"Tinh Lạc thích xem cái này sao?"
Thẩm Tinh Lạc cười nói tươi tắn.
"Ta thích viết. Nhàn rỗi không có việc gì làm, ta chuẩn bị thực hiện kế hoạch dựa vào việc viết thoại bản để phát tài làm giàu ở cổ đại."
Túc Vương: "..."
"Tinh Lạc nếu muốn bạc, ta sẽ cho ngươi."
Thẩm Tinh Lạc nói.
"Đây không phải thoại bản phong nguyệt đơn thuần, câu chuyện thăng trầm kịch tính, văn phong của ta cũng rất thú vị, Vương gia cứ xem tiếp đi."
Túc Vương bán tín bán nghi tiếp tục xem.
Văn phong của Thẩm Tinh Lạc không chê vào đâu được, cấu trúc câu chuyện chuyển tiếp vô cùng hoàn hảo, Túc Vương chỉ chốc lát đã say mê đọc.
Thấy hắn lật từng trang một, Thẩm Tinh Lạc liền biết hắn đã bị cuốn hút.
Lật đến trang mới nhất, Túc Vương vẫn còn chút chưa thỏa mãn.
"Câu chuyện này toàn bộ đều được viết dưới góc nhìn của nữ giới, đề tài cũng rất độc đáo, chưa từng nghe thấy bao giờ."
Thẩm Tinh Lạc nhướng mày.
"Đúng vậy, thoại bản của thời đại này đều là những câu chuyện nghìn bài như một, như Trạng Nguyên và công chúa, thư sinh và hồ yêu, hơn nữa những câu chuyện này đều được viết dưới góc nhìn của nam giới."
"Thế nhưng đối tượng độc giả của thoại bản lại là nữ giới, viết dưới góc nhìn của nữ giới sẽ càng được lòng các nàng hơn."
TruyenLau
"Ta có rất nhiều ý tưởng độc đáo, vậy nên, ta có một việc muốn nhờ Vương gia giúp đỡ. Đợi ta viết xong thoại bản, Vương gia tìm người giúp ta mang tới hiệu sách để sao chép và bán, ta chuẩn bị dựa vào việc bán thoại bản để kiếm lời lớn."
Túc Vương: "..."
"Tinh Lạc cảm thấy mỗi tháng ta cho ngươi quá ít vàng, nên mới muốn viết thoại bản kiếm tiền sao?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thẩm Tinh Lạc nhướng mày.
"Vương gia cho không ít đâu, chẳng qua là nhàn rỗi không có việc gì làm, nên muốn làm chút gì đó mình thích thôi."
"Sao? Vương gia cảm thấy ta làm như vậy là mất mặt sao?"
Túc Vương giải thích.
"Tinh Lạc làm gì ta cũng sẽ không cảm thấy mất mặt. Chỉ là ta thấy ngươi ngồi trên ghế nhỏ một bên khổ sở suy nghĩ, một bên viết chữ thật sự rất vất vả, ta muốn Tinh Lạc tận hưởng hiện tại."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thẩm Tinh Lạc vươn ngón tay ngọc trắng muốt lay lay.
"Ta nhàn rỗi không có việc gì làm để g.i.ế.c thời gian, tự mình kiếm tiền cũng coi như hưởng thụ cuộc sống vậy. Quyển thoại bản này ta muốn viết thì viết, không muốn viết thì đi dạo phố tiêu xài, chẳng phải rất tốt sao?"
"Đại phú đại quý của Vương gia là do bao năm chinh chiến sa trường, dựa vào quân công mà kiếm được, là đổi lại từ vô số vết sẹo lớn nhỏ trên thân. Vương gia đã lo lắng cho y phục, ăn uống, đi lại và mọi chi tiêu của ta rồi."
"Hơn nữa, điều ta muốn không phải là ba năm nghìn lượng, mà là núi vàng núi bạc. Vương gia cứ chờ xem, ta có thể dựa vào việc bán thoại bản mà kiếm được bộn tiền."
