Hắn cảm thấy trời sập rồi.
“Tinh Lạc vì sao lại nảy ra ý nghĩ muốn tự mình chiêu mộ người? Là do ta có chỗ nào chưa đủ tỉ mỉ chu đáo hay Tinh Lạc muốn rời đi?”
Thẩm Tinh Lạc lười biếng tựa vào n.g.ự.c hắn.
“Ta nói như vậy chỉ là muốn thăm dò y một chút thôi mà. Vương gia có tiền, có quyền lại có nhan, sao ta có thể rời đi được.”
Hạ Vân Đình mím mím môi, như thể đang đấu tranh tư tưởng điều gì đó.
“Thật sao? Vậy mà khi Âu Dương Triệt lộ chân dung, ta rõ ràng thấy trong mắt Tinh Lạc có sự kinh diễm.”
Thẩm Tinh Lạc nói.
“Ánh mắt đó của ta đơn thuần là phản ứng bản năng vì hai gương mặt của y có sự tương phản quá lớn mà thôi.”
Hạ Vân Đình mím chặt môi mỏng, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại.
“Y so với ta, ai đẹp hơn?”
Thẩm Tinh Lạc lúm đồng tiền thấp thoáng.
“Mỗi người một phong cách, đều khá đẹp.”
Hạ Vân Đình lần nữa cảm thấy trời sập rồi.
Thẩm Tinh Lạc không chớp mắt nhìn hắn, thấy mặt hắn đen như mực, nàng bật cười thành tiếng.
Dừng nụ cười lại, mắt nàng sáng lấp lánh như những viên kim cương vỡ, không hề keo kiệt mà khen hắn.
“Vương gia cao hơn chín thước, đẹp tựa đóa hoa trên đỉnh núi cao, y so với Vương gia còn kém một chút hỏa hầu.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Còn một điểm rất quan trọng là Vương gia rất giỏi việc thể lực, trên đời này không ai sánh bằng.”
“Hiện tại ta đều nói lời gan ruột, Vương gia tin ta không chứ ~”
Giọng nàng yểu điệu, mang theo mị lực vô hạn, nghe mà khiến xương cốt người ta tê dại.
Khoảnh khắc này, Hạ Vân Đình thực sự hiểu được cái gì gọi là mỹ nhân có độc, thâm nhập xương tủy. TruyenLau.com
Giọng nói của nàng khuấy động khiến cổ họng hắn thắt lại, yết hầu vô thức lăn mấy cái.
“Tinh Lạc sau này có thể đừng gặp y nữa không.”
Nghe ngữ khí hắn lúc này chua lè như giấm, Thẩm Tinh Lạc yểu điệu gọi một tiếng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Có thể, Vương gia ~”
Đối với sự trêu chọc của nàng, hắn chưa bao giờ có sức kháng cự, hắn chỉ muốn nhanh chóng về phủ, để nàng gào thét thật to trong điện.
Trở về phủ, Hạ Vân Đình ôm nàng thẳng về chủ viện.
Còn Thẩm Tinh Lạc đang rúc trong lòng hắn, quấn lấy cổ hắn, cũng rất mong chờ những diễn biến tiếp theo, dù sao hắn cũng quá đỗi cao siêu, mỗi lần đều khiến nàng như bay bổng tiên cảnh.
Đến trước cửa tẩm điện, Hạ Vân Đình dừng bước, ánh mắt lướt qua Nhược Ảnh và Huyễn Ảnh, giọng nói lạnh lẽo thấu xương.
“Đêm đó Vương phi bị hắc y nhân đụng trúng, các ngươi không những không lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t y mà còn giấu giếm chuyện Vương phi đã cứu một người lạ, hôm nay hai ngươi tăng luyện thêm một thông tiêu.”
Nói đoạn, hắn vào điện đóng cửa lại.
Nhược Ảnh và Huyễn Ảnh: “!!!”
