghiên cứu và thêu các loại hoa văn và họa tiết khác nhau.”

Thẩm Tinh Lạc má lúm đồng tiền thấp thoáng. Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Được thôi, biểu tỷ rất khéo ăn mặc, y phục làm cho tiểu gia hỏa chắc chắn vừa đẹp vừa thoải mái.”

Nói xong, nàng đưa hộp gấm qua.

“Đây là quà ta mang về cho biểu tỷ trong chuyến đi này, quà cáp không được phép từ chối đâu nhé.”

Chung Thiên Thiên nhận lấy quà.

“Vừa mới biết biểu muội có tin vui, còn chưa kịp đi mua vòng trường mệnh, ngày mai ta sẽ mang vòng trường mệnh của tiểu gia hỏa tới.”

Thẩm Tinh Lạc kéo nàng ngồi xuống.

“Còn sớm mà, đợi tiểu gia hỏa chào đời rồi, biểu tỷ có đầy thời gian mà cưng chiều nó.”

“Ta gọi biểu tỷ tới giờ này là muốn hỏi biểu tỷ có muốn làm nữ quan không?”

Chung Thiên Thiên không chút do dự.

“Đương nhiên là muốn rồi.”

“Biểu muội định cho nữ tử cũng có thể tham gia khoa cử sao?”

Thẩm Tinh Lạc gật đầu.

“Thế đạo này bất công với nữ tử, nên ta muốn cho các nàng thêm một lựa chọn, cũng là để chứng minh cho thế nhân thấy nữ tử có thể gánh vác nửa bầu trời.”

“Trong chuyện làm nữ quan này biểu tỷ có hai lựa chọn, một là cùng các nữ tử khác thông qua khoa cử mà làm nữ quan; hai là bỏ qua khoa cử, dùng quan hệ của ta mà trực tiếp làm quan.”

“Trước khi vào cung diện kiến Thánh thượng, ta muốn hỏi biểu tỷ muốn chọn cách nào, để ngày mai ta biết mà tâu trước Ngự tiền.”

Chung Thiên Thiên quả quyết nói.

“Thế đạo này có rất nhiều thành kiến với nữ tử, tuy rằng ta đã bỏ Đỗ Dịch Xuyên, nhưng ta là dựa vào thế của muội, trong mắt thế nhân ta vẫn là người phụ nữ bị bỏ chồng, rất nhiều người đang chờ xem trò cười của ta, nên ta chọn tự mình thi khoa cử làm quan.”

“Sĩ nông công thương, thương nhân địa vị cực kỳ thấp kém, nguyện vọng cả đời của phụ thân và mẫu thân là gả ta vào thế gia làm chủ mẫu, nên từ nhỏ họ đã mời những phu tử xuất sắc nhất dạy ta học hành, để ta không thua kém bất kỳ nữ tử thế gia nào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ta uyên bác sách vở, lần này ta không muốn dựa vào sức của biểu muội nữa, ta muốn thông qua thực lực của mình để làm nữ quan.”

Thẩm Tinh Lạc nói.

“Biểu tỷ quả là giỏi giang.”

Hai người lại hàn huyên một lúc, Chung Thiên Thiên sau đó rời đi.

Sau khi tắm gội, hai Phu Thê nằm trên giường nói chuyện đêm khuya, nội dung tất cả đều là về chuyện nữ tử mang thai.

Đang trò chuyện, Thẩm Tinh Lạc im bặt, Hạ Vân Đình mượn ánh sáng dạ minh châu xem xét, mới phát hiện thê tử trong lòng đã say ngủ không biết từ lúc nào.

Đại chưởng của y vuốt ve phần bụng dưới bằng phẳng của thê tử, trong đôi tuấn mục có tình cảm sâu sắc nồng nhiệt đang cuộn trào, khóe môi cũng không tự chủ mà cong lên.

Từ khi biết thê tử có thai, y rõ ràng biết mình thật sự sắp vui phát điên rồi.

Ngày hôm sau, Hạ Vân Đình vừa tan triều đã lòng như tên b.ắ.n muốn về phủ.

Trở về tẩm điện, thê tử vẫn còn say ngủ.

Đợi hơi lạnh trên người tan đi hết, y mới cởi giày lên giường.

Cẩn thận ôm thê tử vào lòng, y cảm thấy mình đã ôm trọn cả thế gian.