Lặng im, Thẩm Tinh Lạc nói xong một tràng dài, trong thư phòng bốn phía tĩnh lặng.
Túc Vương từ trước tới nay chưa từng không tiếp lời nàng, vậy thì chỉ có một khả năng, hắn đã bị cảm động.
Rõ ràng đã đoán ra hắn bị mình cảm động, Thẩm Tinh Lạc vẫn cố ý hỏi.
"Ta chẳng qua chỉ nói một câu rằng vinh hoa phú quý của Vương gia không dễ gì có được, đã khiến Vương gia cảm động rồi sao?"
Túc Vương ôm nàng vào lòng.
"Ừm, cảm động rồi. Tinh Lạc đã bắt đầu xót xa cho ta chinh chiến sa trường không dễ dàng, chắc hẳn trong lòng cũng có chút ta chứ."
Thẩm Tinh Lạc tìm một vị trí thoải mái trong vòng tay hắn.
"Vậy thì ngươi cảm động sớm rồi, bởi vì xót xa cho nam nhân là khởi đầu của bất hạnh."
Túc Vương: "..."
"Tinh Lạc muốn làm gì ta đều chiều theo ngươi, đợi Tinh Lạc viết xong quyển thoại bản này, ta sẽ sắp xếp người tìm hiệu sách để sao chép và quảng bá."
Thẩm Tinh Lạc cười rạng rỡ như hoa.
"Ừm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Túc Vương nắm lấy cổ tay trắng nõn thon dài của Thẩm Tinh Lạc, đôi môi ấm nóng đặt lên mu bàn tay trắng mịn như ngọc của nàng khẽ hôn, vừa chạm đã rời.
Ba ngày tiếp theo, mỗi ngày Túc Vương đều xử lý chính vụ trong thư phòng, còn Thẩm Tinh Lạc thì ngồi trên chiếc ghế nhỏ thoải mái bên cạnh để viết thoại bản.
Xử lý xong chính vụ, mỗi ngày Túc Vương đều một tay ôm nàng ngồi trên đùi, một tay cầm thoại bản của nàng đọc tới chương mới nhất nàng vừa viết.
Mà Thẩm Tinh Lạc mỗi lần đều thoải mái nép vào lòng hắn nhìn hắn đọc say mê tác phẩm của mình.
Mặc dù không có hồng tụ thêm hương, nhưng lại có một phong vị riêng.
Ban ngày hai người ở cùng nhau làm việc của mình, tối đến Túc Vương lại cởi bỏ đai y phục của nàng để "giao lưu sâu sắc" một phen, cuộc sống trôi qua vô cùng tự tại.
Đêm đó, Thẩm Tinh Lạc mệt nhoài đang chuẩn bị như thường lệ trở mình rồi ngủ, Túc Vương kề tai thủ thỉ với nàng.
"Tinh Lạc, ngày kia là sinh thần của phụ hoàng, đến lúc đó, quan lại từ tứ phẩm trở lên trong triều sẽ mang theo gia quyến tới cung dự yến."
"Tối mai ta sẽ không giống mấy ngày nay... điên cuồng... như vậy."
Thẩm Tinh Lạc cười xảo trá, lười biếng ừ một tiếng rồi đi gặp Chu Công.
Ngày hôm sau, Túc Vương xử lý xong chính vụ như thường lệ tới đọc thoại bản của nàng, nhưng lại bị Thẩm Tinh Lạc từ chối.
"Tối nay ta sẽ đọc nội dung mới viết hôm nay cho Vương gia nghe, được không?"
Túc Vương nở nụ cười rạng rỡ.
"Được."
Sau khi tắm gội, Túc Vương tựa mình trên giường, say sưa lắng nghe giọng nói mềm mại quyến rũ của Thẩm Tinh Lạc ngồi ở phía trong đọc quyển thoại bản nàng tự viết.
Nghe đến đoạn cao trào, Thẩm Tinh Lạc đột nhiên khép thoại bản lại và nhét xuống dưới gối.
"Hôm nay đọc đến đây thôi, ngày mai còn phải dậy sớm trang điểm, sau đó tham dự yến tiệc mừng thọ của phụ hoàng, ta ngủ trước đây."
Túc Vương: "???"
Ngươi đã đọc đến đoạn nam chính trải qua ngàn khó vạn khổ tìm được nữ chính, rồi đưa nữ chính vào phòng chuẩn bị... rồi, ngươi bảo ta đi ngủ?
Ta đã chuẩn bị xong xuôi để nghe xong đoạn này rồi cùng ngươi... một phen, ngươi lại bảo ta đi ngủ?
Cảm giác mãnh liệt như vậy, làm sao có thể ngủ được đây.
Túc Vương nhìn Thẩm Tinh Lạc đã ngủ say, bất lực lắc đầu.
Thê tử của hắn trong chuyện phòng the luôn chiếm thế chủ động.
Nàng nếu không muốn, mình chỉ có thể nhìn, không thể...
Về chuyện khuê phòng, hắn nếu muốn mỗi ngày..., phải biểu hiện thật tốt, vội vàng cầu xin nàng...
Ngày hôm sau, tiệc mừng thọ Hoàng đế.
Quan lại từ tứ phẩm trở lên trong kinh thành đều tề tựu tham dự, Hoàng đế cũng một mực hòa nhã, quân thần cùng vui.
Bên trong đại điện, đèn lồng treo rực rỡ, lụa đỏ bay lượn, tựa như biển đỏ chúc mừng.
Hoàng đế mặc long bào, đội mũ miện, ngồi trên long ỷ vàng son rực rỡ.
Sau khi văn võ bá quan hát lời chúc mừng, dâng tặng lễ vật mừng thọ, cùng với tiếng tuyên bố khai tiệc của Hoàng đế, người trong yến tiệc truyền ly nâng chén, rượu ngon lấp lánh trong dạ quang bôi, tiếng chén rượu chạm nhau vang lên không ngớt.
Giữa đại điện, vũ nữ mặc xiêm y rực rỡ, dải lụa bay phấp phới, vũ bước nhẹ nhàng như yến.
Nhạc sư lướt ngón tay như bay, tiếng nhạc du dương vương vấn xà nhà, là khúc ca hoan hỉ của thời thịnh thế.
Cảnh tượng ca múa thái bình này, đan xen như một bức tranh tuyệt đẹp, cảnh tượng thịnh thế nơi đây, sự mỹ diệu hùng vĩ của nó, khó có thể diễn tả bằng lời, mọi từ ngữ thế gian đều trở nên lu mờ trước nó.
Bởi vì Hoàng đế thân thể không được khỏe, nên khi yến tiệc được một nửa, hắn cùng quần thần nâng chén cùng uống.
"Thân thể trẫm không được khỏe, xin đi trước một bước, chư vị ái khanh cứ tiếp tục yến ẩm."
Nói xong, Hoàng đế sải bước vuông vắn rời đi.
Sau khi Hoàng đế rời đi, mọi người dưới sự chủ trì của Hoàng hậu tiếp tục nâng chén chúc tụng.
Hạ Oản Oản đã mấy ngày không gặp Thẩm Tinh Lạc, khi nhìn thấy Thẩm Tinh Lạc bước vào đại điện liền hai mắt sáng rỡ, nhưng tiếc là lúc đó Hoàng đế ở đây, nàng không dám đi lại.
Giờ Hoàng đế đã rời chỗ, Hạ Oản Oản nhanh chóng lẻn đến bên cạnh Thẩm Tinh Lạc.
---
Vương Phi Nhà Ta Có Chút .... Điên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.