Chúng ta còn tưởng chỉ là đơn giản cứu người rồi cho tiền thôi chứ! Ai mà ngờ Thái tử Tây Lăng lại cải trang thành kẻ dung mạo không nổi bật mà trà trộn vào kinh đô chứ!
Rõ ràng tự mình ghen tuông đến không chịu nổi lại bắt chúng ta tăng luyện.
Nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, giọng hắn đã không còn lạnh lẽo như vừa nãy.
“Tinh Lạc, nàng là thê tử của ta.”
Thẩm Tinh Lạc trong lòng chấn động, giọng nói độc đáo, trầm thấp êm tai, lúc này lại xen lẫn đầy dấm chua, nghe vào tai khiến nàng say mê lạ thường.
“Vậy thì làm chút chuyện Phu Thê nên làm đi.”
Đôi môi nóng bỏng của hắn nóng rực bao lấy môi anh đào của nàng, hung hăng mút mát hai cái, rồi lại không thể kháng cự mà cọ xát mãi không thôi.
Thẩm Tinh Lạc gọi hắn.
“Vương gia.”
Một tiếng “Vương gia” mềm mại vô cốt của nàng khiến nhiệt độ cơ thể hắn chợt tăng vọt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cảm nhận được trái tim hắn đang đập điên cuồng, nàng thầm tán thưởng mình trong lòng.
Phòng trung thuật của nàng cũng ngày càng cao siêu rồi.
Hắn ôm lấy eo nàng, nghiêng người, trực tiếp áp sát lên, đôi mắt tràn đầy dục vọng, chăm chú nhìn nàng.
“Tinh Lạc là thê tử của ta.”
…...
Hai canh giờ sau.
Thẩm Tinh Lạc eo mỏi, chân mềm, giọng khàn, lật người, gối đầu lên cánh tay Hạ Vân Đình rồi ngủ thiếp đi.
Khi mở mắt ra lần nữa, trời đã hoàng hôn như vàng chảy.
Giọng nói mềm mại của Thẩm Tinh Lạc vang lên.
“Vương gia, ta không tư thông với nam nhân bên ngoài, cũng không có ý định rời đi, càng không tự đặt mình vào nguy hiểm.”
“Ta có Nhược Ảnh và Huyễn Ảnh đi cùng mà, họ bảo vệ ta sát sao suốt chặng đường. Đêm ngẫu nhiên gặp Âu Dương Triệt, ta đã chứng kiến thân thủ của Nhược Ảnh và Huyễn Ảnh rồi, hơn nữa ta còn giấu rất nhiều độc dược và mê dược để phòng thân. Ngoài ra, ta có vạn năng không gian, chỉ có ta làm người khác bị thương chứ không ai có thể làm ta bị thương.”
Thân thể Hạ Vân Đình cứng đờ.
Nàng ấy thế mà lại đang giải thích cho mình.
“Ta tin Tinh Lạc, ta chỉ là không tin Âu Dương Triệt thôi.”
Thẩm Tinh Lạc quấn lấy cổ hắn.
“Y là hạng người gì mà lại khiến Vương gia tựa thiên thần như thế cũng cảm thấy nguy cơ?”
Hạ Vân Đình luồn mười ngón tay vào tóc nàng vuốt nhẹ.
“Từ khi Phụ hoàng đăng cơ đến nay, người đối ngoại không chuộng chiến tranh, dù quốc gia ta là lãnh thổ lớn nhất trên đại lục này, nhưng xung quanh vẫn có mấy quốc gia lớn nhỏ, một khi khói lửa nổi bốn phía, khổ không tả xiết chính là bách tính, cho nên Phụ hoàng luôn chủ trương hòa bình chung sống.”
“Năm năm trước, Hoàng đế Tây Lăng quốc tiếp giáp phía tây nước ta, lại thừa lúc hai tiểu quốc phía nam liên kết tấn công miền nam nước ta, dẫn binh lén lút đột kích thành trì biên giới phía tây nước ta vào đêm khuya, mưu toan thừa nước đục thả câu công thành cướp đất.”
“Đáng tiếc, vận may của y thực sự không tốt, vì lúc đó người cầm soái xuất chinh đi phương nam dẹp loạn không phải là ta, nên Phụ hoàng đã phái ta đến phía tây bình định chiến loạn.”
“Khi ta suýt nữa c.h.é.m Hoàng đế Tây Lăng dưới ngựa, chính là Âu Dương Triệt đã dẫn theo hai ngàn thiết kỵ cứu Hoàng đế Tây Lăng đi.”
“Ta và Âu Dương Triệt giao đấu hơn trăm chiêu mà không thể lấy được đầu y, trơ mắt nhìn y dẫn hai ngàn thiết kỵ cứu Hoàng đế Tây Lăng bỏ chạy.”
“Vì chiến loạn phía nam xảy ra trước, khi ta xuất chinh Tây Lăng, người ngựa mang theo không nhiều, nên ta không mạo hiểm truy kích.”
“Nhưng từ sau đó, Tây Lăng quốc liền hoàn toàn ngoan ngoãn, không còn phạm biên giới nước ta nữa.”
Thẩm Tinh Lạc cọ cọ cơ n.g.ự.c hắn.
“Vậy là miền nam và miền tây nước ta cùng lúc bị xâm lược, mà người ngựa Vương gia mang theo lại không đủ, nếu trận đó Vương gia mang đủ người ngựa, vậy Tây Lăng quốc sớm đã bị chúng ta thôn tính rồi.”
“Vương gia chính là Chiến thần, chỗ nào cũng phá tan, không gì cản nổi, không ai địch lại.”
Hạ Vân Đình bị mấy câu nói ngắn gọn của nàng làm cho vui vẻ, trong đôi tuấn mâu hắn lập tức nhuộm vẻ quyến luyến và ý cười, giọng nói cũng đặc biệt chân tình.
“Tinh Lạc, ta sẽ cố gắng làm càng tỉ mỉ chu đáo hơn nữa.”
Thẩm Tinh Lạc mắt đẹp nhìn luyến lưu.
“Vương gia đã làm rất tốt rồi.”
Lòng bàn tay chai sạn của hắn nâng cằm tinh xảo của Thẩm Tinh Lạc, ngắm nhìn khuôn mặt quá đỗi xinh đẹp của mỹ nhân.
“Vậy Tinh Lạc có rung động vì ta không? Dù chỉ một chút thôi.”
Nhìn vẻ mặt căng thẳng của hắn, nhìn sự mong chờ không thể che giấu trong mắt hắn, Thẩm Tinh Lạc khẽ cong môi.
“Aiya, hóa ra lâu ngày quả thật có thể sinh chút tình cảm.”
Lòng người là bằng thịt, cảm nhận được hắn thực sự đang cố gắng làm đến mức cực điểm, vậy thì việc phát triển chút tình cảm chân thật cũng không phải là không thể.
Còn về kết cục của hai người là tốt hay xấu thì sau này hãy nói, nếu hắn thực sự thủy chung một lòng thì đương nhiên là tốt nhất, dù là “còn gì để nói khi gió thu thổi quạt vẽ” cũng chẳng sao.
Bởi vì tình yêu không phải là tất cả cuộc đời Thẩm Tinh Lạc, đến lúc đó như khoét đi phần thịt thối trong vết thương, cắn răng nhẫn tâm cắt bỏ đi là được.
Hạ Vân Đình nghe vậy, cười phá lên, vui sướng đến cực điểm.
Thẩm Tinh Lạc dùng sức, đẩy Hạ Vân Đình, người mà mọi thứ đều hợp với gu thẩm mỹ của nàng, ngã xuống giường.
“Đã là Vương gia chủ động câu dẫn ta, vậy thì Vương gia cả đời này chỉ có thể là của riêng ta. Nếu Vương gia thêm phi nạp thiếp, ta sẽ tự tay đào tim ngươi ra.”
---
Vương Phi Nhà Ta Có Chút .... Điên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.