Thê tử ngủ tới khi tự nhiên tỉnh giấc, y lập tức thay y phục cho nàng, múc nước cho nàng rửa mặt.

Kể từ khi Thẩm Tinh Lạc báo tin có thai cho y, bản thân nàng đã sống một cuộc sống áo đến tay cơm đến miệng hơn, được Túc Vương điện hạ nuông chiều đến vô pháp vô thiên.

Chăm sóc thê tử dùng bữa xong, Hạ Vân Đình nhận lấy túi sưởi từ tay hạ nhân đặt vào tay thê tử, sau đó cùng thê tử vào cung.

Trong Ngự thư phòng.

Hoàng thượng miễn lễ cho hai người và ban tọa.

Đã lâu không gặp con trai, Hoàng thượng có chút nhớ con, thêm nữa việc hai Phu Thê họ đã giúp y trở thành vị Hoàng đế thống nhất thiên hạ từ xưa đến nay, để lại một nét đậm đà trong sử sách, nên Hoàng thượng sau khi biết tin con trai trở về đặc biệt muốn gặp y.

“Hai ngươi lần này ra ngoài, đi một cái là mấy tháng trời. Hôm nay vừa tan triều, trẫm giữ Đình nhi lại, vốn muốn cho y tới Ngự thư phòng trò chuyện cùng trẫm, nhưng y lại để lại một câu ‘Tinh Lạc có tin vui rồi, nhi thần phải luôn túc trực bên cạnh nàng để tiện chăm sóc’ rồi vội vàng trở về.”

Thẩm Tinh Lạc ngạc nhiên, Hoàng thượng sao có vẻ hơi cáo trạng lại có ý ghen tị...

Người lớn tuổi đều như vậy sao.

Nàng suy nghĩ một chút, tiếp lời.

“Phụ hoàng không cần làm ầm ĩ lên, đây là hiện tượng bình thường, bởi vì Túc Vương điện hạ rời xa nhi tức một ngày cũng không sống nổi.”

Hoàng thượng: “???”

Thôi vậy, nhịn đi, cũng chỉ có một nhi tức này thôi.

Vả lại nhi tức này không chỉ thống nhất thiên hạ mà không tốn một binh một tốt, còn triệt để giải quyết vấn đề Lĩnh Nam đã khiến y đau đầu nhiều năm.

Hơn nữa, không nhịn cũng chẳng có cách nào, bởi vì cứng đối cứng, không ai có thể đối lại nàng.

Thấy Hoàng thượng bị mình làm cho khá bất đắc dĩ, Thẩm Tinh Lạc cười nói.

“Nhi tức đoán rằng làm Hoàng đế rất buồn chán, nên vừa rồi mới cố ý chọc tức Người một chút, để Người giải khuây.”

Hoàng thượng: “???”

Cách giải khuây của ngươi thật đặc biệt, lần sau đừng giải nữa.

Thẩm Tinh Lạc vẫn tiếp tục.

“Phụ hoàng, nhi tức và Túc Vương điện hạ sẽ phụng dưỡng Người về già.”

“Đã lâu không gặp, nhi tức xin bắt mạch cho Người trước, xem tình hình sức khỏe gần đây của Người thế nào.”

Hạ Vân Đình bên cạnh thành tâm tiếp lời thê tử.

“Vâng, phụ hoàng vì quốc sự lao tâm cả đời, nhi thần và Tinh Lạc sẽ giúp Người có một tuổi già hạnh phúc.”

Trong lòng Hoàng thượng dấy lên một cảm động chưa từng có, y đã nghe vô số lời nịnh hót, nhưng đây là lần đầu tiên nghe chính miệng con trai và con dâu nói ra việc sẽ phụng dưỡng y về già, sẽ giúp y có một tuổi già hạnh phúc.

Từ xưa tới nay, các triều đại trước có vị Hoàng đế nào có thể thọ chung chính tẩm? Họ không c.h.ế.t vì bệnh tật, vì bị bức cung, thì cũng vì con trai và phi tần hậu cung tranh giành ngôi vị mà u uất qua đời.

Hoàng thượng đặt cánh tay lên ngự bàn.

“Lần này ngươi lập đại công cho giang sơn xã tắc Đại Hưng, nói đi, ngươi muốn ban thưởng gì?”

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu